23rd Mar 2008

Ôi trời ơi là Tibet, Tibet!

Entry này không có gì dính dáng tới cuộc bạo loạn Tây Tạng đang diễn ra. Nếu bạn quan tâm đến cuộc bạo loạn này, bạn có thể lượn 1 vòng CNN, BBC, blog của các siêu sao và thậm chí VNExpress. Mình không có gì thêm để đóng góp.

Nhưng nhân dịp này, thế nào đó mình nhớ ra là trong travel wish list của mình hình như cũng có tên Tibet (cái wish list ý căn bản nó dài quá, nhất thời mình cũng chỉ nhớ mang máng là hình như có thôi, và nằm ở vị trí ưu tiên đâu đó sau số 10).

Nhân dịp Tibet đột nhiên trở nên rất thời thượng, mình mới nghĩ ơ lúc nào đó cũng nên đi Tây Tạng nhỉ. Thực ra mình không có biết nhiều về Tây Tạng, nên đây thật là cơ hội tốt để cập nhật thông tin khi nhà nhà nói tới Tây Tạng, mà nếu chỉ nói tới biểu tình bắn giết xe tăng thì bài báo/entry blog nó hơi ngắn, cho nên kiểu gì mà cuối bài chả có vài nét về phong cảnh đất nước con người.

À kể ra cách đây nhiều năm mình có đi xem 1 buổi chiếu phim trong 1 series mà mình đã quên mất tên, đại loại kiểu giới thiệu đất nước con người các vùng khỉ ho cò gáy (so với đất mẹ Pháp Quốc). Các bạn Pháp công nhận đẻ ra nhiều thể loại thủ công đặc sắc, mỗi tội vì nó hơi thủ công quá cho nên khó mà thành văn hóa toàn cầu kiểu CocaCola được. Phim trong series này được chiếu rạp hay thậm chí ở một cái hội trường, tiếng được thu tự nhiên, và không có thuyết minh. Anh đạo diễn hay quay phim gì đó của cái phim đó ngồi ở 1 góc cầm mic và phim đến đâu anh thuyết minh đến đấy hi hi. Tóm lại anh sẽ đi 1 vòng quanh nước Pháp để chiếu phim của anh, và rõ ràng mỗi lúc anh chỉ chiếu được ở 1 chỗ vì anh không phân thân ra mà thuyết minh được. Có ai nhớ tên cái series ấy là gì không nhỉ, mình quên mất rồi.

Trong một buổi xem phim như thế thì có Tây Tạng. Vì đã nhiều năm trôi qua , nên mình đã quên gần hết. Chỉ nhớ là phong cảnh màu sắc khá đẹp, núi thì rất cao, những cái bánh xe cầu nguyện và các cụ già leo dốc cứ bước một bước lại sụp xuống lạy một cái rồi lại bước tiếp. Tóm lại là hết sức exotic kể cả với người của một xứ khỉ ho cò gáy như mình .

Đấy kiến thức Tây Tạng của mình chỉ có thế. À có thêm vài bài báo đậm mùi huyền bí về các vị phật sống. Và việc bố của Uma Thurman đã từng lên Tây Tạng đi tu, thậm chí trở thành Lạt Ma, và đã đặt tên các con bằng các từ gốc tiếng Phạn. Uma nghĩa là gì thì mình quên mất rồi nhưng nghe cũng hơi giông giống Um ma ni pa me hon nên chắc là thế (thông tin này hẳn được cóp lại từ một báo lá cải nào đó, cho nên các bạn không nên quá đặt nặng vấn đề xác tín) .

Tóm lại mấy ngày vừa rồi mình lượn một vòng thông tin về Tây Tạng, nghiên cứu ý kiến những người đã đi Tây Tạng cả quen và không quen, cả những người già lụ khụ lẫn già nhưng chưa lụ khụ , có tập gym trước khi đi và không…

Hic hic kết quả thu thập được như sau:

– Phần lớn các kinh nghiệm đều tập trung vào việc đối phó với chứng thiếu oxy và giảm áp suất không khí
– Vài dòng ngắn ngủi về Lhasa thể hiện sự Tàu hóa gần như toàn diện. Xem ra giờ Lhasa rất giống khu phố cổ HN, tức là trong 1 rừng cửa hàng và nhà cửa xập xệ có lác đác vài căn nhà cổ đã được phục chế và bán vé vào tham quan. Nếu không có bản đồ và địa chỉ chính xác, có nguy cơ bạn sẽ không tìm thấy những căn nhà này

Liên quan đến chứng thiếu oxy và giảm áp suất không khí, các triệu chứng thể hiện trên tuyệt đại đa số những người đến đây, dù tập gym hay không trước khi đi là như sau:

– Mất ngủ
– Chân tay bải hoải (chắc như kiểu sau khi ngồi phòng sauna 30 phút đi ra. Ơ tại sao các bạn không nghĩ đến việc tập luyện bằng cách ngồi sauna 1 tiếng mỗi ngày trong 2 tháng trước khi đi nhỉ )
– Đau đầu ở mức trầm trọng, có thể so sánh với vòng kim cô của Tôn Ngộ Không
– Co cơ và đau cơ trầm trọng, mọi thuốc giảm đau đều vô dụng
– Trong một số trường hợp, ngộ độc thiếu oxy dẫn đến tình trạng tương đương ngộ độc thức ăn (nôn mửa và vân vân)
– Trong các trường hợp trầm trọng, nếu tiếp tục kéo dài chuyến đi, ngộ độc thiếu oxy có thể dẫn tới tử vong

Thế thì tập gym để làm gì nếu có tập hay không cũng không thay đổi được tình hình? Câu trả lời có vẻ gần nhất với sự thật là nếu đằng nào cũng không làm được gì, có lẽ một thể trạng tốt cũng có ích hơn là thể trạng ít tốt hơn. Ví dụ sẽ khó chết hơn chẳng hạn .

Sau khi có những thông tin hữu ích trên đây, tớ xin chính thức gạch tên Tibet cũng như mọi khu vực có cao độ trên 3,000m ra khỏi travel wish list của tớ. Wish list ý còn dài lắm, nên gạch bớt một cái tên không sao. Nên bạn nào cần companion đi Tibet thì khỏi cần hỏi tớ làm gì cho mất công nhé .

Dù bớt 1 cái tên, wish list của mình vẫn còn dài quá. Xem ra để thực hiện wishlist này, nói như chị Joan thì I hope I’ll be given another whole lifetime to travel, hi hi.

*

**

Những chuyện nhảm nhí khác, không liên quan gì đến Tibet

Trong quyển 99F của anh Beigbeder, thằng cha nhân viên quảng cáo nghiện cocain và chỉ mong bị đuổi việc trong cơn rảnh rỗi đã gõ lên cái laptop màu hồng danh mục tài sản của mình. Trong danh mục bao gồm nhưng không phải tất cả có phòng tắm cK style, điện thoại Cosmo vệ tinh hai băng GSM kèm fax, tủ sách không bao giờ đọc, thủ bút được đóng khung của Laetitia Casta, hầm rượu vang, 1000 đĩa CD, thằng cha ăn xin ngoài cửa nhà, vân vân…

Mình đã định bắt chước anh này liệt kê danh sách tài sản của mình bằng cái laptop Toshiba màu xanh đen này , nhưng e sợ làm choáng váng các độc giả YVS thân yêu (chú thích, YVS đây không phải Yves Saint Laurent như một số bạn có thể lầm tưởng, mà là Yellow Vietnamese Superstitious, phiên bản Việt hóa của WASP ) và do đó mất một số khách hàng tiềm năng cho các dịch vụ mình sẽ cung cấp trong tương lai, nên mình quyết định bản danh mục này sẽ được giữ trong tình trạng không công bố.

(Nhảm nhí trong khi enjoying Sunday morning)

8 Responses to “Ôi trời ơi là Tibet, Tibet!”

  1. Miu Says:

    à mình sẽ bắt chước liệt kê tài sản bằng cái tablet HP màu đen vân ghi xám này và mình sẽ công bố, vì mình không sợ mất khách hàng tiềm năng :))

  2. Khuê Việt Says:

    Những quốc gia hoặc vùng lãnh thổ xa xôi, mà đa phần là tuyệt vọng trong những vũng lầy cổ điển, thường mong đợi những siêu sao để mắt tới. Bất cứ lời nói bình thường nào, “Tôi sẽ đi Tây Tạng” chẳng hạn, cũng trở thành lời hứa. Những lời hứa, trở thành những niềm hy vọng (mơ hồ). Angelina thì đã kết Namibia rồi, bây giờ siêu sao today20 cross-out Tibet ra khỏi wish list.

    Ôi trời ơi là Tibet, Tibet!

    (Than phiền trong khi not enjoying Sunday afternoon)

  3. Dím Says:

    cái vụ thứ hai hay đối với mình và nhân thể mình đang sở hữu một em laptop màu hồng xinh xắn đời mới nhất của LG mình sẽ thử làm cái việc vô cùng ý nghĩa kể trên :=)). Còn Tibet thì mãi mãi chỉ là giấc mơ xa vời với một người không thể nào chấp nhận nổi ý nghĩ không được tắm trong vòng 24h như mình. Nhưng mình hài lòng với Tibet của năm 17 tuổi khi lần đầu đọc Đường mây qua xứ tuyết của Làng Văn bằng cuốn sách photo lem nhem thầy yêu cho mượn :P. Mà đọc cái tiêu đề entry này, mình lại nghĩ có nhẽ năm nay phải vào Phan Thiết xem sao :P

  4. Phat Says:

    Nói đúng ra thì chỉ những con phố chính của Lhasa thì mới Tàu hóa như vậy. Nếu có nhiều thời gian rẻ vào mấy con hẻm tối hơn, nhỏ hơn thì có thể kiến trúc cổ không còn bao nhiêu, nhưng người Tạng sẽ có nhiều hơn. Nếu muốn thấy không khí của Tibet như mình hình dung, thì phải ghé qua cái mấy cái tu viện và đền chùa của Lhasa. Dân Tạng từ những vùng khác kéo đến lúc nào cũng đông, lòng thành kính vẫn còn nguyên đấy.

    Những sự rắc rối trong chuyện lên đấy chính ra là 1 trong những điểm hấp dẫn của du lịch Tibet đấy. Trước khi đi, nó là cơ hội để quyết tâm đi gym đều đặn (hoặc là excuse để lạm dụng sauna quá thể :p). Trong khi đi, cái thiếu phần rùng rợn của chứng bệnh độ cao (AMS) thì cái exotic nó giảm đi rất nhiều.

    Về nguyên tắc, nếu như có đủ thời gian đi leo độ cao từ từ thì sẽ tránh được AMS, cho dù là 5000m (1 số cái đèo trên hành trình cao hơn con số này :p) hoặc cao hơn nữa. Cho nên thay vì gạch tên khỏi wish-list sau cú “lượn một vòng” và hài lòng với giọng đọc micro của anh đạo diễn, em G có thể nghiên cứu 1 chuyến đi Tibet dài ngày, chẳng hạn như 1 hoặc 2 tháng. ;))

  5. Gin & Tonic Says:

    Thật là bực mình vì ko comment được X-(

    Tibet cũng nằm trong travel wish list của mình :-? Nhưng với tình hình là nếu bị chùm trăn lên đầu chỉ 30s thôi là mình đã cảm thấy ngạt thở sắp chết đến nơi rồi thì có lẽ Tibet không phải là 1 nơi an toàn cho lắm. Nữa là không được tắm trong vòng 24h (mà tắm thì liệu có bình nước nóng không nhỉ :-?)

    1-2 tháng off work có lẽ là impossible trong quãng đời lao động cực nhọc hòng về hưu sớm. Mà đến lúc (nếu may mắn được) về hưu sớm thì có khi chẳng còn đủ sức để mà bò lên Tibet. Mình sẽ cân nhắc đưa Tibet ra khỏi wish list :-?

    Giờ ưu tiên cho nơi nào có biển, an toàn, tiện nghi :D Thứ đến có khi là NY NY ;))

  6. Phan Xi Ne Says:

    hihi, mà đúng là đi Tibet chỉ dành cho những bạn nào vẫn còn cái khí phách hoang dã ngông cuồng nông nổi thôi, chứ mà đã tỉnh táo rồi thì chắc khó mà mò lên đấy…

  7. hoaianh Says:

    Em cũng nghe nói về tình trạng Tàu hóa Tibet, rằng dân Tàu ở đấy có khi đông hơn dây Tây Tạng. Du lịch khổ sở mặc dù exotic chưa bao giờ nằm trong mục đích của em nên em rất vui được ngắm Tây Tạng qua tranh ảnh và phim Hollywood. Các bạn Tây Tạng có ngon thì nên chạy hết sang các nước khác xong tìm đường phục quốc kiểu Israel.
    Về cái bạn Úc tập gym trước khi đi Tây Tạng, không biết gym có giúp gì không nhưng bạn đã trở về lành lặn lại cảm thấy mình hạnh phúc hơn bao giờ hết và bạn đã tìm được ý nghĩa cuộc sống. Làm sao mà bạn tìm được ý nghĩa cuộc sống ở Tây Tạng cũng unclear nhưng có thể là 1. bạn giác ngộ 2. bạn may mắn trở về được với thế giới văn minh và từ đây đã hiểu rõ giá trị của những khái niệm đơn giản như là “nước” và “không khí”….

  8. Cỏ nâu Says:

    nói như anh Nê thì mình quyết định không từ bỏ cái “khí phách hoang dã ngông cuồng nông nổi” ấy! ;)
    Từ bỏ ý định rủ chị Hà cùng đi thì có ;)

Leave a Reply