Archive for October, 2007

20th Oct 2007

Noon, sex and philosophy :-D

1. Giấc mơ trưa trong một ngày ngủ đến trưa

Giấc Mơ Trưa

Sáng tác: Giáng Son – Thể hiện: Khánh Linh

2. Vắt óc suy nghĩ một quyển sách mình đã đọc và thích gần đây, để tặng sinh nhật. Nhận ra rằng gần đây mình không đọc sách.

Cuối cùng quyết định mua đĩa tặng vì ít ra gần đây mình có nghe nhạc download từ Limewire.

3. Desperate Housewives:

Mom and daughter’s conversation:

Julie: When was the last time you had sex?
[Susan stops what she is doing]
Julie: Are you mad that I asked?
Susan: No, I’m just trying to remember

Suddenly I think if one day, standing in front of my 14 years-old daughter in the middle of the information storm about a teen sex clip like we are right now, what will I say?

Perhaps not exactly what I’m thinking right now, that I feel sorry and everybody has their stupid moments sometimes, everybody has their mistakes but some stands irreversible consequences. And it’s sad.

I’ll be happy if she would say so later. She will be like me then :-D But for a teen girl, what should I say? That an action can lead to bunch of consequences? Sometimes a butterfly flapping its wings in one area of the world causing a tornado in another remote area of the world. Nobody can predict all consequences of each action, and people faces decisions to act every moment of their life. But there are actions which are riskier than others.

Everybody has their stupid moments sometimes, but smart people, even in their most stupid moments, doesn’t take the most dangerous decisions that bad consequences are almost predictable. You’re smart, are you? Or at least I hope so.

3. Also from Desperate Housewives:

Karl: The heart wants what it wants!
Susan: Yeah, well, my heart wants to hurt you, but I’m able to control myself!

4. Lien has just said that I can take philosophy from everything, even Transformers and Sex and the City. No, you’re wrong. I take my philosophies ONLY from soap series and pop movies :-D

Posted in Uncategorized | 9 Comments »

15th Oct 2007

Congrats :x

In the hospital

– tôi vẫn phải loanh quanh ở ngoài tham gia vào nhóm những ông chồng, cha, mẹ, chị em, chờ đợi

– à, thế nào, những người đợi ý

– khá dumb. Họ bảo: gây tê rồi đấy, lạm dụng thuốc, morphine đấy. tôi bảo không phải là lạm dụng thuốc, không phải là morphine, cái gây tê này rất an toàn, tôi còn giải thích cho họ là làm gây tê này thế nào

– ha ha

– nhưng có vẻ chẳng ai hiểu gì, nên tôi bảo họ tôi là bác sĩ, rồi tôi đi hút thuốc

– thật là giống một phim hài

Congrats, congrats. Welcome Minh Giang to the world


What will be, will be

– he will learn a lot of things, piano ? poetry? programming ? drum? ….etc but until he is outside of a glass door, looking at his baby he won’t know what I know for now

– still a long road

– yeah, pretty long and if he is going to take the same road as I did, there is a good chance that I am not going to see him that day

who knows, who knows

– haha I also think, he will find his mom and dad pretty boring. We have 2 skills we’re proud of: English and internet. but if your dad keeps telling you that he was one of the first in the village who know how to ride a bicycle, wouldn’t you think: hey dad, is there anything to proud of knowing how to ride a bicycle? for him I will be like: you know, I had the best bicycle in the village, and I rode all over to Hoa Binh on a bicycle

– So up to date and tell him something of his era

– oh yeah, but if I have that ability to know what will be in his era, I would be something more than Einstein somehow. I can already see him looking for hours at NASDAQ using all weird words: IPO, EPS, …

– you don’t need to. just watch the TV with him, listen to his music

– wait until you are 38, and see how difficult watching TV and listening to music to you

watch some porn with him and give out comments about girls

haha, I hope he will bring home some viagru for me

Posted in Uncategorized | 10 Comments »

08th Oct 2007

Giọt mưa phương Nam

Đọc cho nó hiền

Giọt mưa phương Nam khóc trên tóc em

Giọt mưa phương Nam ngâm trang thơ mềm

Giọt mưa phương Nam có về Kinh Bắc

Thương chim cuối trời cheo leo ngày đêm

Biết phận mong manh cứ đành phương Nam

Cô quạnh hiên nhà lại sa đáy giếng

Nhớ ngôi sao xanh mưa dềnh lên miệng

Hoa Tô Đông Pha Tố Như hạn hán

Khô mưa chăng em hẳn là giếng cạn

Thì giọt mưa ơi em nằm nơi đâu

Làm sao không tan làm sao không đau?

Mưa đi về anh mưa thành nước mắt

Rung rinh ôm sao bao giờ sao tắt

Mưa đi về anh mưa đi về nguồn

Không còn giếng cạn chỉ còn suối thơm

Chảy dòng hạnh xanh trôi nhanh cát buồn

Mưa đi về anh đi về lưu ly

Kinh Bắc hồng môi gái xưa kinh kỳ

Kinh Bắc lên men đằm hương vương phi

Giọt mưa phương Nam lệ nhòa qua mi.

Hoàng Cầm

Một sự thất vọng lớn ngày hôm qua, thấy Phạm Thiên Thư trên TV. Than ôi là ngày xưa Hoàng Thị tìm động hoa vàng, một bác nông dân quê mùa hom hem nói về vô thức và khả năng siêu phàm chữa bệnh AIDS, hic hic

em tan trường về

đường mưa nho nhỏ

trao vội chùm hoa

ép vào cuối vở

thương ơi vạn thuở

biết nói chi nguôi

em mỉm môi cười

anh mang nỗi nhớ

Posted in Uncategorized | 4 Comments »

08th Oct 2007

Marathon đi họp

Ngày hôm nay:

9h – 10h: họp
10h – 11h30: họp
11h30 – 12h30: check mail
12h30 – 13h30: ăn trưa uống cafe cấp tốc kiêm nói điện thoại
13h30 – 14h: nói điện thoại, trong đó có việc giải thích tại sao lúc 10h đã bỏ rơi một cuộc họp và tại sao chưa trả lời mail nhận được lúc sáng và hứa hẹn sẽ trả lời.
14h – 14h30: họp
15h – 16h: họp
16h30 – 18h: họp
19h – 20h: check mail và mắng chửi dọa dẫm qua điện thoại. Ai bảo rơi trúng vào ngày này.

Comment của những người không đi họp chứng kiến các nạn nhân lỡ động vào mình trong những ngày này: “chèn ơi, càng ngày càng ghê gớm”.

Em là em rất muốn ngọt ngào dịu dàng nồng nàn say đắm. Tại cuộc đời xô đẩy nên nó thế. Xem ra cách duy nhất để quay lại với căn cơ lương thiện ngọt ngào dịu dàng là bắt chước em GT ở nhà nuôi cá . Nhưng mà chả ai chịu nuôi mình, thật là éo le trắc trở

Posted in Uncategorized | 10 Comments »

04th Oct 2007

Người ta nhớ mình quá mình ơi :-D (nhảm nhí)

“Người ta nhớ mình quá mình ơi” là câu đọc được trên blast của một bạn vào lúc 5h20 chiều nay, trước khi tắt máy ôm cặp đi ra hàng bún ốc.

Tại sao bạn lại ăn bún ốc lúc 5 rưỡi chiều? Vì bạn đã quá lười lê mông ra khỏi ghế buổi trưa, bạn đã nhịn ăn trưa và đến 5h20 bạn bắt đầu hạ đường huyết hoa mắt chóng mặt và nhiều triệu chứng khác. Nếu bạn là con sư tử ở Madagascar thì bạn sắp sửa đạt đến cảnh giới nhìn đâu cũng thấy bít tết.

Tóm lại, bạn đi ra hàng bún ốc.

SMS từ hàng bún ốc:

– Tôi đang ăn bún ốc, em bán bún bảo lâu quá không thấy chị ghé
– Tôi đang chưa xong việc, đói bụng và nhớ người yêu
– Người ta nhớ mình quá mình ơi Mình nhớ cái gì hả mình
Ăn bún đi. Đối tượng ý chưa đọc hay sao ý.

Nghe nói mình và người ta đang là mốt ở Hà Nội.

Cái entry này thật là nhảm nhí.

Posted in Uncategorized | 8 Comments »

01st Oct 2007

Comfortably numb

Hà Nội làm tớ kiệt sức nên hôm nay tớ đi ngủ sớm.

Thỉnh thoảng thấy thật là comfortably numb, với một đống đồ chơi xung quanh, giúp bạn nằm trên giường/sofa để nhấn nút và chẳng cần mở mồm ra nói. Thậm chí chẳng cần nghĩ, nghĩ là một việc mệt mỏi. Toshiba Portégé và Nokia E61. Zyxel và Telefonika. Comtrend thì tốt hơn là Coship.

Bài học rút ra: bạn nên ngủ đủ giấc và chăm lo đến sức khỏe.

Thỉnh thoảng cảm thấy tuổi 20 đã đi qua. Bằng chứng rõ nhất: tớ biết từ giờ đến cuối tháng tớ sẽ làm gì. Ngạc nhiên chưa?

Để níu kéo, mai tớ đi xem Shrek.

Posted in Uncategorized | 25 Comments »