Archive for November, 2011

22nd Nov 2011

Adagio 2046

“Nhạc này chả có gì sâu sắc, cứ nông nông da diết, mà nghe có khi khóc lúc nào không biết”

Em đã nói như thế, một năm nào đó, có thể là 2005.

Hẳn chị sẽ quên rằng em đã nói như thế, như đã quên biết bao nhiêu câu nói vô thưởng vô phạt trong đời. Nhưng bởi vì nó đã được viết ra. Nên nó đã không bị quên.

Từ ngữ có một sức mạnh. Giống như hình ảnh.

Và bởi vì câu ấy đã được viết ra, nên bây giờ chị vẫn có thể nhìn thấy lại buổi tối hôm ấy, ở Era, cái bàn ở giữa quán và tiếng violin nông nông da diết mà nghe có khi khóc lúc nào không biết.

Và cả vẻ mặt uncertain của em lúc ấy. Tình yêu có bao giờ là certain?

Đã nhiều năm trôi qua. Em đã follow your heart.

Nhưng bất cứ lúc nào đọc lại những gì mình đã viết ra, chị lại nhớ lại buổi tối ở Era, uncertainty, youth.

And I wish you love.

*
**

Viết xong cái đoạn ở trên, mới thấy cái nhạc nông nông da diết này có thể khiến người ta trở nên sến thảm thiết đến biết chừng nào :-)

Posted in me, music, Remembrance | No Comments »