Archive for August, 2006

29th Aug 2006

Paranoid

Hậu quả của việc ở nhà một mình và đọc truyện thriller về một thằng psycho serial killer là 12h đêm bỏ chạy khỏi phòng ngủ sáng choang đèn xuống phòng Internet, cuống cuồng kiếm người chat cho đỡ sợ.

Không dám bước xuống dưới nhà để kiểm tra xem cửa đã khoá kỹ chưa (sáng nay đã phát hiện ra là chưa) vì sợ quá. Đèn sáng choang choang từ tầng 2 lên đến tầng 3 cho đến lúc tự thấy đỡ sợ đủ để đi ngủ.

“Đâu đó ở Đông Nam Á, giữa hạ chí tuyến và đường xích đạo, có một tuyến đường khác. Tuyến đường đen, vạch bằng xác chết và nỗi hãi sợ…”

Một số kinh nghiệm rút ra:
– Không nên đọc các thể loại thriller giết người tâm thần đầy các chi tiết tra tấn vào đêm khuya khi chỉ có một mình ở nhà.
– Nếu cứ đọc, nên lượn 1 vòng kiểm tra các cửa đã khoá chưa trước khi đọc.
– Keep in mind rằng đó chỉ là fiction.
– Chỉ nên chơi với trẻ con vào lúc no đủ và vui vẻ. Những lúc cần comfort nên chơi với người lớn.

“Hai chữ mà ta đã từ chối nghĩ tới, để bảo vệ em, đã bùng nổ trong tâm trí ta: phản bội. Em phản bội ta và em bỏ chạy. Có lẽ một mặt ta cũng không thể trách em. Em làm gì có tương lai nào với ta? Và ta cũng chẳng thể trách em lợi dụng tình thế, bỏ chạy khỏi ta đâu có nguy hiểm nào, bỏ chạy khỏi một kẻ đang chết mòn trong ngục. Nhưng dường như có một điều em đã quên, em đang chiếm hữu một thứ thuộc về ta, và Bí mật đó em phải trả. Hãy nhớ: giấy đó là da em, mực đó là máu ta…”

Tuyến đường đen chắc hẳn có thể adapt thành phim thriller, hic mà mình sợ quá còn chưa đọc được hết.

Posted in Uncategorized | 3 Comments »

25th Aug 2006

Battle Royale – The way we die

Bài viết của befree@moviesboom. Lấy lại từ blog của Phanxine.

Người ta sẽ chết như thế nào? Người ta có quyền lựa chọn cái chết của mình hay không? Và vượt lên trên tất cả là câu hỏi người ta sẽ đối diện với nó ra sao?

Có một cách tiếp cận với chủ đề cái chết một cách tương đối khác so với những phim thường gặp: Battle Royale. Đạo diễn: Kinji Fukasaku dựa trên tiểu thuyết của Koshun Takami.

Nước Nhật những năm đầu thế kỷ XXI, chìm sâu trong khủng hoảng nội tại của sự phát triển thoái trào. Những giá trị xã hội căn bản đưa nước Nhật lên vị trí cường quốc khởi nguồn từ Minh Trị và thể hiện rõ nét nhất trong sau Thế chiến thứ hai đã không còn đọng lại trong tâm trí giới trẻ Nhật! Những khái niệm như Karoshi – Chết vì làm việc quá sức đã trở nên lỗi thời trong sự hỗn loạn về tinh thần, hụt hẫng về lý tưởng, mất về niềm tin và mất định hướng về tương lai trong một xã hội mà kinh tế chao đảo, thất nghiệp tăng cao, giá trị gia đình truyền thống sụp đổ. Thành tố cơ bản quyết định tương lai của nước Nhật – thế hệ kế thừa này chìm đắm trong cơn ngủ đông băng hoại về tinh thần. Tỷ lệ bỏ học tăng cao, bạo lực học đường hoành hành, nổi bật nhất là sự nghi ngờ, chối bỏ và căm thù đối với người lớn.

Để đối phó với tình trạng trên, giới cầm quyền thông qua kế hoạch Millennial Reform School Act (còn gọi là Battle Royale Act). Kế hoạch dĩ độc trị độc Battle Royale được tổ chức hàng năm dựa trên sự chọn lựa ngẫu nhiên một lớp trung học để tham gia vào trò chơi sinh tồn Battle Royale, các thành viên bị cô lập trên một hòn đảo hoang, và bị cưỡng ép vào trò chơi mà chỉ có một người duy nhất được quyền tồn tại. Năm đó, lớp B của trường trung học Zentsuji “được” chọn.

Cuộc chơi định mệnh bắt đầu trên xe bus đưa họ đi dã ngoại được xông thuốc mê và sáng hôm sau, 40 học sinh tỉnh dậy trong một ngôi trường bỏ hoang cùng với 2 học sinh lạ mặt nữa. Họ hoảng hốt phát hiện ra quân đội bao vây kín xung quanh, và trong sự kinh ngạc, thầy giáo cũ Kitano được sự hộ tống của quân đội bước vào tuyên bố luật chơi thông qua 1 băng video.

Trên hòn đảo 100 dặm vuông này, mỗi học được cung cấp nước, bánh mì, một bản đồ, một la bàn và một loại vũ khí ngẫu nhiên, đối với người này là tiểu liên hoặc súng lục, người khác là dao hay đơn giản chỉ là ống nhòm hay loa… Trên cổ mỗi người đều bị đeo một cái vòng điện tử sẽ nổ tung trong 3 trường hợp: Tìm cách tháo ra hay vi phạm luật chơi, đi vào vùng cấm (hòn đảo được chia làm nhiều khu vực nhỏ, trong đó vùng cấm sẽ di động theo từng giờ khác nhau) và mọi vòng cổ sẽ nổ tung nếu sau 72 giờ còn lại nhiều hơn 1 người trong cuộc chơi. Hai học sinh đã bị giết ngay lập tức khi phản đối Kitano – trọng tài giám sát Battle Royale – minh chứng rằng Battle Royale không phải là câu chuyện tưởng tượng. Hai học sinh mới Kawada và Kiriyama là những tay chuyên nghiệp là nhân tố xúc tác để tăng tốc Battle Royale.

“Life is a game, so find out if you are worth it. Fight to win!” Kitano khuyến cáo mọi người và cuộc chơi bắt đầu khi người đầu tiên nhận vũ khí và rời khỏi phòng trong căng thẳng tột cùng. Họ tham dự cuộc chơi theo từng cách khác nhau:

Khao khát được sống bằng mọi giá, một vài cá nhân bắt đầu tìm và giết bạn bè mình, ngày càng chìm sâu vào cuộc săn say máu và thủ đoạn.

Sợ hãi và kinh hoàng trước cái chết, nhiều người tìm cách lẩn trốn, nhưng sự lựa chọn này không khả thi khi từng người một lần lượt bị hạ sát, vô tình hay cố ý.

Một số ít bàng quan trước cuộc chơi, coi nó như một ngày như những ngày khác, vẫn tiếp tục nhịp sống thường ngày, coi cái chết như hoàng hôn tự nhiên sẽ đến khi ngày tàn, nhưng ngày mai mặt trời đâu còn mọc nữa.

Từ chối tham dự vào việc giết bạn bè và người mình yêu dấu cùng luật chơi tàn bạo, một số cùng nhau tự tử. Giải pháp giản đơn nhưng không phải ai cũng đủ can đảm để thực hiện.

Một số khác liên kết lại tìm cách thoát khỏi cuộc chơi, kêu gọi hòa bình và đoàn kết, hack hệ thống điều khiển trung tâm hay thụ động trông đợi vào một phép lạ sẽ không bao giờ đến. Đôi lần những tưởng ánh sáng đã ở cuối đường hầm nhưng cuối cùng mọi hy vọng le lói đều bị dập tắt bằng sự nghi kị hoảng loạn, ích kỷ và nhỏ nhen hay bị phá hủy bởi những nhân vật như Kiriyama coi Battle Royale như một trò giải trí đầy kích động cho bản năng sát thủ.

Trung tâm của Battle Royale là sự nương tựa và mối tình thầm lặng của Shuya và Noriko. Họ cố gắng đứng ngoài cuộc chơi nhưng sẵn sàng lăn xả để bảo vệ nhau khi cần thiết. Gia nhập và dẫn dắt cả hai vượt qua mọi hiểm nguy sau đó là Kawada, người chiến thắng hay kẻ sống sót cuối cùng trong Battle Royale lần trước, trở lại cuộc chơi vì day dứt trước một câu hỏi. Trong cuộc chơi trước, khi chỉ còn Kawada và cô gái anh yêu sống sót, vào giờ điểm cuối cùng, khi hai cái vòng sắp nổ tung, không kiềm chế được, cô gái đã bắn anh và nhận lại một viên đạn bắn ra trong ngỡ ngàng của Kawada. Trước khi chết, nàng nở nụ cười và bảo: Arigato – Cám ơn. Nụ cười ấy ám ảnh mãi Kawada. Qua tình yêu mà Noriko dành cho Shuya, Kawada cuối cùng hiểu
rằng chính tình yêu đã hiện lên lần cuối trong nụ cười giữa sống và chết.

Battle Royale ngày càng khốc liệt và tên những người chết được thống kê vô cảm bởi Kitano qua hệ thống loa trung tâm. Danh sách ngày càng dài thêm trong không khí lặng câm nghẹt thở. Màu xanh của hòn đảo là đối trọng cân bằng với từng vệt máu đỏ thẫm. Trên loa, từng bản nhạc của Strauss, Schubert, Bach được dùng làm nền cho từng tiếng thét gào, đạn bắn. Trước bài phát thanh chết chóc của Kitano, trong sự tĩnh mịch bất động của trung tâm chỉ huy Battle Royal, là sự dìu dặt của điệu waltz Danube bleue và sau đó là những cái chết được điểm danh.

Phim kết thúc không bất ngờ với concluding line “Run!”, lời kêu gọi thức tỉnh nặng nề, đẫm máu! Và cũng tương tự với hệ thống giáo dục cạnh tranh khốc liệt Nhật, trong những thập niên gần đây đã không còn đảm bảo được truyền thống: Học cật lực, thứ hạng cao để vào những đại học hàng đầu và một việc làm chuẩn bị sẵn. Xa hơn nữa làviễn cảnh về một tương lai mù mịt, sự hội nhập lạc lõng vào xã hội của Người Lớn và sự sụp đổ của xã hội Nhật trước sự suy thoái về kinh tế và tinh thần.

Những niềm tin đã chết! Cũng tương tự như cái chết vô nghĩa của những học sinh lớp B của trường trung học Zentsuji. Liệu giải pháp shock đau đớn có giải quyết được vấn đề hay không? Phải chăng chỉ có tình yêu và lòng tin là đủ mạnh để vượt qua? How will be the way we die?

Posted in Uncategorized | 13 Comments »

24th Aug 2006

If you think you’re smart, and you like headaches…

… so this is time-killer for you: Hacker Puzzle

http://www.freestuffhotdeals.com/hacker/1.html

Xin thú nhận tớ mới lết đến câu 19, thú nhận tiếp (trước khi có đứa vào kể công) là câu 13 có cần gợi ý 1 tý (nhưng gợi ý hết sức không đáng kể Image).

Ai đang rỗi rãi không có việc gì làm thì cứ việc nhé Image, và đừng có cheat bằng cách mò các câu trả lời có sẵn Image, tuy nhiên google và wiki là 2 người trợ giúp không thể thiếu mà bạn nên thường xuyên gọi điện thoại.

Nếu bạn có râu, chúc bạn đừng có vặt sạch râu trước khi quyết định quit Image.

Posted in Uncategorized | 8 Comments »

22nd Aug 2006

Phi Phi girls

Thành thực thì em thích Phuket hơn đảo Phi Phi, nhưng vì những lý do và cảm nhận hoàn toàn cá nhân và với xúc tác của những chi tiết nhỏ nhặt mà nói ra thì chẳng đáng gì nhưng rất có thể làm nên việc yêu/không yêu một nơi chốn nào.

Cũng có thể cảm tình với Phi Phi giảm bớt vì chuyến đi tàu biển đến đảo với em thật là con đường đau khổ. Chuyện đó sẽ tường thuật chi tiết vào một lúc khác.

Giờ em đang rất lười, nhật ký chi tiết lại tiếp tục gác lại, tuy nhiên để các bạn hình dung phần nào các bãi biển ngập nắng với các nàng tiên ngả ngốn miền Nam Thái Lan, mời các bạn xem bộ sưu tập “Phi Phi girls” trên khắp các nẻo đường của đảo Image (máy ảnh của em là cái point and shot hủi, mà đã làm paparazi thì không thể chĩa ống kính vào mặt người ta được nên nếu ảnh có hơi mờ mờ thì các bạn thông cảm).

Thực ra còn nhiều hơn ạ mà account flickr của em hết chỗ xừ rồi nên các bạn xem tạm trong khi chờ em suy nghĩ nên upgrade lên flickr pro (chỉ để dùng mỗi lần đi chơi về, mà tình hình từ giờ đến cuối năm chả biết có đi được nữa không) hay tạm thời đăng ký đỡ thêm cái acount flickr nữa.

Các anh sweet handsome tanned cũng có nhiều lắm nhưng mà nhìn thấy là em run cả tay rồi chả chụp ảnh được Image.

Phi Phi 5

Với những bạn chưa biết thì xăm henna nó như thế này ạ. Một trong những thứ muốn mà chưa kịp làm để dành lần sau của em ạ Image

Phi Phi 6

Phi Phi 4

Phi Phi 3

Phi Phi 2

Phi Phi 1

Posted in Uncategorized | 7 Comments »

21st Aug 2006

Once upon a time, I was born

A little bird told me that you’re another year older,

so I shot the little bugger before the news got any further!

Đấy là những gì được in trên một tấm thiệp sinh nhật đã nhận được cho ngày này.

Một sinh nhật nữa đi qua, 27 tuổi. Thời gian như cát truồi qua kẽ tay. Cát của các bãi biển Thái Lan. Giờ cũng chỉ còn là ký ức.

Phải đấy bạn, đôi khi em cũng thấy mình đang già đi (you did write don’t worry about getting older, I don’t, I just know it). Mặc dù đôi khi cũng tự hỏi liệu how many roads must I walk down để trở thành một người lớn.

Ngày sinh nhật này bắt đầu với một hành động tàn ác. Khi cơn điên (lúc 2 giờ sáng) hạ nhiệt sau giấc ngủ, hoa, quà, đồ ăn và bánh ngọt, dù không hối hận gì lắm (em đã từng tàn ác biết bao lần trong 27 năm mà chẳng hề hối hận), nhưng dẫu sao sau sự thỏa mãn sắt máu cũng ngậm ngùi rằng có lẽ người ta nên tha thứ cho những người khác, không chỉ cho những lỗi lầm mà cho cả các ảo tưởng. Và nếu như em đã dễ tha thứ đến thế cho mọi lỗi lầm yếu ớt tàn ác và ảo tưởng của bản thân mình, có lẽ cũng không nên quá khắt khe với đồng loại.

Em biết sự ngậm ngùi này rồi sẽ qua đi, rồi sẽ vẫn có những ngày xấu trời và cáu giận các cơn điên sẽ trở lại, nhưng cũng như những cơn điên, sự ngậm ngùi là có thật.

Trong khi lục lọi đống ảnh Phuket để vĩnh biệt tuổi 26, nhớ lại cơn trầm cảm khi đứng trước màu xanh lục hoang hoải của biển Andaman. Màu xanh đẹp kinh hoàng và kỳ dị, khơi dậy nỗi buồn đau vô cớ. Như thể cộng hưởng với những nỗi buồn từ lâu đã phủ bụi và bị lãng quên, khiến người ta muốn khóc với ý thức sâu sắc rằng mình chỉ là một kẻ đi qua và sẽ biến mất đi chẳng để lại dấu vết.

Trong quyển sách đã kịp đọc hết trong 2 tuần vào những lúc không làm gì, có viết về bãi biển Santa Maria của Cuba, với màu xanh hoang hoải mà đứng trước nó người ta cảm thấy muốn chết. “Liệu người đã sáng tạo ra từ “blue” có từng đứng trước các bãi biển Cuba?”. Phải đấy, liệu người đã sáng tạo ra từ “blue” có từng đứng trước màu xanh vô định và vô biên sắc độ của biển Andaman?

Andaman, có phải âm hưởng của nó đã buồn rồi, hay cũng chỉ là tâm cảnh?

Phromthep Cape

Posted in Uncategorized | 4 Comments »

19th Aug 2006

Home sweet home

Các bạn yêu quý,

Em đã lết xác về đến nhà để nhận quà sinh nhật của các bạn, sau 2 tuần đầy kịch tính và tai nạn trong đó gồm nhưng không phải tất cả là 1 chân bong gân, 1 chân băng bó, 1 lần đập đầu vào cửa kính (vì tưởng cửa mở mà hóa ra nó lại đóng), 2 lần quên ví, 2 lần quên máy ảnh, 2 lần quên kính (mới mua) và nước da cà phê sữa Sài Gòn đã biến thành chocolate noir hết sức ấn tượng (kể ra bớt ấn tượng 1 tý thì tốt nhưng biết làm sao được, có những tình thế bất khả đảo ngược).

Vâng, với hàng lô xắc xông tai nạn như vậy, việc em về đến nhà tương đối lành lặn dù đã giảm bớt được 500 gram và còn đúng 10 bath + 80,000 VNĐ thật là một điều kỳ diệu.

Nhật ký đường trường Bangkok, Chiang Mai, Phuket, Phi Phi, Krabi sẽ được gửi tới các bạn trong thời gian tới. Hẹn gặp lại các bạn.

Xin cảm ơn các món quà sinh nhật đã tới nơi, thật là một niềm an ủi lớn khi phải đối diện với một ngày kia thứ 2 mà thực tình giờ em không muốn nghĩ đến.

Cheers,

Posted in Uncategorized | 10 Comments »

05th Aug 2006

On the road

“My backpacks were piled on the airport again; I had longer ways to go. But no matter, the road is life”.

(Xuyên tạc từ J. Kerouac)

Sự thật thì là The life is road. Và trên con đường chính thống à-la-Saigonaise với nhịp điệu không đổi sleeping – earning – spending thì may thay đôi khi ta cũng có những con đường nhỏ để bỏ chạy và để nhìn thấy những khung cảnh khác, cảm thấy những mơ ước khác và sống một thế giới khác. Để khơi dậy sức sống mà quay về với con đường sleeping – earning – spending chính thống Image.

Vâng, may quá.

Tớ bỏ chạy vào một con đường nhỏ, hẹn gặp lại các bạn cũng như Sài Gòn và các bạn đừng thương nhớ tớ quá mà ảnh hưởng đến năng suất lao động Image.

Tất nhiên sinh nhật tớ thì tớ sẽ ở SG rồi Image.

Cheers,

Posted in Uncategorized | 15 Comments »

03rd Aug 2006

Why “Nice Guys” are often such LOSERS

Hi hi, very funny, and quite true (isn’t it?)

You hear it all the time: “He was such a NICE Guy, and she’s such a Heartless Bitch for dumping him.”

I get letters from self-professed Nice Guys, complaining that women must WANT to be treated like shit, because THEY, the “Nice Guy” have failed repeatedly in relationships. This is akin to the false logic that “Whales are mammals. Whales live in the sea. Therefore, all mammals live in the sea.”

If you have one bad relationship after another, the only common denominator is YOU. Think about it.

What’s wrong with Nice Guys? The biggest problem is that most Nice Guys ™ are hideously insecure. They are so anxious to be liked and loved that they do things for other people to gain acceptance and attention, rather than for the simply pleasure of giving. You never know if a Nice Guy really likes you for who you are, or if he has glommed onto you out of desperation because you actually paid some kind of attention to him.

Nice Guys exude insecurity — a big red target for the predators of the world. There are women out there who are “users” — just looking for a sucker to take advantage of. Users home-in on “Nice Guys”, stroke their egos, take them for a ride, add a notch to their belts, and move on. It’s no wonder so many Nice Guys complain about women being horrible, when the so often the kind of woman that gets attracted to them is the lowest form of life…

Self-confident, caring, decent-hearted women find “Nice Guys” to be too clingy, self-abasing, and insecure.

Nice Guys go overboard. They bring roses to a “lets get together for coffee” date. They try to buy her affections with presents and fancy things. They think they know about romance, but their timing is all wrong, and they either come-on too strong, too hard and too fast, OR, they are so shy and unassertive, that they hang around pretending to be “friends”, in the hope that somehow, someway, they will get the courage up to ask her out for a “date”.

They are so desperate to please that they put aside their own needs, and place the object of their desire on a pedestal. Instead of appreciating her, they worship her. We are only human, and pedestals are narrow, confining places to be — not to mention the fact that we tend to fall off of them.

They cling to her, and want to be “one” with her for fear that if she is out of sight, she may disappear or become attracted to someone else. A Nice Guy often has trouble with emotional intimacy, because he believes that if she learns about the REAL person inside, she will no longer love him.

Nice Guys are always asking HER to make the decisions. They think it’s being equitable, but it puts an unfair burden of responsibility on her, and gives him the opportunity to blame her if the decision was an unwise one.

Nice Guys rarely speak up when something bothers them, and rarely state clearly what it is they want, need and expect. They fear that any kind of conflict might spell the end of the relationship. Instead of comprimising and negotiating, they repeatedly “give in”. When she doesn’t appreciate their sacrifice, they will complain that, “Everything I did, I did for her.”, as if this somehow elevates them to the status of martyrs. A woman doesn’t want a martyr. She wants an equal, caring, adult partner.

Nice Guys think that they will never meet anyone as special as she is. They use their adoration as a foundation for claiming that “no one will ever love her as much as I do.” Instead of being a profound statement of their devotion, this is a subtle, but nasty insult. It is akin to saying to her: “You are a difficult person, and only *I* can ever truly love you, so be thankful I’m here.”

The nice guy -needs- to believe that he is the best person for the object of his desires, because otherwise his insecurities will overrun him with jealousies and fear. The truth of the matter is that there are many people out there who can be a good match for her. We rarely stop loving people we truly care about. Even if we no longer continue the relationship, the feelings will continue… But love isn’t mutually exclusive. We can (and do) love many people in our lives, and romantic love is really no different. Though he may love her immensely, there will likely be other people who have loved her just as much in her past, and will love her just as much in the future. The irony of it all is: “Who would want to go out with someone who was inherintly unlovable anyways?”

More than loving the woman in his life, a Nice Guy NEEDS her. “She is my Life, my only source of happiness…” YECH! What kind of a burden is that to place on her? That SHE has to be responsible for YOUR happiness? Get a grip!

Another mistake Nice Guys make is to go after “hard luck” cases. They deliberately pick women with neuroses, problems, and personality disorders, because Nice Guys are “helpers”. A Nice Guy thinks that by “helping” this woman, it will make him a better, more lovable person. He thinks it will give him a sense of accomplishment, and that she will appreciate and love him more, for all his efforts and sacrifice. He is usually disappointed by the results.

This ultimately boils down to the fact that Nice Guys don’t like themselves. Is it any wonder women don’t like them? In order to truly love someone else, you must first love yourself. Too often Nice Guys mistake obsession for “love”.

Get this Guys: INSECURITY ISN’T SEXY. IT’S A TURNOFF.

You don’t have to be an ego-inflated, arrogant jerk. You just have to LIKE yourself. You have to know what you want out of life, and go after it. Only then will you be attractive to the kind of woman with whom a long-term relationship is possible.

http://www.heartless-bitches.com/rants/niceguys/niceguys.shtml

Posted in Uncategorized | 4 Comments »