Archive for February, 2008

24th Feb 2008

Protected: Tiếng Người – Phan Việt

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Posted in reading | Enter your password to view comments.

23rd Feb 2008

Enchanted – Phim nhảm nhí :-D

Mình cười ngặt nghẽo từ đầu phim đến cuối phim, chui ra khỏi rạp kể cũng hơi ngượng vì có vẻ mình ồn nhất rạp .

Phim nhảm nhí vô cùng buồn cười, hôm xem trailer trước Tết mình đã một hai đòi đi xem, nhưng Tết ra đến rạp thì mấy lần đều hết vé. Cuối cùng hôm qua thoả lòng khát khao. Công nhận phim nhảm mà buồn cười, chắc nên mua DVD về lúc nào buồn buồn lấy ra xem

Phim này cùng thuộc dòng phim công chúa của Disney, đúng hơn là bản chế của các loại công chúa Disney. Em công chúa này pha lẫn lung tung từ hát hò Lọ Lem đến ngủ trong rừng cho đến tiên cá, đúng môtíp cổ tích kinh điển nàng hát hò với muông thú và sống với ước mơ có chàng hoàng tử đến trao nụ hôn nồng cháy. Có cả một mụ dì ghẻ. Nhưng lần này dì ghẻ lại là của hoàng tử.

Xong chàng cũng đến thật. Nhưng chàng mà hôn nàng là dì ghẻ mất vương quốc, thế là chàng chưa kịp hôn mụ đã đẩy nàng xuống giếng. Cái giếng thông với cái thế giới nơi mà there’s NO happiness ever after. Thế giới của chúng ta. New York. (Đúng ra thì New York không hoàn toàn là thế giới của chúng ta – nhiều bạn sắp bảo thế. Không sao, đây là chúng ta hướng tới tương lai của một thế giới NO happiness ever after ).

Hoạt hình kết thúc ở đây. Bắt đầu vào thế giới trần tục của người thật. Công chúa chui lên từ cống ngầm New York – một nơi đen tối, cướp giật, không có nụ cười, toàn các vụ ly dị, và các bà tiên cứu giúp đổi tên thành credit card

Sau một hồi lang thang nàng được một anh luật sư New York chuyên ngành ly dị cau có, nuôi con một mình và bị vợ bỏ nhặt về nhà.

Công chúa thì vẫn sến rện đúng tinh thần công chúa, nàng hát hò khắp nơi và hát đến đâu thì chuột cống ruồi gián của New York bu đến đấy. Nàng tung tăng múa hát trên đường và anh luật sư thì ngượng quá, cứ phải “thôi, đừng có hát nữa”.


Xong hoàng tử cũng nhảy xuống giếng đi tìm công chúa, hoàng tử đẹp trai sến chảy nước y như Prince Charming của Shrek và đầy tinh thần Don Quixote. Chàng cũng hát hò y chang công chúa và chiến đấu với quái vật xe bus.

Nói chung như tất cả các cổ tích khác, kết thúc là mọi người sẽ sống happily ever after . Trước đó, để cách tân công chúa cho nó hợp thời nữ quyền, công chúa lần này còn rút kiếm ra đi cứu hoàng tử của lòng em. Nhưng công chúa thì thời nào cũng là công chúa thôi, nên kể cả rút kiếm mà không có quý nhân phù trợ thì nói chung cũng vô tích sự.

PS: SG đêm qua mưa, sáng lất phất mưa xuân, đi làm thấy trời phía trước thì mịt mù mây trắng mà trên đầu lại xanh ngắt. Tâm cảnh cũng lại lên cơn sến rện đường êm quen tên vẫn nhớ… một chút mây phù du đã thoáng qua đời ta…

Posted in movie | 14 Comments »

22nd Feb 2008

Welcome to the world em Bơ :x

Chúc mừng em Trần Thị Bơ, ra đời hôm nay ngày 22/2/2008 (ngày đẹp thế) tức ngày 16/1 năm Mậu Tý (trăng mười sáu nhé, càng đẹp) tên tục theo version cuối cùng mình được biết là Trần Hạnh Nguyên, không biết giờ có thay đổi gì không

Chúc em hay ăn chóng nhớn, xinh tươi dễ thương. 20 năm nữa với dự báo khan hiếm con gái, sẽ thành the most wanted của cả phố

Chúc bố mẹ em sức khoẻ dẻo dai giàu có để còn đương đầu với em

With love.

PS: để vào đây ảnh mẹ em thời xuân sắc để câu view

Posted in baby, friends | 5 Comments »

20th Feb 2008

Should I retire early?

He he

 

Once you’ve reached the level of financial independence where you can comfortably live on a 4% annual inflation (means 10% in Vietnam ) adjusted withdrawal from your savings, you can likely safely retire. But should you? Hard as it is to imagine, some people actually like what they’re doing and enjoy going to work in the morning. Does that describe you?

Like most human characteristics, employee job satisfaction is “normally distributed.” That means that job satisfaction ranges from high to low, with the majority of folks lining up somewhere in between. This familiar “bell-shaped curve” is depicted in the graph below.

The top 5% of employees, those in the green area on the graph, love to come to work and would rather be working than doing just about anything else. (Many even volunteer to take notes for the boss at meetings.) Nothing wrong with that. I hope the companies I invest in have lots of these folks on the payroll.

The bottom 5% of workers, the red area on the graph, would rather be just about anyplace but “work.” A recent news item recounted the jury deliberations in a murder case. One juror hung onto a “not guilty” verdict and refused to budge or explain his reasoning. It was later determined that the man hated his job and wanted the court proceedings to continue so that he wouldn’t have to return to work (he actually agreed that the defendant was guilty!) If jury duty is preferable to a day at your workplace, there are probably not enough expletives to describe your situation.

In terms of job satisfaction, most successful early retirees probably come from the yellow area on the curve. They are in the bottom 25% of workers in term of job satisfaction, but not on the verge of “going postal” like the bottom 5%. The reasoning here is that you’ll have to “go through the motions” at work and feign interest in what your doing to have any chance at the raises and promotions you’ll need to accumulate the capital required to retire early. The folks in the bottom 5% would need the acting ability of Sir Lawrence Oliver (or Bill Clinton) to pull off that deception.

How do I determine if I should retire early?

Your author has known he wanted to retire at the earliest possible opportunity since age 25 (shortly after he attended his second 3 hour meeting where essentially 5 minutes worth of business was conducted), so he didn’t need much convincing. For those that want to apply a slightly more systematic approach, here’s a few things to consider.

  • Do you have any hobbies or outside interests ?

    If you have a hobby or other activity that you find a lot more interesting than your job, early retirement may appeal to you. If you 2 or 3 activities that interest you, so much the better. Even Tiger Woods would get bored with seven days of golf a week.

  • Do a “sanity check” several times a day for a two week observation period.

    At random times during the work day ask yourself, “Is this the best use of my time at the moment?” If it is, great. If you think you’d be better off doing something other than work, early retirement may be a consideration. Certainly anyone finding that 75% or more of the time they wish they were somewhere else probably should be somewhere else.

  • What do your afternoons look like ?

    Your author decided to retire after realizing that afternoons at work were beginning to look suspiciously like high school detention and that the 5 o’clock hour didn’t arrive fast enough. If the Friday management meeting is beginning to have less and less to do with reality, and you’re waiting for Alan Funt to jump out from behind the drapes in the conference room and tell you “You’re on Candid Camera,” you may be ready for early retirement, too!

“The Joy of Not Working”

There’s actually a book on The Joy of Not Working written by Ernie J. Zelinski. It’s an excellent resource for those interested in developing a life beyond work.

While Mr. Zelinski took more risks than I did, (For example, he just works for a few months, takes a vacation until he runs out of money, then goes back to work again. My preference is to accumulate enough wealth before you retire so that you don’t have to work at all.) his book does illustrate the importance of having varied interests, the love of friends and family, and a purpose in life.

http://www.retireearlyhomepage.com/whyretire.html

Posted in freedom | 8 Comments »

18th Feb 2008

What to do with a birthday gift

– Do you have any idea about a birthday gift so I can buy you?
– I can hardly think about any
– okay. So whenever you have an idea, just tell me.


– I have an idea, can you buy me a rapidshare account as birthday gift?
– Sure, I’ll buy you one
– Thank you


– Happy birthday, this is your birthday gift.
– Great, thank you.

– I don’t really know what to download for now

– so I’m downloading some… porn

Posted in Conversations, friends | 2 Comments »

17th Feb 2008

Fade memories

Hôm nay tình cờ nhìn thấy cái ảnh chụp trường Chu Văn An với những kỷ niệm không thể nào quên của một số bạn. Nhìn cái ảnh một lúc, cũng thấy quen quen mà cũng không gợi nhắc điều gì. Chắc mình đã luôn không ưa thích các thể chế, vô chính phủ bản chất, lại lười học và kiêu căng (chắc 2 cái này là chính chứ 2 cái kia nói nghe cho oai vậy thôi ) nên ra khỏi tất cả các trường chẳng chút nuối tiếc, chẳng mang theo kỷ niệm nào “không thể nào quên”.

Nói chung “kỷ niệm” mang theo của mình từ phổ thông giờ chắc chỉ còn là bạn F14 của thời cấp 2, giờ có con rồi mà tính tình vẫn bộc trực nói năng không suy nghĩ, mặt mũi vẫn mãi mãi tuổi 15. Hoặc có thể mình đã từ chối nhìn thấy bạn thay đổi dù (chắc hẳn là) bạn đã lớn lên khôn lên đến mức làm mẹ trẻ con.

Giờ nghĩ kỹ lắm cũng chỉ có những hình ảnh rời rạc không có gì thắm thiết về trường cấp 3. Lớp 10 học ở nhà để xe. Lớp 11 mở cửa sổ ngào ngạt mùi cá nướng. Hình như có ném một cái cặp của bạn Hiếu gầy qua cửa sổ tầng 3 (vì bạn đã làm gì đấy mà giờ cũng không nhớ là bạn làm gì). Chị Mỹ Linh mặc áo dài trắng đội tóc giả hát Hà Nội đêm trở gió trên nền những cây xà cừ và những tòa nhà quét vôi vàng của CVA.

Không có cuộc phiêu lưu nào đáng chú ý. Không có tình thân nào đáng nhớ. Không có gì giống như tình yêu, dù thời đó ở đâu đó đã từng có những con tàu chở tình yêu, nhưng con tàu đấy hình như ở Trần Phú, mà ai cũng biết Trần Phú thì ham chơi và yêu đương tích cực hơn là CVA, he he .

CVA để lại thật là ít dấu vết trong đời mình. Mà cũng chẳng biết nữa, có thể việc không để lại dấu vết cũng là một cách để lại dấu vết?

Posted in Uncategorized | 16 Comments »

10th Feb 2008

Đêm trước ngày đi làm

Ngày mai bt đu đi làm. Tết đã chính thc chm dt.

Hôm nay xem lại Nos meilleures années (aka La Meglio gioventù, aka The best of youth) phim dài 6 tiếng, công nhận lê thê, nhưng vẫn ngọt ngào dễ thương và cảm động như xem lần đầu tiên cách đây 2 năm, một câu chuyện dài ở một nơi rất xa cùng những năm tháng cũng khá xa và thế nào đó phảng phất bóng dáng của “những năm tháng đẹp nhất cuộc đời chúng ta” (“ngày mà tất cả đều còn rất son trẻ, trong trắng và chân thành”) (công nhận kể từ khi mình ít trẻ đi, cái câu son trẻ này tự dưng trở thành quote yêu thích của mình).

Quote yêu thích từ phim, của Nicola, con người ấm áp vui tươi với tình yêu thương tiểu tư sản (giống mình ;)) ) (tiếc thay những người khác thì không được ấm áp vui tươi như thế, biết làm sao được, cuộc đời/con người không phải lúc nào cũng như chúng ta mong muốn ):

J’aurais du les arrêter. Je les aimais tous les deux mais je n’ai pas été capable de les emprisonner dans cet amour. C’était mon idée de la liberté. Je pensais que chacun avait le droit de vivre comme il voulait. Mais c’est quoi la liberté de mourir?

Get this widget | Track details | \t\teSnips Social DNA

Piano sonata in A minor K 310. Giulia đã chơi ngoài đường phố Florencia sau cơn lũ năm 1966. Bản này không phải từ phim :-D

Tết này đúng là Tết xem phim nhưng các phim ở rạp trừ Enchanted (chưa kịp xem) và Bee Movie (họat hình nhảm tương đối vui) còn thì về cơ bản là chán.

Đi xem nốt Juno và chuẩn bị đi làm.

Posted in movie | 8 Comments »

08th Feb 2008

About academics


Câu hay nhất đọc được trong ngày:

A professor may inherit lots of money, marry lots of money, and spend lots of money, but he or she is never, never supposed to earn lots of money; it’s unacademic.

He he Mind you academics. This quote is from an unacademic professor.

Posted in Uncategorized | 10 Comments »

06th Feb 2008

Protected: Chúc mừng năm mới :-)

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Posted in me | Enter your password to view comments.

05th Feb 2008

Ngày 29 Tết

Ngày nghỉ tết đầu tiên, nhất quyết không check mail công việc nữa. Nếu các bạn nhớ mình, hẳn các bạn có thể gọi điện. Nếu mobifone còn sống.

Ngày đi chợ. Các mệ với tinh thần tích trữ nhiều đời không thể phai nhạt, dù mồng 2 siêu thị đã mở nhưng “toàn hàng cũ thôi”, và thế là con đường tiếp phẩm đủ một vòng 1 cái chợ 3 cái siêu thị mới đủ đồ ăn cho mấy ngày Tết cho 3 mống người. Và cho khách (mà về cơ bản là chả có ai). Và cho đàn cháu (mà chúng nó hẳn đã bội thực ở nhà chúng nó). Và tủ lạnh thì phải lôi hết đồ ra xếp lại mới đủ chỗ chứa.

Tinh thần tích trữ cứ vậy cứ vậy đời này qua đời khác.

Trời ơi nồi măng ngâm to tướng. Bánh chưng 1 nồi vĩ đại cho 2 nhà chắc chưa kịp ăn hết một nửa đã đủ béo phì. May quá nửa còn lại là để đi biếu. Dưa chua hành muối thịt bò kho thịt đông gà bò lợn cá thiên lý nấm hương đu đủ cà rốt. Đi 3 cái siêu thị còn 3 hộp hạt hướng dương cuối cùng ở siêu thị cuối cùng lấy nốt.

Hoa tranh giành nhau những cành mơn mởn cuối cùng.

Ngày 29 Tết.

Mệ mới nhớ ra vẫn còn đồ cần mua, chiều em đi chợ tiếp.

Posted in me | 5 Comments »