09th Oct 2008

Luôn luôn, mãi mãi

Vừa nhìn thấy thông tin Le Clézio được giải Nobel Văn học.

Nhớ ra một cuộc đối thoại cách đây nhiều năm, với madame Marie-Annique.

– Văn học Pháp nhiều thập kỷ gần đây, tất cả các gương mặt đáng chú ý đều là dân nhập cư.
– Có Le Clézio.
– Le Clézio hả? Mày không biết à, lão ý vốn là pied-noir (người Pháp sinh sống ở các vùng thuộc địa châu Phi, nhất là Algierie, và phải quay về Pháp khi các vùng đất này dành được độc lập).

Lúc nãy xem lại thì anh không phải là pied-noir. Trước Thế chiến II, gia đình anh ở đảo Maurice thuộc Anh, còn anh sinh ở Nice.

Nói chung mình không biết gì nhiều về Le Clézio, dù lúc đó (mình cho) là một gương mặt đáng chú ý. Hình như chỉ đọc có 1 quyển truyện ngắn của anh và hình như cũng hay.

Nhưng nói chung năm tháng làm rất nhiều thứ hình như hay biến mất dần đều khỏi ký ức. Thứ duy nhất còn nhớ, là một trong số những truyện ngắn ấy đã kết thúc bằng bốn chữ tiếng Việt: LUÔN LUÔN, MÃI MÃI.

Còn truyện ngắn đấy như thế nào thì hầu như mình cũng đã quên mất.

Chúc mừng anh Jean-Marie Gustave Le Clézio.

*
**


Về madame Marie-Annique Le Mouël. Nhiều năm trước, khi Marie-Annique thỉnh thoảng mời tôi ăn tối hay rủ đi xem phim với nhã ý giúp tôi cảm thấy dễ dàng hơn khi đang xoay xở một mình trên đất Pháp, hẳn bà đã đâu đó 60 tuổi. Khó đoán được điều này, vì bà có cái vẻ boyish/garconne, cao gầy, giản dị, hay mặc một cái sơmi dài với quần jean, giọng nói khàn khàn ấm áp và cái vẻ giễu cợt nhẹ nhàng.

Bà nấu ăn không xuất sắc gì, nhưng có ngôi nhà ấm áp với nhiều sách và nến thơm, là người cởi mở đồng thời hoài nghi, và luôn gọi chồng là “đại trí thức” (mà quả là thế) với vẻ nửa âu yếm nửa cười cợt.

Marie Annique hay cuốn một điếu thuốc Drum nhỏ với cái vẻ tự cảm thấy hơi có lỗi nhưng hoàn toàn tận hưởng, và vẩy tàn thuốc vào một chiếc gạt tàn bỏ túi bé xíu. Bà hút thuốc cuốn để có được cái ảo tưởng (mà bà tự biết là một ảo tưởng) là bà hút không nhiều.

Tôi đã đi xem The Magdalene Sisters với Marie-Annique. Chúng tôi hẹn nhau ở rạp chiếu phim, và thấy bà đến một mình, tôi đã hỏi:

– Jean-Louis không đến sao?
– Ông ấy cuối cùng vẫn là người Thiên Chúa giáo. Ông ấy không chịu đi xem phim nói xấu nhà thờ. Còn tao, vô thần và gốc Do Thái, nên tao cứ xem tất.

Và thế nào nhỉ, từ Le Clézio đã bay qua Marie Annique?

4 Responses to “Luôn luôn, mãi mãi”

  1. FR Says:

    – “giành” được độc lập, ko phải để dành ;))

    – mình đang nghĩ sao em G ko viết văn và để Nhã Nam xuất bản nhỉ?

  2. Dím Says:

    Cái đoạn này viết hay, đọc thích, dù có vẻ như G ko tỏ ra đang viết cái gì đó có vẻ văn học. Đơn giản là thích!
    Khi đọc đến đoạn “bà nấu ăn ko xuất sắc gì” thì mình nhớ tới 1 câu tương tự mà anh bạn của chúng ta đã nói về G những ngày tháng 1 mình xoay xỏa trên đất Pháp, haha. Và nếu kể lại câu chuyện ấy, có lẽ cũng sẽ là 1 câu chuyện hay :P

  3. gt Says:

    Thôi chị Giang nói thế các thể loại comments trìu mến lại sắp bổ nhào vào bây giờ. Vả lại, bây giờ phu nhân G. cũng đang bay qua những năm tháng 1 mình xoay xoay xoả xoả ấy rồi đấy chứ :D

    Đoạn này đọc hay, nghe nhẹ bẫng mà nhiều lưu luyến :) Ngày trước Hà viết “kiếm hiệp” ttvnol cũng phê hi hi

  4. today20 » Blog Archive » Nobel Says:

    […] khi anh Le Clézio được giải Nobel văn học, mình thậm chí đã… viết một entry chúc mừng anh ý, vì mình… hình như đã từng đọc 1 quyển sách của anh ý […]

Leave a Reply