Archive for January, 2008

06th Jan 2008

Và khi tro bụi

Thích quyển này của chị Phượng nhiều hơn Mưa ở kiếp sau. Mặc dù Mưa ở kiếp sau có vẻ đã được tính toán sắp xếp cẩn thận hơn, nhưng Và khi tro bụi đẹp hơn, ám ảnh hơn với nhiều câu hỏi mà có lẽ hầu hết các câu hỏi đều không có câu trả lời.

Trong một entry nào đó, bạn Lê có viết về sự thật, vì sao con người ta có thể giữ trong tim mình tất cả, không bỏ sót điều gì, dù tưởng chừng quá sức chịu đựng của trái tim mỏng manh? Vì tất cả những điều ấy làm thành sự thật.

Nhưng liệu có một “sự thật” tuyệt đối nào không, hay các sự thật mãi mãi là những sự thật Trong rừng trúc, những sự thật khác biệt dưới những con mắt khác biệt? Và có thật là người ta giữ trong tim mình tất cả? Có biết bao nhiêu sự thật mà ta đã không muốn biết và gạt bỏ.

Đoạn này có lẽ chỉ là marginal, chẳng hiểu sao cứ nghĩ, về khả năng của một sự mong manh nào đó còn lại, vượt qua thói quen và sự nhàm chán.

Ông chết rồi, tôi cố hiểu nỗi buồn của ông. Khi ông còn sống, vào mùa hạ vợ ông nấu anh đào với đường để dành cho mùa đông. Bà biết làm rượu với trái mận vàng. Mùa thu bà đan cho cả nhà những chiếc áo len dầy ấm. Bà biết giữ cái lạnh ở bên ngoài những khung cửa sổ. Những bình cà phê luôn luôn được chế đúng lúc, những chiếc vớ luôn luôn đủ đôi trong tủ. Bà luôn biết ông cần gì trước khi ông biết. Dù bà không hiểu Bach, ông vẫn là một người đàn ông may mắn nhất. Chính sự may mắn ấy đã nuốt đi mọi can đảm ông cần có để đi tìm chính mình ở một nơi nào khác, ở một quê hương không có tên và không có bàn tay của người vợ ở mọi thứ ông chạm đến.

Cha tôi đáng lẽ đã có thể sống như vậy cho đến năm 65, về hưu, và hai mươi năm sau nữa thì chết. Thêm hai năm nữa thì vợ ông theo ông. Chuyện rất có thể đã như vậy và không ai thấy rằng họ làm lỡ dở cuộc đời duy nhất của nhau, phản bội nhau sâu đậm hơn những kẻ ngoại tình và những kẻ lãng du. Họ đáng lẽ đã có thể chết già, được chôn bên cạnh nhau, được nhớ tới như đôi vợ chồng chung thủy.

Nhưng một hôm cha tôi không ngủ nữa. Ông tự bắn chết trong nhà thờ không một lời báo trước. Chấm dứt một thiên đường yên ấm và buồn tẻ.

Tôi nhớ, không phải tôi nhớ mà là tôi tin, rằng tôi, một đứa bé mười ba tuổi, là người duy nhất ông đủ yêu và tin để nói về cái điều mong manh ở giữa những nốt nhạc và ở giữa những con người. Giữa ông và mẹ nuôi tôi không có điều mong manh đó. Giữa cha mẹ tôi có cái nền tảng kiên cố của một cuộc hôn nhân được nhà thờ Công giáo và nghề nghiệp của ông bảo hộ. Giữa họ là sự cần thiết, là thói quen. Và lưng chừng giữa bổn phận và sự lệ thuộc có một sự thuần phục dịu dàng rất giống như tình yêu…


PS: giờ tớ chuyển sang đọc Những kẻ thiện tâm Đọc 10 trang thấy có vẻ khá dễ đọc (so với cái vẻ của nó) và bạn Nhị Linh đang quảng cáo khắp nơi là dễ đọc, thôi cũng có thêm dũng khí đọc tiếp.

Posted in reading | 4 Comments »

04th Jan 2008

Boomerang, Kẹo Sìu Châu và những chuyện khác

Cách đây my ngày, tức là năm ngoái, ngi ăn lu nm trong mt ngày cũng rét nhưng chưa đến ni căm căm như nhng ngày sau đó Hà Nội và nói chuyn v TV, thế nào đó (ấy là cứ nói thế ), nói về Boomerang. Nói chung em không xem kênh này, chỉ biết nó là kênh họat hình. Các cháu em cũng không xem kênh này, chúng nó xem Cartoon Network. Mà là họat hình thì đương nhiên (theo ý em) là cho thiếu nhi rồi.

Boomerang is also a channel for children, isn’t it?

– Yes and… no. It’s a channel for family. You know, it’s not like Cartoon Network. Cartoon Network is up-to-date cartoons, always new, always exciting. With Boomerang, you have classics. I watch it sometimes. Parents can watch it with their children, as they all know the story from the childhood. It’s like…

– … memory?

– Yeah, it’s exactly that.

Hôm nay, trong khi ăn kẹo lạc Sìu Châu của mẹ Bơ và uống trà trong một ngày Sài Gòn đủ lạnh để mặc áo khoác, em nhớ lại bữa tối ấy. Và em biết tại sao Boomerang nằm xa phía sau Cartoon Network và không thể so với Disney Channel ở Việt Nam. Vì chúng ta đã chẳng hề có cái ký ức ấy, chúng ta đã không hề có thời hát inh ỏi Scooby-Doo by doo I love you, thậm chí chả biết Hanna Barbera là bọn của nợ nào, mà ký ức của chúng ta là kẹo lạc và xôi xéo, là đèn dầu và quạt nan, là Nu Pagadi và Mít Đặc và các bạn.

Và vì những ký ức ấy, chúng ta mua hoa ở những gánh xe hàng hoa, đi qua Nam Định mua bằng được Sìu Châu Nguyên Hương, kể lại Biết Tuốt nhảy qua con cá chuối và lâu lâu ngâm đỗ nấu xôi xéo.

Và em tự hỏi 20 năm nữa, cái gì sẽ chiếu trên Boomerang để cây Boomerang ném đi lại vòng về mang theo ký ức? Shrek? Ice Age? Hay High School Musical?

PS: Sau khi xem lại lịch chiếu của Boomerang, kể ra nó cũng có một số ký ức. Nó chiếu khá nhiều Tom and Jerry

Tags: memory | Edit Tags

Friday January 4, 2008 – 05:45pm (ICT) Edit | Delete

Posted in Uncategorized | 10 Comments »

02nd Jan 2008

Missed opportunities

A writing from tiny’s blog, somehow I find it nice. And as she mentioned that she would close her blog sooner or later , so I paste it in here. Hope you don’t mind.

Missed opportunities

Names of characters have been changed to protect their privacy :)

Last month, I was in Chicago and had an interesting talk with a friend of mine, Al Pacino. Al used to live in the I-House at the same time I was living there. That was 2002 and I just came to Chicago. Back then, I-House had, I guess, about a hundred of residents, mostly international students. But Al and I never talked to each other.

In 2003, I moved out of I-House and into another place called The B House. Time passed. Then in summer 2005, I moved out of the B House, first to Portland, then back to Chicago, then New Jersey and now New Hampshire. One month before I moved out of the B House, a Chinese girl moved in and we quickly bonded. I liked her a lot and she liked me too. Anyway, to make the long story short, the Chinese girl became a very good friend of mine and, as it turned out, she was a close friend of Al. So, as more time passed, in 2006, when I visited Chicago and stayed at the B House as a guest, I found Al living there, through my Chinese friend’s recommendation.

Now, the thing is I did not know Al when we were living in I-House. We saw each other a couple of times in the elevator, dining room or the main lobby but that was it. But somehow, I remembered him. I even remembered having an impression — what kind of impression I could not recall for sure, but an impression nonetheless. I remembered he used to hang with a group of first-year economics PhD guys and they would stay in the dining room, doing homework and drinking at the same time. He looked like a fun guy. The cool type of guy.

With all honesty, back in 2002, I was this clumsy awkward little girl who did not know how to make up, behave in social places or deal with guys (still don’t know better now but at least I can manage). Cool guys scared me to death. Cool guys and cool girls, to me, were like a special breed that I needed to admire from afar instead of coming close to make friend. And so, I made sure I stayed far away from “The Pacino”. I was sure as hell that a guy like him would never ever, not in a million years, pay as much as a glance to a girl like me.

OK, so now it was 2006 and I saw Al again at the B House. Since I stayed there for one week, we bumped into each other in the kitchen (mind you, only 7 people lived in the B House, with a huge kitchen). Of course, we talked. He sort of remembered that I once stayed at the I-House; and I of course remembered him as a cool “scary” guy.

Anyway, we talked… and talked some more… From 2006 to 2007, I returned to the B House three times to meet with my dissertation committee and every time, I stayed at the B House and every time, I had a chance to catch up with Al. We grew closer – as friends, of course. We could talk for hours about research, life, U of C, friends, and most of all, relationships. Sometimes, we talked well into midnight and had a lot of fun.

About last month, yes. We had a chance to catch up again and Al told me about his recent break-up. We talked more about relationships between men and women; and then I told him what I had been thinking all along:

– Al, you know… I’ve been thinking. We used to live at I-House at the same time but I am sure back then you would never give girls like me a chance. And look, now that we know each other better, see how nice I am?

He burst out laughing and he said:

– But what do you mean I would never give girls like you a chance?

I said:

– I meant I would not have a chance with you, not back in 2002. Back then, you would not look at me or ever consider dating me. The thought, I am sure, never crossed your mind.

– How can you be so sure?

– Because I know. Back in 2002, I was very naive and clumsy and all. I knew I would not have a chance with guys like you. But you see, those missed opportunities are so… dear.

He insisted that I was very very wrong. He insisted that he had always been interested in smart girls — “like you,” said he, pointing at me. While we were talking, there was another guy in the kitchen, Elton John. And Eltie also assured me that he would agree to date me any time. I believed his exact words were: “Who wouldn’t want to date a girl who eats shrimps with a chopstick and reads Henry Miller at the same time?” (Well, I was eating shrimps with one chopstick and was indeed reading Henry Miller’s Tropic of Cancer at that moment). So, the two guys had fun teasing me for being silly and all. They said:

– Huong, if guys don’t know how to appreciate you, then screw them! It’s their loss.

Oh, but Eltie is gay and Al is just too nice. The thing is, I know they probably meant what they said when we were talking — now, in 2007, with me being the 2007-version Huong and Al being the 2007 Al, we could date. Now, Al might look at me and consider dating me. But truth be told, I know back in 2002, I would not have a chance with him. Never, friend!

Not that I wanted him to date me back then. Nor did I want him to date me now. What I was trying to say was, he could have dated me in 2007 if I were 2007 Huong and still single. And also, if he had dated me back in 2002, then everything would be very different now.

And so, I came to think about missed opportunities. I missed my chances with many people, whom I only much later knew that they were interested in me at the time we were crossing paths and yet missing each other by a hair-line. I was so utterly clumsy and naive in 2002 that I was not able to see through the things presented to me and the people who came to me.

Not that I have regrets about the decisions I made so far, since because of those decisions, yours truly is who she is today and the very one writing these lines. But I must also say that my life could have been very different if at some particular moment in my life, I had seen things more clearly. Whet
her it’s better or not is not my concern, I am only saying it will be different…

Well, time will pass and more time will pass… Perhaps with its passing, any regrets we may have will fade away too. And if contrary is the case, at the very least, we can still change and perhaps request a second chance, no?

Comment of mine:

Funny, some days ago, when I was having dinner in Hanoi with my very old and dear girlfriend, we talked almost same thing, about us and guys back then in late 90s when we were all naive clumsy high school girls.

But what I always think (by always I mean for last some years, I guess) is I have never regretted anything. Because I definitely understand that I (or perhaps everybody) can not be better than ourselves at that very moment. The girl of that 1998 could not be the actual me, and it means we have not that second chance, right? Because the chance of today is the unique chance of the today-you :-)

Posted in Uncategorized | 8 Comments »

02nd Jan 2008

2007 Movies

Hôm nay thấy bài recommend phim của bạn Phan Xi Ne trên SGTT:

Sau khi nghiên kíu cái này và các nguồn tham khảo vớ vẩn khác, thì các phim cần đi mua/đi xem nếu có ở rạp gồm có:

– Lust, Caution. Để xem anh Lương Triều Vỹ có còn slim charming hay không
– Persepolis, vì em Ếch bảo graphic novel gốc của cái này cool. Hóa ra Iran cũng có người viết (vẽ) graphic novel, hình như Việt Nam chưa có
American Gangster, ai nhỉ, vừa bảo là phim này khá hay. Hình như có chiếu ở rạp
– I’m not there, để xem tình yêu Ledger có còn đẹp trai không và để biết tại sao các bạn lại nghĩ đến mình khi xem phim này. Có thể lý do sẽ là hết sức đáng thất vọng
– Margot at the wedding
– Atonement
– Once
– Juno
– Lars and the real girl
– No country for old men

Khéo đủ cho cả mấy tháng rồi ấy.

Ơ mà mới check imdb có mấy phim mà đã 5 Rate R, 3 PG13. Bạn Phan Xi Ne sao toàn recommend phim người lớn thế là thế nào

Posted in Uncategorized | 10 Comments »

Next Entries »