13th Mar 2013

Nửa Đêm Tới Thành Phố Lạ Gặp Mưa

Lưu Quang Vũ
(Tặng Nguyễn – Hải Phòng)
Nửa đêm tới thành phố lạ gặp mưa
Những vòm cây cao và tối.
Chúng ta đã gặp nhau chúng ta đã tới đây
Tất cả chuyện này có vẻ gì không thực
Đến bây giờ anh vẫn còn kinh ngạc
Em
Con tàu về cảng mưa đêm
Ngã tư ngô đồng rụng lá
Con sông mờ, thân cầu đổ
Dãy nhà hoang ống khói âm thầm
Một người lính mặc áo rộng lùng thùng
Đẩy chiếc xe chở đạn
Số tiền ít ỏi cuối cùng mua giấy mực
Góc doanh trại bậc xi măng lạnh cứng
Những bài thơ đầu tiên
Những bài thơ ngày chưa có em
Ngày đó em đâu? Mùa đông ấy mưa phùn
“Hắn không có vẻ gì là thuỷ thủ nhưng hắn gợi cho người ta nhớ đến biển”
Câu văn trong một cuốn sách cũ
Quán rượu “Đô Đốc Bin-Bôn”
Vị chúa tàu ngồi cô đơn trong tuổi nhỏ
Thành phố những giấc mơ vời vợi
Chim yến bay về bãi sú hoang
Thành phố thời anh mười bảy tuổi
Viển vông cay đắng u buồn.
Đêm nay đi cùng em
Những nén hương thắp dọc bờ Tam Bạc
Đã bao mùa nước trôi bao người chết
Thời gian như bà điên ngoài chợ Sắt
Tóc trắng ôm hoa te tái mỉm cười
Đám người bán máu xanh gầy
Co ro chờ ngoài bệnh viện
Những sự thật buồn cười mà khủng khiếp.
Em tới làm gì, có phải đúng em không?
Cảng đã rộng thêm những tàu mới những manh buồm.
Con còng gió đã về với biển
Hàng dương xanh loá mắt
Chiếc dù mở đến mênh mông
Màu da nâu lấp loáng không trung
Vầng trán bàng hoàng xa thẳm
Bỏ phường phố bỏ dòng sông anh tìm đến biển
Dù muộn mằn dù tê dại bàn chân
Trước mắt ta là khoảng vô cùng
Mặt trời như cốc rượu nhớ mong
Ta gửi lại muôn đời trên mỏm đá.
Có lẽ nào em lìa anh lần nữa?
Tàu chạy ngược chiều đêm, em thiếp ngủ
Bánh sắt ầm ầm bão lốc lao đi
Tàu lửa bay vụt sáng cánh đồng khuya
Đất quằn quại, đá nghiến răng vỡ nát
Đường ray bỏng rung lên đau đớn
Nhưng con tàu đang chạy tới một vầng trăng.

One Response to “Nửa Đêm Tới Thành Phố Lạ Gặp Mưa”

  1. P Says:

    Hát ru
    (Xuân Quỳnh)

    Bình hoa đã ngủ trên bàn
    Kìa trang sách gấp ngọn đèn thiu thiu
    Ngủ đi, người của em yêu
    Này, con tàu lạ vừa neo bến chờ
    Trời đêm nghiêng xuống mái nhà
    Biển xanh kia cũng đã mơ đất liền.

    Anh mơ anh có thấy em
    Thấy bông cúc nhỏ nơi triền đất quê
    Chiếc mo rơi ở bờ tre
    Con sông thăm biển đã về rừng xưa
    Đám mây về với cơn mưa
    Con đường đi tới miền chưa có đường.

    Ngủ đi vầng trán yêu thương
    Bức tranh đã ngủ mặt tường lặng im
    Ngủ đi, hòn đá thì mềm
    Bàn chân thì cứng ngọn đèn thì xa
    Thời gian như gió thoảng qua
    Tình yêu là cánh đồng hoa giữa trời
    Tay ta nắm lấy tay người
    Dẫu qua trăm suối ngàn đồi cũng qua.

Leave a Reply