Archive for August, 2008

28th Aug 2008

Những khoảnh khắc

Copy từ blog anh Linh. Và nhớ tới cái quote của Turgeniev mà thực ra là cái duy nhất mình còn nhớ của Turgeniev:

Hạnh phúc không có ngày mai, hạnh phúc không có cả hôm qua, hạnh phúc không nhớ đến quá khứ, không nghĩ đến tương lai. Hạnh phúc chỉ có hiện tại, và hạnh phúc cũng không phải là một ngày, hạnh phúc chỉ là một khoảnh khắc

Trong lúc search google để tìm lại chính xác cái quote này, mình đã không tìm ra Axia của Turgeniev, mà tìm lại được comment của chính mình trên blog anh Hiếu. Ơ có hồi mình khoe chữ tàn bạo thế này à

Anh Linh có nói tới cuộc hành trình trong đời tìm lấy soulmate, nhưng liệu có thực là soulmate hay chỉ là nhân duyên giả hợp. Nhưng nói cho cùng, cái gì là “thực”? Đối với “my world”, có lẽ cái thực duy nhất là những khoảnh khắc hạnh phúc. Những thứ khác, whatever you call them, don’t really matter. Do they?

PS: Ảnh chụp trong City Hall, San Francisco

___________________________

Đọc trên blog chị 2 4 6 (lâu lắm mới thấy tái xuất giang hồ sau nửa năm đóng cửa)

“Truth is not the sum of realities.

Bạn luôn luôn muốn có một trung tâm, muốn được trọn vẹn, muốn có sự liên tục, trong một thế giới bạn có thể dựa vào được. Đồng thời bạn cũng biết hai điều, và hai điều này chắc chắn hơn tất cả những gì bạn mơ ước: một là hạnh phúc không bao giờ lâu hơn những khoảnh khắc; hai là tất cả mọi người đều mong muốn một thế giới yên lành, và gần hết tất cả những sự không yên lành trên thế giới này đều do con người gây ra cả.”

Hạnh phúc đúng chỉ là những khoảnh khắc, và rất khó có được cảm giác hạnh phúc kéo dài hơn vài giờ. Thành ra cái sự “mưu cầu hạnh phúc” của con người, như một quyền cơ bản ghi trong Tuyên ngôn độc lập Mỹ-Việt, chẳng phải hơi buồn cười ư. Có khi người ta dành cả đời để mưu cầu hạnh phúc mà tính tổng thời gian hạnh phúc liệu có được vài ngày?

Trong tiểu thuyết The Leopard của Giuseppe Tomasi di Lampedusa có một cảnh: nhân vật chính trước khi chết kiểm điểm lại cuộc đời mình, tính xem trong cuộc đời 70 năm của mình, có những phút giây nào mình cảm thấy hạnh phúc. Và ông ngạc nhiên nhận ra rằng chúng thật ít ỏi.

Thế nên thực tế, cái con người cần và thực sự mong muốn ở một cuộc sống lâu bền đó là sự bình an, chứ không phải hạnh phúc. Cầu bình an và đón nhận, trân trọng hạnh phúc trong khoảnh khắc khi nó đến. Đó cũng chính là điểm thứ hai chị 2 4 6 nói tới, chỉ có điều chữ “thế giới” mà chị dùng nên hiểu theo nghĩa “my world”– thế giới của tôi gồm bản thân tôi và những người, vật xung quanh tôi. Nhưng trong việc cầu sự yên lành cho tôi đó, rất có thể tôi sẽ phá vỡ sự yên lành của những người khác, và kết cục là một sự không yên lành cho chính tôi.

“Thật ra con người là những mảnh vụn.”

Những mảnh vụn- cái này thì tất nhiên, bởi sự sống con người cũng chỉ là những mạnh vụn, khả năng nhận thức của con người cũng vậy, chỉ là phần dư, phần sót lại, phần vỡ tan của một cái gì đó.

Nhà triết học đầu tiên (tạm coi thế) của phương Tây Plato (bởi vì Socrates là nhà hiền triết hơn là nhà triết học) cho rằng con người, cả thể xác và tâm hồn đã là các mảnh vụn. Theo Plato, loài người đầu tiên được sinh ra với bốn tay, bốn chân, một tâm trí và một linh hồn. Lo sợ trước sức mạnh của loài người, thần Zeus xẻ họ ra làm hai, và buộc số phận của họ phải lang thang đi tìm một nửa kia của mình trong suốt cả cuộc đời. Từ soulmate (hay twin soul) trong tiếng Anh ra đời chính là để chỉ việc này. Trong tiếng Việt, về sau người ta nhắc tới “đi tìm một nửa” cũng là do ảnh hưởng quan điểm này của phương Tây. Nhưng theo Platon, soulmate– đó không chỉ là sự hòa hợp về mặt tâm hồn, mà chính xác hơn là sự hòa hợp toàn diện, cả về tình cảm, tâm hồn, tinh thần và thể xác. Nhà triết học đầu tiên của phương Tây xem ra cũng là một người lãng mạn. (Chữ soul trong tiếng Anh (và chữ tương tự ở các tiếng phương Tây khác) chính ra rất khó dịch ra tiếng Việt, bởi cả hai chữ tâm hồnlinh hồn trong tiếng Việt đều hơi lệch ra theo một nghĩa nào đó hạn hẹp hơn nghĩa của soul)

Trong đạo Thiên Chúa- Do Thái, cũng có thể thấy một quan niệm tương tự trong câu chuyện Adam và Eva ở vườn địa đàng. Cả Adam và Eva đều là những mảnh vỡ. Eva được sinh ra từ xương sườn của Adam. Như vậy, kể từ khi Adam và Eva trở thành hai cá thể khác nhau, họ đã là hai mảnh vỡ và chỉ có thể hoàn thiện khi ở cạnh nhau. Nhưng khi ở cạnh nhau, chính cái khao khát được là một, được khám phá ấy (với ẩn dụ nếm trái cấm) lại khiến họ trở thành người thường, đánh mất cuộc sống vĩnh cửu của mình. Ý tưởng này cũng c
ó trong bộ phim Hancock khi hai nhân vật thánh thần (hay superhero) chỉ có sức mạnh và bất tử khi họ không có tình cảm với nhau. Còn khi họ có tình cảm và ham muốn với nhau, họ trở nên mong manh, dễ tổn thương và không còn bất tử.

Nhưng ý tưởng về sự tồn tại của hoàn thiện và cái Một và hành trình của con người thực tế là đi tìm nửa kia của mình thực ra là ý tưởng lạc quan của phương Tây. Phương Đông quan niệm mỗi người là một mảnh vỡ và cái Nhất thể của mỗi người chỉ hòa được với cái Một của Toàn thể khi có sự tìm kiếm hướng vào bên trong mình, chứ không phải đi tìm một nửa nào đó đang tồn tại trôi nổi trên thế giới. Hay nếu hình dung khác, thì không phải như Plato nói rằng Zeus xẻ con người làm đôi mà ông ta đã xẻ con người thành hàng ngàn hàng vạn mảnh, bắn chúng tứ tung khắp thế gian. Và trong những người chúng ta gặp, có thể đó là một mảnh vụn nào đó từng nối kết với linh hồn mỗi chúng ta.

Cái gọi là soulmate có thể có thực chăng? Bởi một mảnh của Lệnh Hồ Xung vẫn dành cho Nhạc Linh San cho dù chàng dành cả phần đời còn lại bên Doanh Doanh, vài mảnh nào đấy của Vô Kỵ hẳn còn vương vấn đi theo Tiểu Siêu, Chu Chỉ Nhược…dù hàng ngày chàng kẻ lông mày cho Triệu quận chúa. Còn tình của Quách Tỉnh với Hoàng Dung, Kiều Phong với A Châu dẫu là thắm thiết, một mực chân tình, không vấn vương tới bóng hồng nhan khác, nhưng có thực họ là soulmate chăng, hay chỉ là sự gặp gỡ của duyên phận và tương hợp?

Và số phận của con người là những mảnh vụn, như tấm gương vỡ tan bắn ra trong không gian. Mỗi mẩu gương thường không thể tự soi mình, và vì thế chỉ có thể soi mình qua bóng phản chiếu từ những mẩu gương khác. Cũng chỉ có vài chục năm ngắn ngủi để những mẩu gương đó trôi đi, lang thang trong không gian, thời gian để soi mình và phản chiếu, trước khi mờ đi, mờ đi, rồi vỡ vụn thành những hạt bụi.

Không ai là hòn đảo

Chỉ riêng mình

…Mỗi cái chết đều khiến tôi hao hụt

Bởi tôi là một phần của loài người.

Cho nên đừng hỏi

Chuông nguyện hồn ai,

Nguyện hồn anh đấy.

(John Donne)

Phải mất bao lâu để Alice nhận ra rằng không có wonderland, nơi một con mèo có thể không cần phải có khuôn mặt khi nó không muốn? Có bao giờ bạn nhìn vào gương và nghĩ rằng rất có thể mình có một gương mặt khác, và gương mặt hiện tại của bạn chỉ là một mẩu vụn tình cờ. Lại nói về gương mặt, nhân vật chính trong The Leopard trước khi chết có ý nghĩ rằng khuôn mặt con người mang theo khi chết không bao giờ là khuôn mặt của anh ta cả, nó rất khác với khuôn mặt hàng ngày bạn nhìn vào gương, và cũng rất khác với khuôn mặt bạn nghĩ bạn mang nó.

Posted in Uncategorized | 4 Comments »

27th Aug 2008

Có những con đường

Đường phố dài, một đường phố dài by you.

Đường phố dài, một đường phố dài
Đường phố này một chiều tôi tới
Đi thong dong tôi chào vẫy mọi người
Đường phố cười

Posted in Uncategorized | 8 Comments »

25th Aug 2008

Protected: Those were the days

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Posted in Uncategorized | Enter your password to view comments.

23rd Aug 2008

In the City Hall of San Francisco

Ảnh trên chụp trong City Hall tại San Francisco, đám cưới của Amy và Laura.

Đám cưới quite moving, cả 2 cô dâu đều đẹp. Và người làm lễ của thành phố có nói đại ý đây là một sự xác nhận cho một mối quan hệ đã có sẵn, của gia đình 2 người và những đứa con.

Mặc dù tất nhiên không được nhà thờ làm chứng, Amy và Laura vẫn đọc lên lời thề có nguồn gốc cơ đốc: “wherever you go, I will go; and wherever you stay, I will stay; your people shall be mypeople, and your God, my God”.

It was real nice.

Posted in Uncategorized | 2 Comments »

21st Aug 2008

From Hong Kong airport, my blog and etc.

Tối hôm qua lúc ngái ngủ online ở sân bay San Francisco, một lô các bạn hỏi mình có bị middle crisis không mà xóa trắng blog thế kia.

Và mặc dù mọi cố gắng tuyệt vọng, mình cũng không vào được 360 yahoo.

Sau đó mình không online được nữa, và mình khóc lóc um sùm về hơn 300 entry đã ra đi mãi mãi.

Hôm nay mình thấy blog mình vẫn còn đó, nhưng một cách kỳ lạ, mình đã biến mất khỏi friendlist của hầu hết các bạn. Và các bạn không thể tìm được mình.

Tình huống này thật là giống một bộ phim Hollywood: one day, you just disappear from all of your connections, no one can find you and no one will know you anymore.

Laptop của mình sắp hết pin, hẹn gặp lại các bạn, cảm ơn tất cả các bạn đã gửi lời chúc ngày 20082008, tớ vẫn khỏe, đã ăn quá nhiều burgers, và mặc dù rất nhiều thứ messy gặp phải , tớ vẫn sống và chính thức 29 tuổi (không phải 30 như một số bạn tưởng ).

See you all.

Posted in Uncategorized | 8 Comments »

17th Aug 2008

In the middle of nowhere

Despite some mess, life is still full of beauty.

Sandia peak by you.

Although sometimes, the sky is cloudy

Sandia by you.

And in the middle of nowhere, people is still playing music

Santa Fe atmosphere by you.

And crossing in-the-middle-of-nowhere-lovely courts

Court by you.

____

Can you hear the drums, Fernando?
Do you still recall the fateful night we crossed the Rio Grand?

Rio Grand by you.

And yes, here I am, who can imagine, crossing the Rio Grand – a shallow water stream in the middle of desert – in a sunny day and writing postcards.

Posted in Uncategorized | 5 Comments »

10th Aug 2008

Protected: Hello from Hollywood

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Posted in Uncategorized | Enter your password to view comments.

07th Aug 2008

The road

The image “http://visions.mst.edu/BoesOnTheRoad.bmp” cannot be displayed, because it contains errors.

4 năm rồi mới lại chuẩn bị đi một quãng đường dài như thế. Hay đúng hơn, chưa bao giờ đi một quãng đường dài như thế.

Nhiều năm trước, đi những con đường dài một cách ngơ ngác, khi mọi thứ đều mờ mịt, có thể hứa hẹn mà có thể là bất trắc, của những con đường không thể biết trước.

Con đường phía trước nào cũng bất khả tiên đoán, nhưng bây giờ đã là nhiều năm sau. Chúng ta đã ở giai đoạn mà tương lai, một cách nào đó, đã phần nào có-thể-đoán-định, và như đã nói với bạn Tiny, chúng ta đã bắt đầu những bước đầu tiên set up cho thời gian còn lại.

*
**


Ngày mai, bé Bơ sẽ mổ. Wish bé Bơ all my best. Thời gian trôi nhanh lắm. Rồi chớp mắt một cái là bé Bơ đã tóc xõa váy ngắn đi đàn hát, và nhìn về tương lai một cách ngơ ngác rụt rè nhưng mong đợi. Như mẹ của bé đã từng. Như cô G. đã từng. Như tất cả chúng ta của một thời trong sáng diệu kỳ vì lũ trẻ vẫn cứ lớn lên và bước theo ta.

*
**

Ngoài ra, bạn Pút gửi tặng bạn Khuê Việt 3 quyển sách, bạn Miu gửi biếu bạn Phanxine 6 tờ báo. Nghe nói bạn Miu còn định gửi biếu bạn Phan một cái nón lá làm đạo cụ diễn viên hay để bạn Phan trình diễn thời trang, hi hi, nhưng mình đã thẳng thừng từ chối việc khuân vác những thứ không thể xếp vào vali.

Còn mình thì giết thời gian trên máy bay bằng sách báo các bạn gửi cho nhau.

Bạn nào còn tình thương mến thương cần gửi cho bạn nào thì nhanh chân lên nhé, vì mai mình đã lạc ở đâu đấy giữa các múi giờ rồi.

*
**


Ngoài ra trong lúc mình đi vắng không tiện nhắc nhở các bạn thì các bạn cũng đừng quên việc gửi quà sinh nhật cho mình Xin cảm ơn các bạn.

PS: nếu các bạn muốn tìm mình trong 2 tuần tới thì gọi số +14158320970

Posted in Uncategorized | 24 Comments »

03rd Aug 2008

Rien que pour ça

Rien que pour ca
Simplement parce que les hommes
Ont tous les même droits

Nghe cái này tự dưng thấy cảm động.

Faut leur apprendre
Qu’a s’regarder on finit par s’comprendre

Trong phong trào nghe nhạc sến thêm luôn cái này cho “mùa hè vô tận”


L’amour est toujours en vacances
Car depuis que je t’aime j’ai l’impression
Que l’on vient de faire connaissance
Alors que les jours passent et les semaines


Posted in music | 3 Comments »

02nd Aug 2008

Từ khán đài Olympic Brazil – Việt Nam

Ronaldinho thi đấu như tập ở trận này. Ảnh: Hoàng Hà.


Chatting with a fan…

– was it crazy?

– no, it wasn’t crazy. Pretty peaceful, sure it has things of an event of 40 000 people

– and how was Ronaldinho

– he was ronaldinho, he was fat, and lazy

he doesn’t look fat

– because you were not a fan. His belly was shown all over the world. he got fat (compared to his standard). it wasn’t really a match, it was probably a lot easier for them than a training session. I mean, currently (and it will take quite a long time) there can’t be a match between vietnam and brazil. he didn’t exchange his shirt, he gave it away. there was a funny detail that our goal keeper was phan van santos. he actually even went on took a free kick and sometimes we chant Santot Santot that was pretty funny. nice to see those guys though, in flesh and bones. for me (and I bet for many others) I know the brazilian team better than vietnamese team. I watched some of them twice a week, 9 months a year. at least everyone there knew ronaldinho, while many probably didn’t know any in the vietnam team . it was also fun for me, as usually when I am not a supporter for vietnamese team let’s say when we played against Thailand. but for this, I was totally happy seeing them trying to put up… a fight. some people would complaint it was too boring, but I’d say they probably had a wrong expectation. if ronaldinho comes to vietnam, and not even touch the ball, just went on a press interview, then many would pay the same price to be in the interview if you want to check out his teeth, TV is a much better choice. it’s more like you want to check out a myth. these guys can stay a myth (like fantasies) for your whole life. good to see them in flesh and bones.


… and with a not-fan

– thật phí tiền, trả 10 tỷ chỉ để nhìn thấy mấy thằng cha ấy nhảy nhảy

– có 50 đô. anh trả chừng đấy để đi xem live music còn gì

– à ừ hehe. nhưng Liên đoàn bóng đá phải trả 10 tỷ, thật phí tiền, cái kia là cung cầu thị trường

– ơ số họ thu lại nhiều hơn chứ

mơ, thu lại ko đáng bao nhiêu

– anh này, anh cứ tính 40,000 chỗ. riêng tiền vé không thôi nhé

– có chật hết ko, mà hàng ngàn vé mời

– ôi giời, em xem TV, ko 1 chỗ trống. vé chính thức 200-700K. nếu chỉ tính 20 đô/vé thôi nhé, 40,000 chỗ là 800K là hơn xừ 10 tỷ rồi. chưa kể quảng cáo nhé. And look at the craziness. People wants it. vậy thì cũng là 1 họat động xã hội. làm cho không chỉ 40K ở sân mà triệu người khác happy coi TV và đọc báo .

Posted in Uncategorized | 2 Comments »