Archive for August, 2007

30th Aug 2007

It’s True. Asian can’t think

Until it abandons its twisted Confucianism, the region will trail the West
By SIN-MING SHAW

Can Asians think? That’s not a racist slur, it’s the title of a book by Singapore diplomat Kishore Mahbubani. While he offers no answer, the question he poses is excellent and long overdue.

The facts are not in dispute: 1,000 years ago China under the Song Dynasty was the world’s most advanced nation. Even 300 years ago China under the Qing rulers was first among equals. Yet in the past 100 years, the West’s superiority over Asia has widened exponentially over any advantage the East ever enjoyed. No civilization with such a commanding lead, not even classical Greece, has declined more dramatically. The issue is not about economic growth or engineering dexterity; Asia’s record in these areas is indisputable. It’s about originality of the mind and its resulting influence over how mankind shapes the world.

China may have mastered cutting-edge nuclear technology, by stealth or otherwise, and Japan may have the best-engineered semiconductors. But these developments are ultimately based on Newtonian physics and quantum mechanics, both purely Western paradigms. China justifies its political system by invoking Marx while trying to restructure its economy using the theories of Keynes and Friedman, even employing Goldman Sachs for financial advice. Taiwan is a democracy more informed by classical Greek philosophers than by Chinese. Japanese leaders wear Western formal dress with tails for signing ceremonies. And everybody loves an Ivy League degree.

Asia must not merely reflect on why Western thoughts shape the world we know, it must also ask why so many Asian minds flourish only after they have gone to the West. For evidence, just look at the many Nobel Prizes won by Asians living and working in America. Time and again, talented émigrés say they had to leave Asia because the intellectual atmosphere was stifling or because the established hierarchy respected seniority over brains.

Blaming Asian schools for focusing on memorization–as opposed to “thinking”–is too pat an excuse, as schools and universities reflect the basic values of a society. It is ingrained in the Asian psyche that “correct” answers always exist and are to be found in books or from authorities. Teachers dispense truth, parents are always right and political leaders know better. In executive-led societies such as China and Hong Kong, leaders act like philosopher-kings, often uttering unchallenged banalities. Senior officials sometimes resemble the powerful palace eunuchs of past dynasties: imperial, unaccountable, incompetent. Questioning authority, especially in public, is disrespectful, un-Asian, un-Confucian.

It is time to deconstruct Confucius. He said many things. Some emphasized order above all: on filial piety, never disobey. Others were democratic: without the trust of the people, no government can stand. Past emperors manipulated his work to justify a static order while they themselves rarely abided by the same rules. Japan became Asia’s most advanced nation largely because it dared to change its own values during the Meiji Restoration in 1868 (though it now needs a similar impetus to regain its creative energy).

The conventional wisdom that Asians cherish learning is misleading. In the past, learning meant passing imperial exams that led to well-paid jobs in the civil service. It’s not altogether different in modern Asia. Learning for its own sake is considered a luxury, if not a financial waste, unless it also leads to an attractive income stream.

The twisted Confucian philosophy passed on by generations has played a damnable role in denting Asian creative thinking. U.S.-trained physicist Woo Chia-wei, president of the Hong Kong University of Science and Technology, believes the Confucian stress on order is a major obstacle to creative thinking that has sometimes affected even his own instincts. All important advances in knowledge involve substantial revision or rejection of an existing framework. Scientists call that a paradigm shift. Order for the sake of order is the opposite of creative thinking.

Which Asian society, informed by home-grown precepts, is most likely to nurture and keep at home a future generation able to write better software than Microsoft, find a cure for cancer and replace quantum mechanics with a Theory of Everything, now the Holy Grail of physics? The odds are not good, but the best bet is Taiwan. Alone among Asian societies it possesses the right combination of institutions that allow talent to blossom. Institutionalized disputes and a respect for opposing viewpoints, publicly aired, are not just about political democracy, they are fundamental to creative thinking. They act as a filter so that a rare gem may be found among the intellectual garbage. It takes only a few powerful ideas to change the world.

If Japan, China and the rest of Asia–perhaps even India–ever manage to cast aside mind-numbing communist, Confucian and caste values, then the region’s talents could one day dominate the Nobel Prize lists, enriching the world through intellectual property, not property development. And they will be doing their creative thinking right here in Asia. Eventually, someone might even ask, “Can Westerners think?”

http://www.time.com/time/asia/asia/magazine/1999/990531/shaw1.html

Posted in Uncategorized | 9 Comments »

21st Aug 2007

Entry for August 21, 2007

Từ blog của chị 246:

Những người sinh cùng năm, học cùng trường với tôi, thời trung học/đầu đại học đã sống qua những năm cuối của chiến tranh, phần lớn đi nước ngoài, phần lớn lở dở chuyện học hành, chuyện lý tưởng, không biết mình thuộc về đâu, mơ hồ về văn hóa, về quê hương. Bất đồng về giá trị, về chính trị làm tan hoang nhiều tình bạn mà khi tuổi trẻ qua rồi không gầy lại được nữa.

Một thế hệ không có bạn để kể câu chuyện của mình. Hoặc là không biết kể. Lâu ngày rồi họ cũng đánh mất lịch sử của mình. Một thế hệ cô đơn khủng khiếp.

Đọc và thấy mình may mắn biết chừng nào, vì vẫn còn là một người trẻ. Vì vẫn giữ được những tình bạn gây dựng từ lúc còn rất trẻ. Vì chúng ta đã có chung hệ thống giá trị, niềm tin, những hy vọng và thất vọng, những mong đợi chung. Vì thời buổi đã cho phép chúng ta giữ được tất cả những điều ấy, cho phép chúng ta được làm người tốt. Vì chúng ta vẫn có thể kể với nhau những câu chuyện của mình, để ghi dấu lại lịch sử của mình trong những người khác.

Và nếu như một lúc nào không còn như vậy nữa, chúng ta chỉ có thể trách chính bản thân mình.

Thank you for being there. For us.

Posted in Uncategorized | 11 Comments »

09th Aug 2007

How to write a best-seller chick lit?

Nhân dịp các vấn đề xung quanh chick lit hay tiểu thuyết rẻ tiền cho gái đang hot

Tóm tắt câu chuyện:

Một nhà báo trẻ xinh đẹp (cứ mặc định là thế ) trong quá trình viết phóng sự về các vấn đề hôn nhân gia đình theo tinh thần ngoisao.net đã phát hiện ra một forum giao duyên giữa gái Việt Nam và những người đàn ông ở bển. Forum được vận hành theo mô hình mọi người đăng ký nick, nếu muốn gọi một người khác chat sẽ phải trả tiền.

Hầu hết các cô gái Việt Nam trên forum này từ 18 đến 35 tuổi. Có một vài người đàn bà ngoài 50.

Hầu hết những người đàn ông không phải Việt Nam trên forum này ngoài 50 tuổi, rất nhiều người đã về hưu.

Tại sao họ lại vào forum này?

Một quân nhân Mỹ chuyên nghiệp đã có mặt ở Iraq từ chiến tranh vùng Vịnh lần thứ nhất. Khi xuất ngũ, anh ta nhận ra rằng vợ mình – một người đàn bà gốc Việt – đã có tình nhân và muốn ly dị. Anh ta muốn quay lại nhưng vợ từ chối. Anh quyết định vào forum vncupid.

Một người đàn ông Thuỵ Sỹ đã về hưu, quan tâm đến thực vật rừng nhiệt đới, đã ly dị vợ và tìm một người chăm sóc khi tuổi già.

Nhà báo xinh đẹp của chúng ta đã xoay xở làm quen với một trong số những người đang tìm vợ. Một vài nét về anh ta:

Chủng tộc: da trắng.

Tuổi: 35.

Nghề nghiệp: lái xe tải.

Thu nhập: 40,000USD/năm.

Tiền sử: đã từng yêu một cô gái gốc Việt. Cô này hiện đã lấy chồng và rất hạnh phúc.

Mong muốn: sang Việt Nam chơi và gặp gỡ các cô gái Việt Nam khác.

Inspiration for a chick lit best seller:

– anh lái xe tải đang chat với tôi và bảo là anh ý còn 2 em khác ở vị trí số 1 và hot. Và hôm qua 1 em thì gọi máy bàn còn 1 em thì anh ý đang skype, và thế nào đấy 1 trong 2 em đã nghe thấy em kia líu lo, và em ý đã nổi điên lên xổ 1 tràng cả Việt cả Anh mà anh ý không hiểu nhưng anh ý đoán là chửi anh ý. Anh ý đã bảo là VN girls so mean
– thật là thú vị
– và anh ý vừa bảo là đã nhìn thấy em hot kia vào buổi sáng qua webcam và em ý không hot như trong ảnh. Và tôi nghĩ đến chuyện 1 em nào đấy đã mất công điện thoại sang Mỹ và nghe thấy giọng 1 con người Việt khác líu lo và giận quá xổ ra 1 tràng kiểu fuck you
– thêm dữ liệu viết phóng sự
– tiếc quá bài phóng sự tôi đã viết rồi, sau này phải tìm cách đưa chi tiết này vào truyện mới được
– ăn khách gấp mấy Oxford thương yêu. Bà nên viết Những con đường tới Texas
– ừ thật là những ý kiến hay. Cốt truyện là 1 chị tìm đường sang Texas làm nail
– Không, thế cổ rồi. Nên làm tuyến song song 3 nhân vật sẽ cùng gặp nhau ở Texas
– những tuyến nào hở bà
– 1 người sang làm nail, 1 người đã tìm đường qua Mỹ bằng vncupid và 1 người đi du học , ví dụ thế, và số phận họ đã có những chỗ giao thoa (copy trắng trợn Amores Perros và Crash)
– thôi tôi ko đủ sức viết nhiều thế. Tôi sẽ viết về 1 chị nhà báo xinh đẹp vì tình yêu tìm đường sang Texas làm nail Và tìm mọi cách: vncupid, kết hôn giả và du học. Những trang chứa đầy ẩn ức tình dục
– cố thêm 1 ít thống bạo dâm vào cho ăn khách bà ạ. Ví dụ anh lái xe tải có 1 tuổi thơ giông bão dẫn đến sang chấn tâm lý
– thế thì có thể cho vài đoạn miêu tả về chat sex được ko bà, vì chưa quyển nào đề cập đến
– được bà ạ, càng có tính thời sự và ăn khách
– thật là 1 cốt truyện hay, và kết lại là thế nào?
– thế bà có 3 nhân vật hay chỉ có 1 nhà báo xinh đẹp?
– 1 chị nhà báo xinh đẹp thôi, dạng phụ nữ ngây thơ làm đàn ông phát thèm kiểu Dương Thuỵ ý
– có thể để 1 cái kết mở kiểu phía trước là bầu trời sau nhiều đau khổ bão giông, nhưng vẫn đi về phía trước với niềm hy vọng

Posted in Uncategorized | 8 Comments »

06th Aug 2007

Compromise

from gapingvoid.

Posted in nhảm | 4 Comments »

06th Aug 2007

Me and Harry Potter, in cưa sừng làm nghé efforts

I’m so nhố nhăng lately. Be generous, I’m in a before-birthday-crisis Think about gifts to comfort me

Posted in Uncategorized | 18 Comments »

01st Aug 2007

Lòng tôi có khi mơ hồ…

tender look

là cảm giác lúc nghe album Lời ở phố về của em GT. Mơ hồ thế nào thì không rõ, chỉ biết là chông chênh cả những lúc êm dịu nhất. Như một tiếng gọi hay một câu hỏi không có lời đáp.

Get this widget | Share | Track details

Posted in friends, music | 1 Comment »