10th Nov 2007

Ngày ấy đã qua lâu

Copy từ blog bạn Nhị Linh. Không cần lời nói đầu nào.

Gửi B. Pasternak. Bài số 2

Dây linh lan ngày nối ngày bò dần lên mặt ghế
Trống không và hoen gỉ, đứng lặng trong vườn hoang như nấm mộ thời gian
Ngọn nến leo lét trong phòng, chủ nhân vội đi đâu, bỏ lại
Qua điểm đăng-ten ngả vàng, gió trút lá đông vào
Ngày ấy ngập ngừng, ngày ấy đã qua
Cuốn sổ lật trên bàn, dấu mực đen hoen ố
Bàn tay ngại ngần đưa những dòng chữ không nơi tạm trú
Chàng trai đợi người yêu bên đường ray xe lửa
nắng cũng như mưa, những bông hồng gai dại phất phơ, lá cờ rũ dòng người lang thang kiên nhẫn đợi chờ
Ngày ấy đã qua, đêm chậm chạp chuyển mình
Cố viết nốt, nhưng ngọn bút không cần anh nữa
Quả táo cắn dở, khoai tây một củ, bình nước lạnh trong phòng không bếp lò
Ngoài kia những đường ray ẩm xì, trắng như nhung tuyết phủ
Ngày ấy đã qua, lạnh cóng bàn tay anh viết cho ai
Quyển sách vài trăm trang vượt thời gian ngoại tiêu đề ai người nhớ
Là dấu chỉ tấm bia trên hầm mộ đá cổ dây linh lan bò
Là tiếng khóc người thiếu phụ gục đầu vào dĩ vãng
Ngày ấy đã qua, có con chó chạy quanh ngôi biệt thự lâu rồi vô chủ
Con chó đói đợi củ khoai và tiếng còi xe lửa
Cùng một con quạ làm tổ trên ống khói vỡ mái nhà sạt lở
Ngày ấy đã qua, vĩnh viễn người đi biệt xứ
Rồi cỏ linh lan xếp theo hình chiếc ghế cổ…

Tấn Phong

Leave a Reply