06th Feb 2020

Những ngày dịch

Ghi lại câu chuyện của những ngày này, những ngày dịch có lẽ là đáng kể nhất trong mấy chục năm cuộc đời mình :D

Hồi nhỏ xa xưa mình cũng có nhớ mang máng về dịch gì đó kiểu như thuỷ đậu, nhưng có trí nhớ rất đáng chú ý của mình làm chứng, trong suốt cuộc đời đi học, mình chưa từng được nghỉ tuần nào vì dịch cả, 2 tuần lại càng không :D năm 2003 khi dịch SARS xảy ra, mình không ở Việt Nam. SARS ở châu Âu hẳn là một câu chuyện Viễn Đông xa xôi, nên mình hầu như không có một ấn tượng gì.

Và những ngày này, đi vào siêu thị, bà con che kín khẩu trang, những dãy nước rửa tay trống không, mỳ gói một số loại đã hết, thật là một thời buổi đáng để ghi lại.

Trẻ con về sau này sẽ nhớ về 2 tuần dịch như thế nào? Hẳn là một mùa Tết nghỉ cả tháng vui vẻ, nhàn hạ.

Chợt nhớ tới năm đó, cũng đã 5 năm, khi giàn khoan HD981 kéo vào Biển Đông, với những rumor về một tương lai bất trắc, bà nội của bọn trẻ con với một tuổi trẻ chiến tranh và đổi tiền, đã tích trữ trong nhà những bao mấy chục ký gạo, sân sau tích thêm các bao tải than :D những ngày ấy cũng qua, giờ ta cũng lại chờ những ngày dịch này qua.

Cuộc đời vốn khó lường và bất khả tiên đoán, nhưng rồi những năm sau nhìn lại, mọi chuyện cũng qua đi.

Posted by today20 under Uncategorized | No Comments »

19th Dec 2019

Just one more month to go….

Those days, at the end of the day, I always tell myself: just one more month to go…

If everyday you need to tell that to yourself, there’s something very wrong with your life.

Oh, okay, just one more month to go…

FB6DE570-9ABB-4ADB-8104-B01EB1D2388D

Posted by today20 under Uncategorized | 1 Comment »

13th Nov 2019

Đối thoại của mẹ con mèo (lười)

Cuộc nói chuyện trong khi chạy:
– Con có thể không rên rỉ nữa được không? Chạy rất tốt cho sức khoẻ, you’ll be a healthy boy
– I think it’s bad for my mentality

– !!!?!

*

**
Cuộc nói chuyện trong khi con làm bài tập:

– Mẹ thấy điểm có vẻ kem kém đấy, cẩn thận năm nay con không có học bổng bây giờ

– Đầy bạn không có học bổng

– Không, phải có học bổng chứ, với mẹ thì con có học bổng mới là bình thường

– Vì sao bao nhiêu người không có học bổng thì là bình thường, mà với con thì có mới là bình thường?

– Vì mấy người kia không phải con mẹ, mẹ chả care :D

Posted by today20 under Uncategorized | No Comments »

07th Aug 2019

Because the sky is blue…

https://www.washingtonpost.com/lifestyle/magazine/fatal-distraction-forgetting-a-child-in-thebackseat-of-a-car-is-a-horrifying-mistake-is-it-a-crime/2014/06/16/8ae0fe3a-f580-11e3-a3a5-42be35962a52_story.html?noredirect=on

Bài rất dài và đọc rất đau đớn, nhân ngày một em bé 6 tuổi bị bỏ quên trên xe bus trường và chết. Có rất nhiều điều có thể làm, để những chuyện như vậy ít xảy ra hơn, nhưng như trong bài báo này viết, chúng ta đều là con người, với những sự bất toàn của bản chất người.

“Memory is a machine,” he says, “and it is not flawless. Our conscious mind prioritizes things by importance, but on a cellular level, our memory does not. If you’re capable of forgetting your cellphone, you are potentially capable of forgetting your child.”

Mình là một người rất hay quên đồ, đã từng quên điện thoại rất nhiều lần. Và mình luôn có nỗi sợ rằng mình có thể một lúc nào quên con mình. Năm 2014, hai vợ chồng đem Nemo đi châu Âu, mình đã có nỗi lo thường trực thế nếu mình để quên nó thì sao. Mình ghi số điện thoại của mình vào mặt trong các áo khoác của Nemo, Nemo đã học thuộc số điện thoại của mẹ từ rất nhỏ, từ nỗi lo thường trực của mẹ: nhỡ mẹ để quên nó, nhỡ nó lạc thì làm sao.

Cho đến bây giờ, nhiều khi đưa hai đứa đi đâu, đôi khi vẫn giật mình con của mình đâu rồi, con của mình làm sao.

Bài viết năm 2008 ở Mỹ, nhưng con người ở đâu cũng vậy cả. Nhìn những comment frantic về việc vì sao không đưa đón con, tôi thì thế này, tôi thì thế kia, rất dễ để lên án họ, nhưng humans, Hickling said, have a fundamental need to create and maintain a narrative for their lives in which the universe is not implacable and heartless, that terrible things do not happen at random, and that catastrophe can be avoided if you are vigilant and responsible.

In hyperthermia cases, he believes, the parents are demonized for much the same reasons. “We are vulnerable, but we don’t want to be reminded of that. We want to believe that the world is understandable and controllable and unthreatening, that if we follow the rules, we’ll be okay. So, when this kind of thing happens to other people, we need to put them in a different category from us. We don’t want to resemble them, and the fact that we might is too terrifying to deal with. So, they have to be monsters.”

Chúng ta, những con người bất toàn, mong manh trước những ngẫu nhiên của cuộc đời. Ta chỉ có thể cố gắng đồng cảm, cố gắng vigilant ở mức có thể. Và nếu cái ngẫu nhiên đen tối chẳng may rơi phải chính ta, cố gắng sống tiếp, nếu có thể.

Posted by today20 under Uncategorized | No Comments »

10th Jun 2019

Protected: A note to remember

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Posted by today20 under baby | Enter your password to view comments.

01st Jun 2019

Nemo và chuyện tổng kết cuối năm

1.

Thằng con lúi húi cầm điện thoại, mẹ bảo:
– con còn làm cái gì nữa thế hả, đi uống sữa đi
– con đặt alarm để mai dậy sớm đi tổng kết ở trường
– mẹ sẽ gọi con mà, đặt làm gì
– alarm vẫn hơn, nó không dậy trễ như mẹ
– !!!

*

**

2.

Tiếp tục câu chuyện tổng kết, mẹ bảo:
– tổng kết có phải mang sách vở gì đâu, con mang cái balo nhỏ thôi
– không con sẽ mang cái balo to
– có cái gì mang đâu mà balo to?
– con sẽ được nhận giải thưởng mà, mẹ nhớ chưa?
– con tưởng giải to lắm hả, đừng có mơ nha. Giải thưởng cho vào balo nhỏ cũng được rồi
– không, con sẽ mang balo to. Nhỡ giải thưởng to thì sao? Mà con nghe nói con có đến mấy giải thưởng cơ
– :))))

3.

Đoạn kết chuyện tổng kết và tâm sự các bà mẹ:
– Thằng con đã kiếm được 5 triệu vì điểm các môn tiếng Anh cao nhất khối =))))
– Wow, Nemo, cô M thật khâm phục
– Trừ vào tiền học hoặc các thứ ở trường. Mà tiền học tôi đã đóng rồi, giờ sẽ đem cái này đóng tiền sách và đồng phục :-? ko biết đóng school bus bằng voucher này có đc ko :-?
– Nemo hãy bắt mẹ trả lại 5M tiền mặt để bắt đầu tiết kiệm tiền học ĐH
– Khồng
– À bà phải trả nó chứ. Phần thưởng của nó
– Chà khéo nó sẽ đòi thế thật :-?
– Bà phải trả lại
– Để xem nó có đòi ko =))))
– Hãy cho tôi nói chuyện với nó. Tôi sẽ bảo nó đòi =))))
– Koooo. Tối qua tôi đã hỏi là thế có giải thưởng có tặng mẹ ko
– Ơ kìa PHẦN THƯỞNG CỦA NÓ
– Nó đã nghiêm túc suy nghĩ và bảo là còn tuỳ giải thưởng là gì
– Đúng. 5M. Tiết kiệm tiền đi con. Mở sổ tk đầu tiên
– Để tôi về hỏi thử hay là tặng mẹ đi =)))))
– Koooooo

Posted by today20 under baby, Conversations | 2 Comments »

06th Feb 2019

Hoa doi vườn nhà

bây giờ mùa hoa doi

trắng một vùng quảng bá

sóng ven hồ cứ vỗ

xanh một vùng cây tre

ta đến rồi ta đi

bao ngày anh có nhớ…

D3529DF7-0E46-40C5-9B44-5E443A1DCE64

Posted by today20 under Uncategorized | 1 Comment »

04th Feb 2019

7 năm sau

Đọc lại blog cách đây gần 7 năm, hẳn lúc mới mua miếng đất, lúc đó nghĩ tới ngày sẽ xây ngôi nhà trên đó, ngồi ban công nhìn thanh xuân đi qua.

Ngày đó cuối cùng cũng tới :-)

Còn thanh xuân, có lẽ đã qua rồi.

Một phút giây rồi biến tan…

04E61311-DD2B-4320-926B-8A5C87C7082A
Read the rest of this entry »

Posted by today20 under me | No Comments »

23rd Dec 2018

Trò chuyện Giáng Sinh

Ba: giáng sinh Nemo có biết nên đi đâu không?

Nemo: đi đâu ạ

Ba: đến xóm đạo quận 8

Nemo: xóm đạo là gì?

Ba: là xóm mà tất cả mọi người đều theo đạo, đạo ở đây là đạo thiên chúa

Nemo: đạo Thiên chúa là gì?

Mẹ: những người theo đạo Thiên chúa tin vào Jesus

Nemo: Jesus có thật mà

Mẹ: ừ nhưng người ta tin là Jesus là con của Chúa

Nemo: con nghĩ con không tin

Mẹ: tin là mẹ Jesus là trinh nữ

Nemo: trinh nữ là gì?

Mẹ: à, ừm, con có biết sex là gì không?

Nemo: không

Mẹ: à thôi đoạn này bỏ qua đi. Ngoài ra người ta tin Jesus có thể làm được những điều kỳ diệu như biến nước thành rượu, đi bộ trên nước, cứu sống người chết. Và cuối cùng là Jesus sau khi chết thì đã sống lại

Nemo: sống lại là tái sinh á?

Mẹ: không phải là tái sinh mà đang chết thì sống lại, nguyên như trước khi chết

Nemo: giống như dùng hòn đá phù thuỷ á?

Mẹ: ừ, đại khái giống thế đấy

Nemo: con không tin

Mẹ: thế con nghĩ là có God không?

Nemo (suy nghĩ): con nghĩ là có gods

Mẹ: thế con cảm thấy họ như thế nào?

Nemo: như thế nào tức là sao?

Mẹ: thì ví dụ con cảm thấy họ ở chỗ nào, hay họ tồn tại quanh đây, họ hữu hình hay vô hình…

Nemo: con cảm thấy họ tồn tại quanh đây và vô hình

Mẹ: thế con nghĩ họ có thể nói chuyện với con như thế nào?

Nemo (suy nghĩ): có thể là đi vào trong mơ hoặc trong suy nghĩ của mình

Mẹ: thôi đúng là con nuôi bác Linh rồi

Sau đó ba mẹ xông vào một cuộc tranh cãi về nhất thần giáo và đa thần giáo, còn Nemo tiếp tục đi đọc Red Pyramid về các vị thần Ai Cập ^^

Posted by today20 under Conversations | No Comments »

07th Nov 2018

The day a builder went to a cloud

The story written by Nemo. I found it just too cute ^^

++++

The day a builder went to a cloud

There was a builder who built very fast. From his childhood, he dreamed of going on a cloud. He decided to make a staircase, brick by brick by brick up to the sky, but unfortunately, he didn’t have enough bricks so he decided to hollow out a long tube of metal and put boosters like a rocket.  He didn’t have have any metal, so he got some from miners. So he made a rocket, that wasn’t as fast as others, but he didn’t have any oil or petrol to power his rocket. The oil required was very large amount, so he had to pay a fortune to get his rocket fully fueled. But then there was the controls. There were hundreds of buttons that did different things and of course he didn’t build it by himself. He hired a skilled astronaut to teach him how to use a rocket. He eventually reached a cloud, and oh how fluffy the cloud was. It was very bouncy, and when he went back home, he was very happy.

Posted by today20 under baby | No Comments »