Archive for December, 2007

31st Dec 2007

New Year Eve


Today, on the way to airport, still keeping the euphoric feeling from yesterday, with Bob Dylan singing in my iPod:

May you have a strong foundation
When the winds of changes shift
May your heart always be joyful
May your song always be sung
May you stay forever young

I remember 2 days ago, someone called me to ask if I saw “I’m not there”, a movie about Bob Dylan, and “I thought about you while watching it” (oops, I really hope it’s not because I look like the Cate-Blanchett-creepy-look-when-she-played-Bob )

And on the way to the airport, I feel like some of you said yesterday, perhaps sounds very “clich\u00e9” but I believe that you were very honest when you said it, that anyway, life is so nice and worth to live.

And when I come back home, I received that nh\u00ed nh\u1ed1 card , and I really wanna know what does it mean “Weihnachten, das ist die Zeit der Ruhe und Besinnlichkeit”.

And in this very last moment of 2007, just wanna say thank you to all of you, for the time we spend together, for enjoying each other, for having the same belief, hope, for being you. And for knowing that happiness is for real and you can have it.

Because you gave to me oh so many things it makes me wonder
How they could belong to me

Happy new year

Posted in Uncategorized | 11 Comments »

23rd Dec 2007

Ai là triệu phú

This guy is absolutely cool.

\u0110\u1ebfn c\u00e2u th\u1ee9 15, khi v\u1eabn c\u00f2n 3 s\u1ef1 tr\u1ee3 gi\u00fap, c\u1eadu n\u00e0y xin tr\u1ee3 gi\u00fap g\u1ecdi \u0111i\u1ec7n tho\u1ea1i cho ng\u01b0\u1eddi th\u00e2n:

Hi Dad, I don\u2019t really need your help, I just wanted to let you know that I gonna win 1,000,000 dollars.


Pretty cool :-D And 1,000,000 dollars is absolutely nice :-D

Posted in Uncategorized | 10 Comments »

21st Dec 2007

I’m living in a town that has already been burnt down

I’m going to a town that has already been burnt down
I’m going to a place that has already been disgraced
I’m gonna see some folks who have already been let down
I’m so tired of America

I’m gonna make it up for all of The Sunday Times
I’m gonna make it up for all of the nursery rhymes
They never really seem to want to tell the truth
I’m so tired of you, America

Making my own way home, ain’t gonna be alone
I’ve got a life to lead, America
I’ve got a life to lead

Tell me, do you really think you go to hell for having loved?
Tell me, enough of thinking everything that you’ve done is good
I really need to know, after soaking the body of Jesus Christ in blood
I’m so tired of America

I really need to know
I may just never see you again, or might as well
You took advantage of a world that loved you well
I’m going to a town that has already been burnt down
I’m so tired of you, America

Making my own way home, ain’t gonna be alone
I’ve got a life to lead, America
I’ve got a life to lead
I got a soul to feed
I got a dream to heed
And that’s all I need

Making my own way home, ain’t gonna be alone
I’m going to a town
That has already been burnt down

(Rufus Wainwright)

Posted in Uncategorized | No Comments »

21st Dec 2007

Fragments

1. Memo

Quote from someone who doesn’t read this blog:

You are more inspiring with your kindness, and brave with your honesty, than many others I know. Thus, I am trying to treat you with the same.

For memo. If someday I need some inspiration to be brave and honest, I’ll recall this.

By the way, last days, some of you guys were absolutely inspiring with independent thinking and honesty .

2. Tội lỗi

Sau khi nghiêm khắc tỏ thái độ với lầm lỗi của 1 bạn, hôm qua mình đã đi vào con đường tội lỗi y như bạn. Điều đó chắc hẳn làm bạn ngủ ngon được vài ngày.

Mea culpa, lỗi tại con mọi đàng (trước thềm Noel và những tấm biển sales off khắp nơi).

Kinh nghiệm rút ra: không nên phê phán quá nghiêm khắc những tội lỗi mà chính ta có nguy cơ phạm phải.

PS: Ảnh không liên quan gì đến những phần còn lại. Ảnh chụp Nàng – The Muse – không gian riêng tư của những con mẹ phù phiếm. Nàng sẽ mở cửa bán thân vào 7h tối thứ 7 tuần này. Để tăng thêm niềm tin vào sự ngây thơ vừa phải và lẳng lơ quá đáng của Nàng là mụ chủ tidenbz – The Saigon Chic.
http://blog.360.yahoo.com/blog-4PBRghgieq9uFOVjVtVmycORiH0kfcVDfS0-?cq=1

PS2: cái ấm xamôva trên kia trông khá giống đồ cổ đấy nhỉ :-D

Posted in Uncategorized | 8 Comments »

16th Dec 2007

Suối Nguồn – The Fountainhead

Để lên đây ủng hộ các bạn. Với sự trân trọng và khâm phục đối với toàn bộ các dịch giả bao gồm Nguyễn Ngọc Hường, Vũ Hoàng Linh, Đặng Quang Hiếu và những người khác

Tớ sẽ đi mua ủng hộ và đợi các bạn ký tặng

Hy vọng bản dịch Suối Nguồn sẽ phần nào đó giúp những thế hệ đang tìm phương hướng có được lòng tin vào bản thân, vào xã hội mà họ đang hướng tới và một cách nào đó – xây dựng, và có được niềm tự hào trong mỗi giây phút họ lao động, tư duy và hành xử với mục tiêu hướng tới hạnh phúc cá nhân.

Posted in Uncategorized | 26 Comments »

13th Dec 2007

Mưa ở kiếp sau

Đã rất lâu rồi mới có lại hứng thú trong việc đọc. Có thể sau The curious incident of the dog in the night time đã không còn cảm giác đó nữa. Cho đến Mưa ở kiếp sau. Và rất rất rất lâu một người viết Việt Nam mới gây được cảm giác ấy (một phần sự thật là nói chung em không đọc văn việt nam mấy )

Một câu chuyện nhiều nghi hoặc, giọng văn luôn giữ niềm u hoài mong manh đầy kiềm chế. Cái u hoài mong manh rất phụ nữ, và sự kiềm chế ít tìm được ở một người phụ nữ viết (một người khác mà tự dưng nghĩ tới là Phạm Thị Hoài, nhưng cũng là nghĩ bừa từ một ấn tượng xa xưa vì hầu như đã quên những gì đã đọc của chị, nhưng từ cái ấn tượng xa xưa ấy, thì văn chị Hoài sắc lạnh và gai góc hơn. Mưa ở kiếp sau của chị Phượng có được sự kiềm chế nhưng vẫn có cái dịu dàng mang tính nữ và tính thơ). Giọng văn của một lằn ranh mong manh giữa tính thơ và sự sắp đặt duy lý. Giống như câu chuyện, một lằn ranh mong manh của hư thực, ánh sáng và bóng tối.

Giọng văn báo trước sự đổ vỡ, và cam chịu sự đổ vỡ. Với tiên cảm rằng ở cuối mọi con đường đều là đổ vỡ.

Posted in Uncategorized | 4 Comments »

09th Dec 2007

Come back

http://www.sixwise.com/images/articles/2006/11/22/capri.jpg


Đột ngột tỉnh dậy trên máy bay, 5 giây không hiểu mình đang ở đâu. Cứ ngỡ vẫn đang nằm trên giường trong căn phòng điều hòa quá lạnh ở Singapore. Một giấc mơ nào đó vẫn còn lưu lại dấu vết, mơ gì thì vừa tỉnh dậy thì quên, nhưng có vẻ là một giấc mơ dễ thương và trong mơ còn nghe thấy tiếng cười.

5 giây không hiểu mình đang ở đâu. Mình đang ở trên máy bay. Và tự dưng cảm thấy nặng nề. Tự dưng nhớ tới những lo lắng lại bắt đầu.

Đi đâu đó là một cách dứt bỏ lại những lo lắng, hoặc để nhìn nó với một góc khác, từ xa hơn, với tâm trạng (ít ra trong vài ngày) không phải xoay xở với nó nữa.

Vài ngày.

Dù là những ngày dài trong những căn phòng điều hòa quá lạnh. Singapore nên tính toán sự lãng phí gây ra từ điều hòa. Bất cứ chỗ nào có điều hòa đều quá lạnh.

Dù là những giấc ngủ không đủ sâu vì lạnh.

Những meeting, lunch, networking, exhibition, business cards.

Dù trời mưa và mỏi chân đi từ shopping mall này sang shopping mall khác bởi vì đấy là cái duy nhất mình có thể làm và không cần suy nghĩ gì hết.

Dù là như thế. Nhưng những ngày đó đã hết. Và Sài Gòn xầm xì mây xám.

Và tỉnh lại từ giấc mơ trên máy bay, nếu như có thể mơ ước một điều gì, thì vẫn sẽ là một giấc mơ xa xưa của một kẻ hưởng lạc có tính toán sống cuộc đời vô lo nhàn nhã boring và dễ chịu trên một hòn đảo tươi đẹp cho đến khi hết tiền.

“Leisure, if people only knew! It’s the most priceless thing a man can have and they’re such fools they don’t even know it’s something to aim at. Work? They work for work’s sake. They haven’t got the brains to realize that the only object of work is to obtain leisure.”

Posted in Uncategorized | 12 Comments »

02nd Dec 2007

Avoir la sagesse nécessaire

Ephemeres – Le pet…


Car nous sommes

Éphémères
Menacés par une fin prochaine
Les explosions en chaîne
Les amours et les gloires passagères

Éphémères

Avoir la sagesse nécessaire
De prendre un peu tout à la légère
Et savoir se détacher de la Terre

Posted in Uncategorized | 3 Comments »