09th Jul 2006

Sao Mai Diem Hen – Phanxine

Lấy trên blog của Phanxine mà ai hay lượn vào yxine chắc đại loại biết ai là ai. Blog của Phanxine cũng là nơi tốt để cập nhật tình hình phim ảnh và tìm cảm hứng cho việc xem phim Image. Mặc dù không xem Sao Mai Điểm Hẹn đêm rock, có ngồi xem được nửa tiếng đêm pop, nhưng đọc cái review này rất vui và ngoài phần Sao Mai không xem không có ý kiến, phần còn lại nhiều phần đồng ý Image.

Hôm nay xem SMĐH. Đêm rock.

Mới thấy là ở ta, cái quan niệm rất là hệ thống. Chẳng hạn như hát vừa gào thét, vừa gầm rú, là rock. Tóc để dài, vừa hát vừa nhăn, là rock. Trong tuần trước, hát Pop, thì toàn những bài nghe não nề, ủe oải, vì pop là phải chậm, sâu sắc, nồng thắm, sâu lắng. Cái quan niệm ngớ ngẩn đó không chỉ có các ca sĩ mới vô nghề mà chắc ca ba vị giám khảo ở dưới cũng theo đó mà phán xét.

Ba vị giám khảo nức nở khen ‘Em thật tuyệt vời’, ‘Em rất rock’ , ‘Em sinh ra để hát rock’, ‘Hôm nay, em đã thực sự bộc lộ được thế mạnh của em’ ‘Anh chị thấy em diễn rất cuốn hút’.

Dĩ nhiên không phải ca sĩ hát hợp hơn, hay sinh ra để hát rock. Họ cũng chả hát dở. Vấn đề là những ca sĩ này rất trẻ, và cái bệnh của giới văn nghệ VN là cái gì mà chậm, mà lắng, mà đọng là nghệ thuật, là sang trọng, là cao cấp. Còn cái thứ gì mà sôi động, ồn ào, náo nhiệt là thương mại, là rẻ tiền, là hạ cấp. Thế nên mới sản sinh ra một thế hệ trẻ thích được sang và có làm sang bằng những bài sâu lắng nghe muốn bệnh. Phim cũng thế, cố tỏ vè nghệ thuật với những thứ triết lý rởm đời mệt mỏi.

Và hôm nay, khi các ca sĩ được phép – và bị ép – phải hát với sự gào thét sôi động, họ được giải phóng năng lượng của tuổi trẻ,  thứ mà những ca sĩ già – chẳng hạn như nữ ca sĩ mà tôi rất yêu thích và là một trong bốn ca sĩ duy nhất của Việt Nam mà tôi bỏ tiền túi ra mua đĩa về nghe cho đến ngày chị ‘chat với Mozart’ ngồi ở hàng ghế giám khảo – không có được. Được trẻ, họ được là chính họ. Và vì trẻ, vì sôi động, họ có được trái tim của công chúng trẻ, được cổ vũ, được khán giả gào lên và làm nóng không khí khán phòng. Và các giám khảo sung sướng phán ‘lột xác’ với chả ‘lột đồ’, tưởng thế là rock, tưởng rock là hợp, tưởng hợp là ‘vì bẩm sinh’

Nhưng đó đâu có phải rock. Cậu ca sĩ Anh Khoa để tóc dài, thế là được phong luôn là rocker. Ôi trời. Cậu ta múa trên sân khấu như một vũ công balê nghiệp dư, mà bảo là rock. Thật tội cho rocker quá. Muốn khóc ré lên với rock kiểu SMĐH. Cũng như đêm pop trước đó. Chiếu clip giới thiệu, chẳng lẽ không thấy Britney Spears vừa hát vừa nhảy tưng bừng đó ư? Đó là POP – là nhạc đại chúng. Chứ có phải chỉ mỗi một kiểu hát rên ư ử hừ hừ ‘trầm lắng và sâu sắc’ đâu? Hơn phân nửa bài rock đêm nay, bản chất của nó là POP. Nghe nhạc của Elvis Presley và của Michael Jackson xem, nhạc chú nào gào thét hơn. Và chú nào là King of pop, chú nào là King of rock. Không khéo, Elvis sang VN thi Sao mai điểm hẹn, chị Mỹ Linh bảo ‘Tôi thấy anh hát hơi pop đấy’, còn Michael Jackson thì sẽ bị anh Nguyễn Cường ban tặng ‘Tôi nghĩ tôi sẽ ban tặng cho anh là vua nhạc Rock vì anh hát rất rừng rú và tóc anh khá dài và anh nhảy rất dữ’, còn anh Huy Tuấn thì ‘Tôi rất đồng ý với hai ý kiến trên, nhưng xin góp ý là anh Elvis ăn mặc hơn sến, kim tuyến nhiều quá, còn anh Michael Jackson, anh hơi hip hop đấy, với cái nón đen đội trên đầu, cứ như Usher’. Thế đấy, may cho Elvis và Michael nhé!

Và không biết kỳ sau, R&B và dance ra sao. Hát Pop – hát rock – hát R&B. Liệu có hát country đúng kiểu Việt Nam không? Tức là hát dân ca. Chắc là không. Nghĩ cũng hài hước, ở Mỹ dù thế nào, nó cũng giữ được bản sắc của nó. Country của Mỹ thì cũng là ‘nhạc đồng quê’. Thì hò của mình, dân ca của mình, quan họ của mình, đờn ca tài tử của mình, cũng chính là nhạc đồng quê chứ gì nữa. Ở Mỹ, chúng nói ‘mày đúng là dân nhà quê’ thì chúng nói ‘you’re such a country girl’. Thế đó, SMĐH từ chối dòng nhạc đồng quê Việt Nam, để ca sĩ ta hát rock, hát R&B, hát dance. Có lẽ thế mới sang, mới hiện đại. Quan niệm đó mà.

Cũng như phim, cứ hễ phim hài, vui nhộn, tiết tấu nhanh là phim thương mại, mà thương mại là rẻ tiền. Hễ phim nói chậm, tiết ấu chậm, bi thảm, rề rà, là phim nghệ thuật, là phim sang (triết lý: phim nghệ thuật là phim nói chậm, diễn chậm, đi chậm, ra rạp chậm, thu hồi vốn chậm – nhưng bị đẩy ra khỏi rạp nhanh). Và phim ảnh cũng như nhạc. Xem phim tốt nghiệp của mấy bạn trẻ làm, ai cũng thích sang, thích nghệ thuật, thích trăn trở. rồi phim nào cũng mệt mỏi, cũng già nua, cũng trăn trở, cũng rề rà, và dĩ nhiên, cũng dở tệ. nhưng tự hào ‘sang mà, nghệ thuật mà’. Chả thấy phim có sức sống trẻ. (Ối, tội nghiệp, có được một phim mà tôi đánh giá là xuất sắc nhất, trẻ trung nhất, táo bạo nhất, thì bị đánh rớt. Vì cái tội làm hấp dẫn, mà hấp dẫn là giải trí, mà giải trí là không nghệ thuật, mà không nghệ thuật thì quyết không cho nó ra trường, không cho nó tốt nghiệp. Đó là phim Tôi chỉ cần có thế – mà dân gian gọi là phim Sex Thảo). Xem phim bọn nước ngoài, chúng nhảm nhí, chúng vớ vẩn, chúng hài hước, nhưng thế mới là trẻ, mới là thật với tuổi, mới là ‘đúng chất’, chứ không phải thứ nghệ thuật triết lý giả tạo.

Và chúng ta chào đón một đám trẻ lờ đờ, lờ đờ đi chậm, ăn chậm, nói chậm, nghĩ chậm để được khoác lên bộ mặt sâu lắng, nghệ thuật, cao cấp…

4 Responses to “Sao Mai Diem Hen – Phanxine”

  1. cuoihaymeu Says:

    Oh ve xine, co em j ngay xua hay review fim hay hay ay nhi? Em ay co blog ko ay nhi, de vao day lay dinh huong di mua DVD :))

  2. today20 Says:

    Em vanity, de lien he xin moi len yxine.com van la thanh vien tich cuc :-p Con to khong co blog :-D

  3. today20 Says:

    Hong quen lam, nhung day la 360 do va the gioi het suc la nho be :-p

  4. hoaianh Says:

    o nhu vay la G cung quen ca phanxine, va ca tidenbz nua a :D

Leave a Reply