31st Jul 2006
20 nam sau
20 năm sau là tên một truyện ngắn của O.Henry. Nói chung lâu lắm rồi mình không đọc O.Henry nữa. Cũng như không đọc Pautovsky, Andersen và vân vân nữa. Nói cho đúng ra, lâu lâu mình cũng… chả đọc gì mấy nữa
.
Trong truyện 20 năm sau của O.Henry, 2 chú bạn có cuộc hẹn 20 năm sau, “chúng ta sẽ gặp lại nhau ở chỗ đấy chỗ đấy, xem đã thay đổi như thế nào”… Kết thúc kể ra cũng có hơi đau lòng và hơi giống truyện trinh thám. Nhưng đấy là 1 chuyện khác.
Còn đây (ý là cái blog entry này) chỉ để nói về việc truyện ngắn đó có thể gợi cảm hứng cho nhiều người khác bắt chước, để có những cuộc hẹn 10, 20 năm. Mình cũng có một số cuộc hẹn như thế. Hồi đấy mình còn trẻ
và tuy mình lúc đấy hình như cũng chả còn đọc O.Henry nữa nhưng một số người khác thì vẫn đọc. Hình như ai cũng từng có những cuộc hẹn như thế, phải không nhỉ?
Mọi người có thể thắc mắc tại sao mình tự dưng lại nói chuyện này. Tại vì có người mới cho mình mượn 1 cái account, xong gửi cho cái password. Mình cũng đã từng dùng cái account đấy, chả lẽ lại bảo “ờ tớ vẫn còn nhớ password, đừng sợ”. Password là ngày tháng năm của một cuộc hẹn 20 năm (mà đến giờ còn 14 năm). Địa điểm là Café Ảnh, vâng, vẫn là café Ảnh
.
Sau một hồi cố gắng nhớ lại và suy nghĩ thì mặc dù có thể mình có một cơ số các cuộc hẹn kiểu này, nhưng còn nhớ được thời gian địa điểm và người cần gặp, thực ra chỉ còn có 2.
Ngoài cái kia trong 14 năm tới, thì cái còn lại là 27/7/2007. Không phải ở cafe mà ở vỉa hè. Đúng không nhỉ, phải gọi hỏi lại xem có đúng không và cái đứa đã hẹn có còn nhớ không. Với cả hỏi xem là vào mấy giờ, mình đã quên mất là mấy giờ rồi. Đấy là cuộc hẹn 10 năm, và mẹ ơi, giờ còn chưa đầy 1 năm. Hình như hồi đấy còn bảo «nếu ai có con thì sẽ dắt theo nhé». Với tình hình này thì 27/7/2007 sẽ chưa đứa nào có con cả.
Năm 1997 mình 18 tuổi.
20 năm sau là tên một truyện ngắn của O.Henry. Nói chung lâu lắm rồi mình không đọc O.Henry nữa. Cũng như không đọc Pautovsky, Andersen và vân vân nữa. Nói cho đúng ra, lâu lâu mình cũng… chả đọc gì mấy nữa
.
Trong truyện 20 năm sau của O.Henry, 2 chú bạn có cuộc hẹn 20 năm sau, “chúng ta sẽ gặp lại nhau ở chỗ đấy chỗ đấy, xem đã thay đổi như thế nào”… Kết thúc kể ra cũng có hơi đau lòng và hơi giống truyện trinh thám. Nhưng đấy là 1 chuyện khác.
Còn đây (ý là cái blog entry này) chỉ để nói về việc truyện ngắn đó có thể gợi cảm hứng cho nhiều người khác bắt chước, để có những cuộc hẹn 10, 20 năm. Mình cũng có một số cuộc hẹn như thế. Hồi đấy mình còn trẻ
và tuy mình lúc đấy hình như cũng chả còn đọc O.Henry nữa nhưng một số người khác thì vẫn đọc. Hình như ai cũng từng có những cuộc hẹn như thế, phải không nhỉ?
Mọi người có thể thắc mắc tại sao mình tự dưng lại nói chuyện này. Tại vì có người mới cho mình mượn 1 cái account, xong gửi cho cái password. Mình cũng đã từng dùng cái account đấy, chả lẽ lại bảo “ờ tớ vẫn còn nhớ password, đừng sợ”. Password là ngày tháng năm của một cuộc hẹn 20 năm (mà đến giờ còn 14 năm). Địa điểm là Café Ảnh, vâng, vẫn là café Ảnh
.
Sau một hồi cố gắng nhớ lại và suy nghĩ thì mặc dù có thể mình có một cơ số các cuộc hẹn kiểu này, nhưng còn nhớ được thời gian địa điểm và người cần gặp, thực ra chỉ còn có 2.
Ngoài cái kia trong 14 năm tới, thì cái còn lại là 27/7/2007. Không phải ở cafe mà ở vỉa hè. Đúng không nhỉ, phải gọi hỏi lại xem có đúng không và cái đứa đã hẹn có còn nhớ không. Với cả hỏi xem là vào mấy giờ, mình đã quên mất là mấy giờ rồi. Đấy là cuộc hẹn 10 năm, và mẹ ơi, giờ còn chưa đầy 1 năm. Hình như hồi đấy còn bảo «nếu ai có con thì sẽ dắt theo nhé». Với tình hình này thì 27/7/2007 sẽ chưa đứa nào có con cả.
Năm 1997 mình 18 tuổi.
Posted in Uncategorized | 22 Comments »




)
)
.

