Archive for January, 2013

27th Jan 2013

Mùa đông

Hơn 10h, đi xe máy từ quận 1 về nhà mà lạnh, khoác áo khoác mỏng vẫn lạnh chứ, thật là một mùa giáp Tết hiếm hoi ở SG :-)

Trên đường về tự dưng nhớ ra mấy câu này, về hỏi Google hóa ra của Lưu Trọng Lư :-)

Yêu hết một mùa đông

Không một lần đã nói

Nhìn nhau buồn vời vợi

Có nói cũng không cùng.

Posted in me, reading | No Comments »

19th Jan 2013

22 years ago…

331747_10151640720219466_1822077442_o

 

– he he, thấy rồi nhưng tôi chưa thấy bạn để đấy tôi tìm. có khi phải tìm cái kính trước đã. Tôi nghĩ là bạn đứng hàng cuối cùng, đeo ruy băng trắng
hoặc nhìn chung là một trong trong những cái mặt không đủ mặt
– không hề, có mặt mũi đàng hoàng
– à, tại sao chỉ có một đứa đeo kính? cả lớp chỉ có một đứa đeo kính?
– tôi ko nhớ nhưng có thể là thế thật. thế bạn ko thấy cái đứa đeo kính ý giống tôi à?
– tôi thấy con này không giống bạn
– nó chính là tôi
– đấy, tôi chỉ có một cách duy nhất nhận ra là chỉ có một đứa đeo kính
– bạn nhìn cái đứa cao kều bên cạnh xem
– à, là cái hạnh
– chính nó
– và đằng sau là trường chu văn an
– bạn nhìn cái thằng con trai đứng phía bên trái, mặc quần đùi. thằng này chắc bạn ko nhận ra
– là thằng 2G?
– ko ko, thằng này cũng là thằng Hiếu, nhưng thằng này là Hiếu bạn thằng Quang cơ. thằng 2G học lớp 9A, tôi học lớp 9B
– nếu tôi có một cái ảnh như thế này xem chắc tôi sẽ khóc
– tôi xem tôi thấy rất vui. hồi đấy tôi trông cũng hiền lành dễ thương đấy chứ hả
– cũng được. khá bôn sê vích :D
– à năm này là năm 92, mới đổi mới có 6 năm
– nhưng trông cũng béo tốt hơn hẳn thời tôi rồi
– có nhiều đứa (gồm cả thầy) cho áo trong quần
– à thời bạn chưa có norm đó hả :D
– thời tôi học lớp 12 thì cả lớp chỉ có một thằng mất dậy cho áo trong quần

Posted in me, Remembrance | No Comments »

08th Jan 2013

After vacation, about Don Quixote, the windmill and others

– So Don Quixote is continuing her journey
– hehe, the windmill just woke up, and life keeps spinning
– The Cervantes (me) is already at work, grr
– Why are you Cervantes?
– because I record stories and tell them to future generations :D make sure all lessons are transferred :D

Posted in Conversations, friends, nhảm | No Comments »

01st Jan 2013

Tháng 12 thương nhớ

Vài note ngắn về chuyến đi Cát Bà trước khi… quên :p dạo này tuổi tác đã bắt đầu ảnh hưởng đến trí nhớ.

Sáng sớm hôm đi, trời Sài Gòn vẫn nóng toát mồ hôi lúc 6h sáng. Dừng lại ăn sáng ở quán phở gần sân bay, hóa ra là quán phở Bắc Hải ở Nguyễn Du – Pasteur mà hồi đó mình hay đi ăn phở xào – đã chuyển ra đây. Còn sớm, chưa có mấy khách, ngồi cùng bàn với 2 ông chủ, một ông cũng ăn phở, một ông ăn miến.

Trên đường ra Bắc mà ngồi quán Bắc, nghe giọng Bắc đặc khẩu âm Nam Định, thật cũng có một ấn tượng riêng. 18 năm bán phở ở Sài Gòn, đã có kèm đĩa rau cạnh bát phở. Cũng hỏi thêm lấy lệ “em có ăn giá trụng không”, thấy lắc đầu ông cũng ngồi ăn tiếp.

– Em ra Bắc hả?

– Vâng, em về quê

Giữa trời nóng muốn ngốt mặc pull over với đi bốt về phía sân bay thì cũng chả cần phải giỏi đoán.

Câu chuyên bên bát phở từ chuyện vì sao mà ngay trung tâm quận 1 quán phở lại dời ra đây, qua chuyện Tết xứ Bắc không nóng ngốt người lên, lạnh lạnh ăn mới ngon, mùa này các cô ngoài ấy là ăn diện lắm, trời thì lạnh má lại hồng… Đến lúc mình đứng dậy trả tiền ông chủ còn dặn với lại, hôm nào nhớ ra đây ăn phở xào :-D Mình lịch sự không nói là hồi ý em không quay lại Bắc Hải Nguyễn Du – Pasteur ăn phở xào nữa vì liên quan đến chuột :-D Lịch sự mà :D

*

**

Máy bay bị trễ vì sự cố kỹ thuật.

*

**

Không có gì để nói về Hải Phòng.

*

**

Cát Bà. Đang trúng mùa không phải du lịch, cho nên xây cất khắp nơi vì mùa hè bị cấm xây. Cổng chào ở cảng xấu như mọi cổng chào ở mọi thành phố du lịch trên đất nước này. Nhà cửa cũng vậy :p

Nhưng cái lạnh, những cây bàng rụng lá, cây phượng lơ thơ vẫn cứ mang lại một hoài nhớ, một uể oải, một dáng vẻ của mùa đông Bắc Việt tưởng chừng đã quên. Cả quán phở mùa đông, những ông xe ôm ở cảng, giọng nói, kiểu nói, những chiều gió lạnh lang thang xe máy trên đường cùng cộng hưởng lại, rung lên một thanh âm của ký ức, làm mềm lòng dù rất khó gọi thành tên.

*
**

Những ngày không làm gì nằm trong chăn ngay đúng hướng gió ấm của điều hòa thổi xuống qua mau (chỉ những ngày làm việc là dài :p )

*

**

Lại lên tàu cánh ngầm từ Cát Bà về Hải Phòng. Lại nhớ ra là dù quả thật cái lạnh và cái này cái kia vẫn làm mềm lòng, thì tàu cánh ngầm Hải Phòng Cát Bà vẫn cứ phải gọi tàu cánh ngầm Sài Gòn Vũng Tàu bằng cụ. Dù tàu cánh ngầm Sài Gòn Vũng Tàu cũng chả ra gì, nhưng ối giời ơi, tàu này không ai có số ghế, bán vé thì tràn lan, rồi ồ ạt đồ lên tàu đến khi hết chỗ thì… không cho lên nữa chờ chuyến sau :-D cho nên cứ gọi là chen sứt đầu mẻ trán để leo lên tàu, đầu tiên là để có chỗ trên tàu đã, thứ nữa là nếu nhanh chân còn có ghế, còn không thì khỏi. Tàu thì chật ních như cá mòi, không có chỗ để đồ, và lối đi xếp thêm 1 dãy ghế kiểu ghế trà đá vỉa hè để tăng thêm lượng chở. Một bà tây xách vali ôm con nhỏ kẹt cứng tuyệt vọng trong đám đông đang nghiến răng nghiến lợi chen lên, cuối cùng một ông cảnh sát biển phải xông ra giải cứu. So với tất cả những chuyện đó, việc tàu chậm có nửa tiếng chắc hẳn chỉ là một chuyện nhỏ.

*

**

Trở lại Sài Gòn, gỡ hết các lớp áo như củ hành. Sài Gòn vẫn nóng như cũ. Hình ảnh cuối cùng của Cát Bà là cái người đứng trên bờ cảng nhìn theo, tưởng đã quen quá mà đôi khi nhìn ở chỗ này chỗ kia lại sực nhớ ra là mình thương mến nhau biết đến nhường nào :-)

Posted in me, Remembrance, travel | 4 Comments »