27th Jan 2017

Lại một 30 Tết

Lại thêm một mùa Tết gió mát. Buổi tối ngồi trên sân thượng cạnh cây mai chiếu thuỷ, nghĩ vẩn vơ về những năm tháng gấp ruổi.

Còn lại chúng ta.

Mà chẳng có ai mãi là 20 tuổi.

Những bông violet chỉ nở trong gió lạnh.

IMG_1049

Posted by today20 under me | No Comments »

10th Dec 2016

Tâm sự

Tâm sự buổi chiều:

– mẹ nghĩ tương lai sẽ như thế nào
– (nhún vai) chắc sẽ có rất nhiều người
– con nghĩ sẽ toàn người tốt và không có người xấu
– (nhún vai) và chắc có nhiều robot
– con nghĩ người ta sẽ gọi điện bằng cái brain
– he he, nghe hay đấy. Chắc là như vậy rồi. Con chỉ cần nghĩ và mẹ sẽ nghe thấy con nói
– và tất cả các app trên điện thoại đều sẽ free
– !!?!

 

Trò chuyện đêm khuya

– mẹ ơi lúc chết thì người ta cảm thấy thế nào
– (nói dối không chớp mắt) chắc người ta sẽ cảm thấy bay lên trời
– thế người ta có thể nói chuyện với mấy người sống không
– chắc là có, trong những giấc mơ
– con sợ
– có gì mà sợ. Thử nghĩ xem, mẹ lớn hơn con bao nhiêu, và mẹ vẫn ở đây. Tính thử xem mẹ lớn hơn con bao nhiêu tuổi?

– con học toán như thế nào, thế mẹ lớn hơn con bao nhiêu tuổi?
– có phải 40 không
– (ak ak) không, 31. Mỗi khi con sợ hãy nghĩ là mẹ con già hơn con nhiều và mẹ vẫn ở đây, và còn ở đây rất lâu
– thế lúc ở trên trời người ta có nhìn thấy ở dưới đất không?
– có. Con nhớ ko, lúc ở trên trời con nhìn xuống và thấy mẹ, rồi con quyết định xuống làm con của mẹ
– thế làm thế nào ở trên trời nhìn thấy được? Ở đấy rất xa mà
– vì lúc ở trên trời mắt người ta rất tinh và nhìn được rất xa
– thế xong lúc chết và lên trời rồi người ta có xuống đất nữa không?
– có, người ta chết rồi lên trời rồi quay lại làm một em bé, và cứ thế, không có gì sợ cả
– thế nhỡ con sẽ thành một con vật thì sao?
– à, nếu con là một em bé giỏi thì… à mà thực ra làm con vật có gì không tốt? Để mẹ nghĩ xem, kiếp sau mẹ thích làm con gì… có thể là con sư tử. Mẹ sẽ gầm lên grrr grr và mọi người đều sẽ sợ
– hoặc một con cừu
– không, mẹ không thích làm cừu, trông nó ngu lắm. Một con sư tử hoặc một con hổ
– nhưng người ta có thể giết mẹ
– thì người ta có thể giết một con người. Con gì cũng có thể bị giết cả. Nhưng mỗi khi sợ thì hãy nghĩ là mẹ còn già hơn con nhiều, và mẹ vẫn ở trên gác, cho nên đi xuống ngủ đi.

Posted by today20 under Uncategorized | No Comments »

12th Jun 2016

Trên sa mạc

Nemo: thế bao giờ thì mẹ sẽ bị chết?
Mẹ: à còn lâu lắm, rất lâu nữa, lúc đó chắc Nemo lớn lắm rồi, có thể đã cưới, thậm chí đã có con. Còn mẹ đã đi chu du thế giới. Có thể mẹ sẽ đi vào một sa mạc và chết trong sa mạc.
Nemo: đừng, mẹ đừng đi sa mạc. Bao giờ con lớn mẹ cũng vẫn ở đây
Mẹ: mẹ còn phải đi chu du thế giới chứ
Nemo: mẹ đừng đi sa mạc. You can go to a city
Mẹ: tại sao lại một thành phố? Đi đến sa mạc hay hơn chứ
Nemo: it’s safer in a city. You will have food. There’s no food in a desert.
Mẹ: thì mình sẽ mang đồ ăn đi. Mang cả một con lạc đà đi nữa
Nemo (giọng rất quan tâm): thế làm thế nào để nấu lạc đà?
Mẹ: !?!!!!

Posted by today20 under baby, Conversations, me | No Comments »

16th Apr 2016

Nhân mạc lạc ư nhàn

“Con người không gì vui cho bằng nhàn. Nhàn đâu phải là không có gì để làm. Có nhàn mới đọc được sách, có nhàn mới du ngoạn được danh lam thắng cảnh, có nhàn mới giao du được với những bạn có ích, có nhàn mới uống được rượu, có nhàn mới viết được sách. Niềm vui trong thiên hạ, còn có gì lớn hơn nó nữa?

(Nhân mạc lạc ư nhàn, phi vô sở sự sự chi vị dã. Nhàn tắc năng độc thư, nhàn tắc năng du danh thắng, nhàn tắc năng giao ích hữu, nhàn tắc năng ẩm tửu, nhàn tắc năng trước thư. Thiên hạ chi lạc, thục đại ư thị?)”

Đọc xong đoạn trên, là biết Trương Trào là bậc tri âm của ta, đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu :-)

Posted by today20 under me, reading | No Comments »

05th Apr 2016

Siêu nịnh

Nemo: Mẹ có biết tại sao con thích một em bé gái hơn là một em bé trai không?

Mẹ: Tại sao?

Nemo: Tại vì em bé gái thì đẹp hơn

Mẹ: Đâu có, em bé trai của mình cũng rất là đẹp mà

Nemo: Nhưng em bé gái mới thật là đẹp, giống như mẹ

Me: Con là bé siêu nịnh

Nemo: Con nói thật mà, con thấy cái mặt của mẹ thật là quá đẹp luôn!

Posted by today20 under baby, Conversations | No Comments »

27th Mar 2016

Tango Candy

Chuyện về ông già Nhật chủ công ty Tango Candy đã ầm ỹ một số ngày nay. Rất nhiều bài báo, status, rất nhiều người viết về tinh thần Nhật, về việc cảm thấy xấu hổ về đồng bào của mình.

Lục lọi trên mạng tìm một cái link để share lại, nhưng mình không muốn share những cái link nói rằng “tôi xấu hổ”. Những bài báo không nói “tôi xấu hổ” thì lại không có ảnh :D mà mình lại rất muốn share lại ảnh ông chủ này, như một câu chuyện đáng nhớ, để về sau này đọc lại có thể nhớ lại.

Mình tự hỏi tại sao lại thế? Có biết bao nhiêu câu chuyện bất công đáng bất bình mỗi ngày? Có lẽ bởi vì rất lâu rồi, mới có một câu chuyện đơn giản về một người đứng lên vì nguyên tắc và vì danh dự; không phẩy tay bỏ ra vài đồng lẻ cho nó yên thân ở cái nơi mà ai cũng phẩy tay vào những nguyên tắc mà mình tưởng mình có, cho đến khi muốn yên thân.

Tango Candy

 

Never forget:
we walk on hell,
gazing at flowers

(Issa)

Posted by today20 under freedom, reading | 1 Comment »

15th Feb 2016

Note nhỏ về các em bé

15/2/2016: Kiddo rụng rốn, còn anh Nemo lần đầu tiên chịu đi sang nhà các bác ăn tối một mình, không có ba mẹ hay ổng bà ngoại.

Anh Nemo dạo này lớn bổng thành một bé bự. Đôi khi xoa cái đầu hôi mù toàn mồ hôi, nghĩ chẳng mấy chốc anh sẽ thành người lớn, những buổi chiều đẩy xe cho em đi dạo với mẹ cũng sẽ qua mau.

Posted by today20 under baby | No Comments »

14th Feb 2016

Another lonely Valentine and other stories :D

Entry của ngày này 7 năm trước

4 năm trước 

năm ngoái

Lonely Vaentine (ít nhất là) thứ 4, dù so với những năm đã kể trên, năm nay có thể coi là peaceful :D mỗi ngày gần đây, Nemo sẽ lượn lên hỏi mẹ: mommy, how’s your day? Mẹ bảo: it’s nice. Nemo bảo: không, phải nói là peaceful.

Chắc peaceful cũng là từ (gần) đúng nhất để miêu tả những ngày này :D với một em bé ngủ gần suốt ngày, ăn ngày dăm bữa, chiều chiều đẩy xe đi dạo :D còn ba của bé thì đang ở Làng Mai tại PakChong, chắc hẳn cũng rất peaceful :-D

Không có gì nhiều để miêu tả những ngày này. Về sau này nhớ về, ngày 14/2 thứ 7 sau khi ký giấy, bé Kiddo được 13 ngày tuổi, xinh xắn giống anh Nemo hồi nhỏ và ngủ rất ngoan :-)

 

 

Posted by today20 under baby, me, Remembrance | No Comments »

09th Feb 2016

Tất niên

Tối 30, đun nồi nước lá tắm tất niên, lôi Nemo vào tắm, phòng tắm thơm nức, bảo Nemo là Tết năm nào 30 mình cũng tắm nước lá như vậy, thơm như một bông cỏ.

Nemo hỏi sao em bé không tắm?

Vì em bé chưa biết ngồi, sang năm em bé sẽ tắm.

“Thế sao bà nội không tắm?”

À người Nam không tắm nước lá, có người Bắc thì tắm nước lá.

“Thế người Tàu thì sao?”

À mẹ không biết.

“Con rất thích nước lá. It’s very nice and relaxing”.

Mẹ hí hửng bảo ba: “He really gets the idea”.

Ba cười khẩy: “I can see that he has a lot of gens from someone I know”.

Mẹ: “He he, I’m sure you know yourself very well”.

Posted by today20 under Uncategorized | No Comments »

31st Dec 2015

Lại một năm qua đi…

Cuối năm bà con tâm trạng chíu chíu, mình cũng nghĩ nên viết cái blog nhưng lại chả có tâm trạng gì :D

Ngày cuối cùng của năm, ngày cuối cùng đi làm trước khi ở nhà nghỉ một thời gian, cái gì cũng rush rush, ở đâu cũng rush rush, đủ thứ chuyện cần làm xong trước khi nghỉ, cần làm xong trước khi đẻ, cần làm xong để ổn định… chẳng có thời gian đâu cho những tâm trạng vốn là thứ sinh ra từ trời lạnh, từ rảnh rỗi từ man mác buồn :D Thế mà trời lại nóng quá, chưa rảnh rỗi tý nào, làm sao mà man mác buồn được :D

Đôi khi muốn ngồi xuống buồn một tý, về những năm tháng qua đi hối hả trong chớp mắt. Những năm tháng vội vã đến nỗi đã quên mất thực ra mình đã làm gì, đã nghĩ gì đã cảm thấy gì. Một năm qua, trong những ngày tháng chạy hùng hục từ máy bay này sang máy bay kia, từ chuyện này sang chuyện kia, từ cái nhà này sang cái nhà kia, thực ra đâu là những khoảng thời gian ưa thích, đáng nhớ? Lật lại ảnh trong điện thoại từ tháng 1 đến tháng 12, có lẽ chỉ có những ngày Tết bên bờ sông Nam Au gần Luang Prabang là còn lưu lại những dấu vết của một giấc mộng đẹp thảnh thơi, suối mơ bên rừng vắng. Trời cứ phải lạnh một tý, hoa phải nở, cảnh phải vắng và người phải thảnh thơi, thì mới thành được một giấc mộng, một ký ức, một hoài niệm của những năm sau, phải vậy không?

File Dec 31, 2 26 35 PM

 

Và một năm mới lại sắp sang.

Posted by today20 under me | No Comments »