Archive for November, 2006

28th Nov 2006

Ech’s review: Goodbye Mr. Wind-up bird

He he I was too lazy to write a review by myself. What for, if someone else has done a fair job and you agree with his/her points?

So this is Ech’s review about this fashionable novel. By the way, good luck to her German, hope that she’ll be able to write something as long as this review in German soon. But I’ll not read it, for sure :-D
_______________________

I’m surprised for consuming it real fast, Murakami must be a really good writer or I must be the spoiled child of this fast-food generation (plus the translation is easier than I thought).

Make it quick: I like the book as a reading experience, the book is fairly entertaining unlike the usual Jap writer (like Oe) whom I always have to struggle to finish. Murakami kept me interested throughout. There are parts which seems like a thriller to me, making me curious always. Weird people and stuffs, i thought, this whole business with strange power, flow and clairvoyant, thinking in the well. This web of characters, the zoo, the skinner, the stylish woman, May Kasahara, the brother in law and the cat… This whole vivid universe is presented here by one who certailny has talent for writing, has sharp eyes and imagination, is well-educated with “culture”. The plot is intriguing, characters sometimes seem a bit “forced” but credible with support of carefully chosen details, many sub-plots here and there, skillfully executed in its own, very lovely and affective tales indeed as short stories. All those things bring my expectation to high point, keep making me thingking: all this’s leading to some intelligent structure, some grandeur, some brilliant concept!

As the book’s reaching it end, it looks more and more like that wouldn’t happen. And it didn’t. So what? Something happened in his mind. He found Kumiko by that. Connections possible here and there. Things come clear somewhat. And pretty rough and fast, in comparison to what he builds up to prepare for the experience. Left me with all the question: what’s all these sub-plots and characters doing here? For example: the lieutenant in Cinnamon’s story, “remind me of the other (real) lieutenant”, just’s that? And the solution is just something happening in someone’s mind that has link and consequence to the reality, just’s simple as that? Sound like those kind of movie “this whole reality is constructed in your mind” – movie i like seeing the 1st of its type, by the 2nd I lost interest.

What is the grand concept of this novel as a whole? No, it failed to work as a concept as a whole, it’s rather fragmental. He intends that “fragmental” to be a concept? That in which not everything has clear connection to each other and to the storyline, that life is that ambiguous to figure out, that to reaching the end one has to go through miles of “unessential”. That sounds nice and fit (post-modernist excuse :D), yet I don’t believe that’s his intention, the way he runs to finish the novel to me seems to try to tie the knot, but can’t. If the novel goes this “loose end” way, i would love to see him leave more ambiguity and doubt to serve this concept, nicely cut, however, probably leaving me equally in disappointment for not having anything resolved :D. My conclusion: Expansion -> Out-of-control.

So 860 pages end with some disappointment but the reading through is enjoyable. This is much better than Norwegian wood. For sure this guy is talented with words and story. As always I would expect the writer’s mind to be more brilliant, but they, as always, stop where nice writing caress the mind, stirring up some ectasy and never reaches orgasm, haha, Murakami, I did employ your source of inspiration here :D.

Plus note: looking for some more analysis on Bird, and have to agree with the NYT review, that the ending doesn’t appear as artistic choice (if the concept is the “fragmental concept”, I mean), and THAT, precisely the presence of this CHOICE that makes art intelligent and brilliant, quality to be found in 1 among 1000 contemporary art.

Posted in Uncategorized | 4 Comments »

27th Nov 2006

Lang nhang truoc khi di ngu

1. Những gì bạn viết ra trên Internet sẽ còn lại, dù bạn có muốn hay không, cho nên:
– Be careful with your writting (and also with your wishes, they may not last but they may come true).

2. Chị FR viết người ta không thể lãng mạn trên sân tennis là không đúng. Người quan sát có thể thấy 1 bạn béo quay mặc đồ body cầm vợt màu da cam là buồn cười (xin lỗi bạn béo quay, nói thật là tớ buồn cười lắm ý Image), đối với người khác đây là một tổng thể lãng mạn. Điều này có nghĩa là gì? Lãng mạn không có chuẩn mực xác định mà tại tâm tình. Và những người tưởng rằng gác chân lên bậu cửa sổ đọc sách mới là lãng mạn thì thật là thiếu kiến thức, kinh nghiệm và mắc tính hình thức trầm trọng Image

3. Bạn béo quay và bạn còi lịch sự nịnh mình là dạo này gọn đi bao nhiêu Image. Mình tuy không tin (vì ngày nào chả phải soi gương) nhưng với thói phù phiếm điển hình vẫn cứ thích nghe. Rất có thể các bạn cũng đang viết blog nói xấu mình như mình đang nói xấu các bạn. Nếu có vậy, mình xin hứa sẽ tha thứ cho các bạn.

4. Mình đã bảo là mình đi ngủ từ cách đây 15 phút. Nhưng thời gian vốn có tính tương đối, một ai đó rất giỏi và rất nổi tiếng có bảo thế. Bây giờ mình đi ngủ thật.

Posted in Uncategorized | 6 Comments »

23rd Nov 2006

Claudio Magris – Kitsch and passion

Hôm trước đi mua sách, sau khi phần nào đó tìm lại cảm hứng đọc sách tiếng Việt Image. Trong số đám nhặt về, có tập tiểu luận của Claudio Magris. Quyển này nhặt về vì 1 số lý do ngẫu nhiên và phi lý bao gồm thứ nhất là mở ra đúng cái tiểu luận tên là Kitsch và đam mê. Mà em, bị ám ảnh nỗi sợ sự sến sâu sắc, bởi như bạn nào bảo, chúng ta lớn lên lệch lạc đến nỗi cả thật thà dũng cảm cũng bị coi là sến, nên đã luôn luôn có mối quan tâm có phần bệnh hoạn đến những sự sến/kitsch của người Image (mặc dù 2 khái niệm này không hoàn toàn đồng nghĩa). Lý do thứ 2 là nhà sách còn mỗi 1 quyển, nên cứ mua vì sắp… không mua được nữa Image.

Sau khi mua về thì nhận ra quyển này được dịch khá tệ với thứ tiếng Việt trúc trắc gấp mấy lần anh Joe, không dành cho các bạn yêu sự trong sáng của tiếng Việt. Và em mới đọc hết đúng cái tiểu luận Kitsch và đam mê.

Nhưng trong cái phiếm đàm hết sức “Lê Vân yêu và sống” này về những người nổi tiếng của thế kỷ trước, cũng có những ý tưởng đúng đắn buồn cười như “tri thức nên mang tính đa hôn và đa thần”, hoặc về tính sến ngu dại phổ quát của con gái dù có ở đâu hay là ai.

Nên post lại ở đây, sau khi Việt hóa thêm phần nào và lược bớt những đoạn rườm rà tối nghĩa. Hy vọng Claudio Magris vẫn sẽ nhận ra những điều mình đã viết.

The image “http://www.vanguardcinema.com/kitsch/kitsch.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.

Kitsch và đam mê – Hannah Arendt và Martin Heidegger

        Đối với chúng ta, chỉ có những người chúng ta yêu là quan trọng, còn những kẻ yêu chúng ta, thì dường như họ không hiện hữu” (Dostoevski)

“Em sẽ là người em muốn. Anh sẽ là anh”, Heinrich Blutcher đã viết cho Hannah Arendt trước lúc cưới bà ít lâu. Ông yêu Hannah, nhưng bất hạnh thay Hannah yêu Heidegger, và hẳn bà đã cảm động không phải bởi tình yêu chân thật và phóng khoáng thể hiện trong lá thư của Blutcher viết vào tháng 9/1936, mà bởi lá thư đầu của Heidegger ngày 10/2/1925 – một lá thư đường mật và sâu sắc giả tạo, qua đó bậc thầy của triết học thế kỷ 20 đã ra tay quyến rũ cô học trò 19 tuổi, khi ông ca ngợi trí tuệ và tâm hồn cô, khi ông đề nghị với cô sự hướng dẫn ân cần của mình để giúp cô luôn trung thành với chính mình, khi ông bảo rằng ông cảm thông với những nỗi lo lắng khôn tả xiết của cô và mong cô cảm thông với nỗi cô đơn khủng khiếp của ông trong cuộc sống khổ hạnh dâng hiến cho nghiên cứu và tri thức.

Chuyện tình này với đoạn đầu nồng nàn và sau đó chuyển sang tình bạn trìu mến đã dàn trải suốt cuộc đời 2 người dù có những lúc đứt đoạn, và gắn liền với những sự kiện lịch sử bi thảm như sự lên ngôi của chủ nghĩa Quốc xã, cuộc lưu vong của Hannah-Do-Thái, cuộc Thế chiến 2, nước Đức bị chia cắt và lúng túng xét lại quá khứ với những nỗi kinh hoàng của cuộc diệt chủng.

Tình cảm giữa họ chẳng hề làm giảm bớt tầm quan trọng và ý nghĩa cá nhân của mỗi người, dù rằng chắc hẳn Heidegger là nhân vật quan trọng hơn, đã đóng vai trò nổi bật trong lịch sử văn minh, mặc dù những thỏa hiệp của ông với chủ nghĩa Quốc xã.

Và chính Heidegger đã đưa mối tình này vượt quá phạm vi tình cảm cá nhân, vì ông đã trộn lẫn các bình diện công và tư của tình cảm ấy, và những năm cuối đời đã lợi dụng chuyện tình giữa ông và Hannah để che giấu những vết nhơ của các hành vi thời quốc xã để tự phục hồi danh dự cho mình hoặc thậm chí tự tán tụng mình như một nạn nhân của Đệ tam Đế chế chứ chẳng phải là kẻ đồng lõa.

Khởi đầu câu chuyện không có gì đặc sắc. Hannah mê đắm nhà triết học và dòng triết học Đức lớn lao mà ông hiện thân, và chính bà đã nghiên cứu, trải nghiệm bước ngoặt của lịch sử đương đại, sự biến đổi triệt để của thế giới rồi cuộc lưu vong và đi tìm sự chân thực hiện sinh. Nếu không có dòng triết học này hay dòng văn hóa Do Thái và bi kịch của nó, chắc hẳn sau đó các tác phẩm lớn của Hannah Arendt đã chẳng ra đời, cả tác phẩm về chủ nghĩa toàn trị lẫn tác phẩm về sự tầm thường của cái ác.

Cô sinh viên yêu thương, hồ hởi và toàn tâm phục vụ vị giáo sư, người vui vẻ đón nhận mà không yêu.

Yêu có nghĩa là yêu người kia, tôn trọng người kia, muốn sự tốt đẹp cho người kia và muốn họ vẫn là họ, ngay cả khi điều này có thể mang lại đau khổ cho mình. Hannah Arendt biết tình yêu là gì, cô không bao giờ có ý định thao túng Heidegger và tìm cách không để mình cảm thấy là mình đang bị thao túng. Heidegger bấy giờ đã có vợ theo chủ nghĩa quốc xã, chỉ biết yêu chính mình. Ông cần làm thần tượng cho cô gái trẻ và cần cô để cảm thấy “cường độ mãnh liệt của cuộc sống”. Trong quan hệ với cô, ông đan xen trìu mến, mệnh lệnh, buồn phiền, nịnh hót, khoảng cách, tình cảm mĩ miều, dăm ba vần thơ kitsch vốn chỉ có thể nảy sinh từ nền văn hóa Đức ở những khía cạnh “trớ trêu” nhất của nó, vốn cấu thành một kiểu tự giễu nhại ngoài ý muốn.

Chuyện tình giữa Hannah Arendt và Heidegger vì ông mà mang sắc thái ướt át ra vẻ vĩnh cửu siêu phàm, phục vụ cho việc giả mạo thực tại và giả mạo cảm thức chân thật về tính vĩnh cửu. Khi đọc câu chuyện tình đượm nhiều đến quá lố “tính chất Đức” này, người ta nhận ra sự thiếu vắng của cái “bình thường”, cần thiết cho một tình cảm chân thành có khả năng trực diện cuộc sống vốn đan xen đắm đuối và xấu xa, chân thực và ảo tưởng.

Mối quan hệ tình cảm mà Heidegger quyết định chấm dứt năm 1928 đã xác lập trong khung cảnh nước Đức giai đoạn ấy, trong sự phát lộ của Heidegger về mặt tri thức và cuộc khủng hoảng chính trị. Cuộc đời đôi tình nhân đan chéo với cuộc đời những nhân vật như Husserl hoặc Jaspers, những người cũng bị Heidegger thu hút và đã phải chịu đựng nhiều đau khổ vì ông.

Nhiều năm sau, tôi có dịp tiếp xúc với môi trường hàn lâm ngoại hạng ấy ở Freiburg, nơi vẫn đang được một số nhân vật xuất chúng lui tới. Hans Jonas, người sinh viên trẻ đã đưa địa chỉ của Hannah cho Heidegger, lúc tôi gặp đã trở thành lão niên khả kính. Benno von Wiese, người theo đuổi Hannah hồi trẻ (và khi Heidegger biết điều này đã thể hiện sự thích chí vị kỷ điển hình của đàn ông), sau đó trở thành người đầu ngành Đức học. Tôi gặp lại ông ở Torino, to lớn và kiêu kỳ, trong một hội nghị mà chúng tôi phải kéo thêm người thân tới tham dự, vì sợ ông nổi giận trước cử tọa quá thưa thớt. Cái thế giới văn hóa ấy mang tính nội hôn, và cũng giống như mọi môi trường nội hôn – giáo phái, nhóm nghệ thuật, nhóm chính trị, salon văn học, câu lạc bộ hoặc hiệp hội hàn lâm – nó mang tính sở hữu và làm tê liệt các thành viên, nó thuyết phục họ phải quy phục trật tự thứ bậc và tôn thờ những người có thẩm quyền như những ngẫu tượng. Để được tự do, để không dễ bị quyến rũ bởi những vị thày muốn hớp hồn và uốn nặn môn đệ, thì về mặt tri thức cần phải mang tính “đa hôn” và “đa thần”. Giả dụ Hannah còn có những mối quan tâm khác và lui tới những thế giới khác và những tình bạn khác, có thể cô đã tự do và hạnh phúc hơn.

Nhiều năm trôi qua, sau cuộc chiếu tranh, lưu vong, Auschwitz, hai người liên lạc trở lại. Hannah sống ở Mỹ, trở thành nhà luận thuyết lớn, nhân chứng và nhà diễn giải về những địa ngục của thế kỷ 20. Heidegger bị đình chỉ giảng dạy vì sự thỏa hiệp với chủ nghĩa Quốc xã. Ông không phạm tội ác, nhưng đã tiến hành rất nhiều vụ dèm pha nho nhỏ với nhiều người: thày dạy (như Husserl), đồng nghiệp, sinh viên Do Thái và cả Thiên Chúa giáo. Những nhân vật lớn khác của thế kỷ 20 thỏa hiệp với chủ nghĩa Quốc xã như Celine và Hamsun đã phạm những điều trầm trọng hơn, nhưng họ thừa nhận trách nhiệm của họ, trong lúc Heidegger hầu như muốn tự biến mình thành nạn nhân một cách thiếu trung thực và vô sỉ.

Hannah trong thâm tâm vẫn chung thủy với ông, bà hỗ trợ ông phục hồi lại cương vị, bà không muốn nhìn ra những hành vi quỷ quyệt và nhỏ mọn của ông, bà muốn tin vào những lời nói dối mà ông sử dụng để tự lừa mình và lừa bà. Đối với bà, Heidegger vẫn là một người yêu. Đối với ông, Hannah là công cụ tốt nhất để phục hồi thanh danh và đảm nhận lại những cương vị danh giá và quyền thế.

Hannah bướng bỉnh tin vào những sự giả mạo của ông. Chỉ duy có 2 lần bà thừa nhận Heidegger “lúc nào cũng nói dối” và “có tiềm năng sát nhân”. Sự sáng suốt không kéo dài, bà nhanh chóng đầu hàng sự kính ngưỡng, vì ông hoặc vì hình ảnh về ông mà bà lưu giữ trong tim qua nhiều năm tháng, và bà hầu như biến mình thành kẻ đồng loã với những giả dối đã huyễn hóa không chỉ một cuộc đời mà cả một trang sử thế giới, dù rằng bà suốt đời kiên cường yêu quý sự thật. Heidegger biết ơn bà, thậm chí với sự trìu mến, nhưng khi ông không cần đến bà, ông giữ bà ở đằng xa và không cho phép bà làm mình sao lãng việc nghiên cứu, rập khuôn theo câu chuyện về một thiên tài thích được phụ nữ truyền sức sống, nhưng sau đó lại bảo rằng “thôi nàng hãy chịu khó tránh ra để ta làm việc”.

Qua công trình đáng ghi nhớ về vụ xử Eichmann, Hannah Arendt khám phá ra sự tầm thường của cái ác, điều mà bên cạnh sự đày đọa còn là sự ngu xuẩn và cái kitsch. Bà, một con người và một trí thức dũng cảm, lại không đủ can đảm để khám phá ra rằng ngay cả tình yêu cũng có thể vừa da diết vừa tẻ nhạt, rằng thậm chí người ta có thể yêu và tôn thờ một người hằn những dấu vết ti tiện.

Vậy thì tìm đâu câu trả lời cho mâu thuẫn này? “Tại tâm”, thiên hạ bảo thế, và một nhân vật trong Gió thoảng của Stefano Jacomuzzi trả lời: “thế mà cái tâm lại thường ngổn ngang trăm mối, chẳng tin cậy được”.

_____________

Các tác phẩm của Arendt:

Nguồn gốc của chủ nghĩa toàn trị: Tìm nguồn gốc của chủ nghĩa Stalin và chủ nghĩa phát xít trong sự diệt chủng Do Thái và chuyên chính. Quyển sách này gây nhiều tranh cãi vì đã đồng nhất về cơ bản 2 chế độ, dù nhiều người tin rằng 2 chế độ này khác nhau về nguồn gốc và bản chất.

Khi làm phóng sự về vụ án Eichmann cho tờ The New Yorker, sau này phát triển thành quyển Eichmann ở Jerusalem, Arendt nêu lên câu hỏi cái ác có phải xuất phát từ lý trí hay đơn giản là một cơ chế tầm thường – khuynh hướng tuân lệnh và đồng hóa mình vào ý kiến số đông của những người bình thường mà không suy nghĩ về hậu quả các hành động/ không hành động của mình.

Posted in Uncategorized | 2 Comments »

20th Nov 2006

Another lesson in the world

1. Cho dù bạn có muốn ngủ suốt ngày thì cũng nên nghĩ đến việc uống cafe muộn nhất là sau khi ăn trưa. Để đến lúc quá muộn, bạn không thể không uống (để sống tiếp), nhưng đêm thì làm thế nào để ngủ?

2. Để không phải ngủ suốt ngày, bạn hãy nhớ dùng đêm để ngủ.

3. Giờ đã sang ngày 20/11, để chúc mừng các nhà giáo, hãy học thuộc các bài học ở trên.

Posted in Uncategorized | 4 Comments »

18th Nov 2006

Friday night

Hôm qua em đi xem live show Mỹ Linh.

Giữa 2 bài hát, em thỏ thẻ tâm sự đây là live show Mỹ Linh thứ 4 em đi xem/nghe. Đứa mất dạy đi cùng hỏi một câu trúng tim đen làm em lăn ra ngặt nghẽo dưới ánh lườm cháy mặt của những người đứng đắn xung quanh.

“4 lần đều không mất tiền à?”

*
**


Nhà hát Hòa Bình, tiền sảnh trang trí cây cỏ, phông in hiflex rõ to khung cảnh cafe châu Âu những ngày nắng đẹp. Chắc file in hơi tệ nên hình bị vỡ lung tung. Không sao, với đám cây giả giả thật thật, ghế băng công viên và hàng lọat màn hình Samsung rất thật xung quanh, đủ tạo nên khung cảnh lãng mạn cho các anh chụp ảnh dạo và các em thích làm người mẫu. Flash chớp lia lịa với các người mẫu đủ lứa tuổi và đủ loại số đo.

Giấy mời đề 7 rưỡi. Em đến lúc 8h. 8 rưỡi bắt đầu nổi nhạc.

Sân khấu hi tech với 6 hộp che màn hình trắng. Lúc cần cho biết bên trong có gì thì cuốn lên. Lúc cần chiếu hình lên màn thì hạ xuống.

Đèn laser và đèn sân khấu lấp lóa. Em Kim đọc Rap. Màn hình chính giữa chiếu bóng Mỹ Linh uốn người tạo dáng rất gợi nhớ một quảng cáo của iPod Apple.

*
**


Chat với Mozart, Tóc ngắn, Để tình yêu hát, Made in Vietnam… Các bài hát trong các album và một vài bài hát mới. Đèn sân khấu rất đẹp, mắt Mỹ Linh khi phóng lên màn hình rất gợi cảm, và giọng hát dù đoạn đầu chẳng biết do không ăn nhạc hay tại chỗ ngồi em không tốt nên không rõ, nhưng cũng rất ấn tượng và cảm động. Cái cảm động chỉ có được ở các live show, nhìn thấy dáng dấp ấy, sân khấu ấy, ánh mắt ấy, niềm say mê ấy mà chỉ nghe nhạc không thì không truyền cảm được.

Hương ngọc lan, Chuyện tình và Tóc ngắn, gợi nhớ một thuở đi nghe Mỹ Linh hát ở trường sư phạm.

10h, kết thúc.

*
**

Em chưa bao giờ hâm mộ chị lắm, nhưng những ngày lười nhác tươi sáng, em cũng thích nghe Chat với Mozart. Và vẫn cứ nhớ những ngày mà “hồi đó em còn trẻ”.

Posted in Uncategorized | 12 Comments »

14th Nov 2006

The best of youth

Hôm nay xem blog của các em Nan FeHelium, 18 tuổi, ở Sài Gòn, hết sức ấn tượng.

Em Nan Fe, nhất quán phong cách gothic fashion, với hàng lọat các references tới Dracula, The Ring và phim ma/kinh dị/thriller Hàn Quốc/Nhật Bản.

Hình lấy bừa để minh họa, các hình khác các bạn có thể xem tại blog em ý.

Image

Update: Vì các chị em thể hiện tính bài gothic quá cao, post vài tấm không có âm hưởng gothic/horor, mà theo trường phái lãng mạn cổ điển hoặc phong cách thời trang thử nghiệm để các chị em còn lấy dũng khí vào xem tiếp Image

Đây là em Nan Fe với quần áo thiết kế từ bao nilon đựng rác.

Image

Còn đây là theo trường phái lãng mạn cổ điển:

Image

Và em Helium, không có nhiều ảnh pro như em Nan Fe, nhưng cũng là một phong cách nổi bật.
Image

Posted in Uncategorized | 17 Comments »

13th Nov 2006

Sunday

Sau 1 số giờ bị điên vào sáng thứ 2 (sao ai cũng chăm chỉ sáng thứ 2 hết vậy hả trời), em ngồi nghĩ ơ thế bình thường chủ nhật mình làm gì mà chưa kịp cảm thấy chủ nhật nó đã chạy mất.

Những thứ vẫn làm ngày chủ nhật:

Ngủ ngủ và ngủ
Ăn
Ngủ tiếp
Đi bơi
Ăn
Đi ngủ
Image

Thế thì làm sao mà có thể cảm thấy nó cơ chứ Image.

Tất nhiên giữa các lần ăn ngủ có vài việc vặt vãnh gồm có:
– Buôn dưa lê qua chat, nhắn tin và điện thoại. Một số bạn ở các nơi rét mướt than vãn sự rét quá. Em than vãn trả lời ở đây 30 độ, nếu có chết em sẽ không chết vì rét, yên tâm nhé.
– Nghe audio live của một bạn rất dũng cảm 27 tuổi.
– Đi đến nha sĩ, đọc được 40 trang sách, vẫn chưa đến lượt mình, đi về.

Trưa nay có bạn mời em ăn cơm cảm ơn. Giờ chả thấy bạn ý confirm gì cả, thôi đi nhắc bạn ý đã vậy.

Posted in Uncategorized | 4 Comments »

11th Nov 2006

Today me

Nhạc sến hiện đang nghe:

Tình ca phố
Vắng em

Image

Giấc mơ kỳ quặc gần đây:

Mình đang nằm ngủ trên giường. Giường có cài báo thức (để đánh thức mình dậy, tất nhiên là thế). Rồi đến giờ, mình chưa dậy (rất gần với hiện thực thường nhật), giường từ từ sụt xuống thành cái giếng (can cái tội rất thời trang Wind-up bird đây mà) và sau một hồi cái giếng sụt xuống thì thế nào đó nó tống mình ra vệ đường (ơ mình xem Being John Malkovich lâu lắm rồi cơ mà).

Sau đấy còn rất nhiều thứ nữa, quên mất rồi.

Tại sao cuộc đời mình đã được conditionned là thiếu lãng mạn?
Vì những người hay nghi ngờ và lắm câu hỏi thì không thể lãng mạn được Image. Nền tảng của lãng mạn là niềm tin.
Đấy chưa sang chủ nhật đã bắt đầu lảm nhảm Image Chị FR sắp vào bảo thể thao quá sức đấy Image.

Posted in Uncategorized | No Comments »

10th Nov 2006

Lady Club

Kế hoạch thứ 7

Trưa thứ 7 này ở nhà tui có buổi họp mặt thân mật, đàn đúm của chị em nhân dịp chồng tui vắng nhà đi công tác.

Mục đích:

– cho tui với em A khoe con
– cho em B ăn chè hạt sen đường phèn và học nấu bún bò
– cho mọi người blablabla…. thoải mái
– cho……(ai thích gì thì comment thêm)

Vậy bà con confirm coi ai tham dự được để tui chuẩn bị tiền mua đồ ăn phục vụ bà con (hiện tui đã mua 1 chục bưởi để mọi người tráng miệng rồi….).

Kính báo!

Các cuộc đối thoại bên lề hay sự nhạt nhẽo và phù phiếm của con gái

1.
– Giờ chị lấy chồng thì sao ta, sao đi ăn?
– Thì em đến nhà chị, chị cho ăn.
– Thật nhé, em đến chị nấu ăn và trong lúc đó em sẽ giúp chị nói chuyện với chồng chị Image
– Thôi khỏi, chị nghĩ lại rồi, tự đi ăn 1 mình đê Image

2.

– Mấy hôm nay đi ăn với đứa nào không đi ăn với em? Hay nghĩ lại, cho anh X. cơ hội rồi?
– Vớ vẩn, chị toàn đi ăn với gái.
– Lại còn đi ăn với gái nữa, với đứa nào?
– Ơ đừng có ghen lồng lộn thế, chị đi có việc chứ. Đừng có sờ vào người chị, khổ lắm, đã bảo không thích bị gái sờ. Cứ sờ sờ thế chị mách anh Y. là em sàm sỡ chị.

3.
– Đi tập yoga đến đâu rồi?
– Ơ chiều nay em ghé. Ơ mà hôm nay trời đẹp nhỉ?
– Cái câu chiều nay tui nghe cả tháng nay rồi nha, trời đẹp cái gì mà trời đẹp. Nhiêu tiền?
– So với tennis thì rất rẻ.
– Tennis đâu có đắt lắm.
– 800K/tháng. Rồi đi massage hàng tuần 400K/tháng nữa. Rồi lâu lâu thấy cái đầm, 350 nữa… Chưa kể ăn uống điện thoại. Thôi, anh Y. bảo chị Hà béo thì chị ấy cứ đi tập.
– Cảm ơn anh Y, anh thật là tử tế.

4.
– Giày hỏng hết cả rồi Image
– Tôi cũng thế, chả lẽ lại đi mua tiếp Image
– Mình mang tiếng nhiều giày cuối cùng vẫn đi giày cũ hehe. Mà sao tui đi phá giày thế ko biết
– Thế kiếm vài đôi nồi đồng cối đá
– Chắc phải mua giày hiệu đi bộ, giày chợ Bến Thành mua về để… làm đẹp giá để giày
– Ừ và để đi đám cưới  Image
– Tự dưng nói chuyện với bà tôi lại xốn xang quá hehe
– Cơn nghiện lại trỗi dậy, sự nghiệp cai nghiện của bà còn gian lao lắm bà ạ Image
– Kệ, 5 năm nữa có dát vàng cũng chả đẹp Image

Posted in Uncategorized | 3 Comments »

05th Nov 2006

Cigarettes and chocolate milk

Cigarettes and chocolate milk


and then there’s those other things
which for several reasons we won’t mention
everything about them is a little bit stranger
a little bit harder
a little bit deadly

it isn’t very smart
tends to make one part so broken-hearted

Posted in Uncategorized | No Comments »