Archive for June, 2014

23rd Jun 2014

Nemo và thời sự

Nemo: Mẹ ơi, Hoàng Sa ở đâu hả mẹ?

Mẹ: ở đảo ý con ạ, xa lắm

Nemo: mẹ ơi, mẹ có đi Hoàng Sa không

Mẹ: ơ khồng, tất nhiên là không rồi

Nemo (giọng rất quyết tâm): lớn lên con sẽ tự đi 1 mình mẹ ạ

Mẹ (nhún vai): chúc vui

Nemo: (giọng rất quyết tâm) Con sẽ ra đó ăn một mình luôn. Ở đó có cơm không ?

Mẹ: Có chứ, nhưng chỉ có cá để ăn với cơm thôi

Nemo (giọng rất quyết tâm): con thích ăn cá mà. (suy nghĩ) Thế xong ai sẽ lo con?

Mẹ: ơ lúc đấy con lớn rồi, con phải tự lo chứ

Nemo (giọng suy nghĩ): thế ở Hoàng Sa phải ngủ ngoài đường hả mẹ?

Mẹ: mình sẽ ngủ trong cái lều chứ. Phải mang cái lều đi, đến đâu thì mình lấy cái lều ra dựng lên, như cô Míp ý.

Nemo: thế ở Hoàng Sa có sân bay không?

Mẹ: không, làm gì có. Chỉ có tàu thuỷ thôi. Mình lên tàu thuỷ xong rồi tàu sẽ đưa mình ra đảo

Nemo: hmm, thế mẹ đưa con đến đó xong mẹ đi về có được không?

Mẹ: Mẹ chỉ đưa con đến chỗ tàu thôi, xong con phải tự đi chứ.

Nemo (suy nghĩ rất lung): mẹ ạ, con có 1 ý này, lúc nào con có em, con sẽ đi ra Hoàng Sa cùng với em.

Mẹ: !?! em con á, thế xong mẹ ở nhà một mình à? Thôi con đi 1 mình đi, em ở nhà với mẹ chứ, không mẹ sẽ buồn lắm.

Nemo: mẹ đừng buồn, mẹ ở nhà lo dọn nhà cửa ý. Con sẽ lo cho em, con sẽ cho em ăn mà.

Posted in baby, Conversations | 1 Comment »

14th Jun 2014

A very brief summary of the Europe trip

Chuyến du hành Pháp Ý của Nemo và ba mẹ đã thành công tốt đẹp, ngoài vài sự cố nho nhỏ không đáng kể, trong đó có:

– Ba để quên túi xách tay trong đó có camera và điện thoại trên vỉa hè bến xe bus (nghe quen hem?). Sau khi lái xe được 5km thì đã nhớ ra và quay lại và thế nào đó nó vẫn còn nguyên ở đó.

– Mẹ làm rơi iPhone trong phòng thử đồ của một cái mall. 3 tiếng sau phát hiện ra quay lại thì đã nhận lại được cái điện thoại.

– Nemo có ngã vài lần chỗ này chỗ kia, rất không đáng kể thậm chí không có dấu vết nào.

Nhưng cuối cùng chuyến đi đã khép lại với việc ba để quên túi xách (vầng, chính cái túi để trên vỉa hè) một lần nữa trong xe bus đi ra sân bay Milan Malpensa lúc 5h sáng. Sau đó vì không có thời gian và trên vé xe thậm chí đã… không có số điện thoại của hãng xe bus, nên thôi đã bỏ luôn. Lý do chính là trong túi cũng chả có gì ngoài 2 cái dây sạc pin điện thoại và một chai nước. Mẹ đã hoàn toàn furious vì đã nhắc về cái túi lúc lên xe bus, và hỏi túi đâu lúc ra khỏi xe bus, tất nhiên lúc ra khỏi thì đã quá muộn. Ba Nemo thì đã tự đắc khen ngợi bản thân là may quá đã đưa hộ chiếu cho mẹ từ… hôm trước, nên về cơ bản thế là coi như không có mất mát nào đáng kể.

Chuyến đi dài, too much food and too much wine, rất nhiều điều đáng nhớ.

Nơi chốn để lại nhiều dấu ấn nhất, ngoài dự đoán, hoá ra lại là Venice, ngoài việc nó quá đẹp, đầy những người đàn bà đẹp ăn mặc đẹp, những người đàn ông đẹp ăn mặc đẹp cầm hoa và tiếng nhạc quảng trường đêm của San Marco, có lẽ còn có góp phần không nhỏ của thời tiết lúc đó quá đẹp, vừa nắng vừa mát, không nắng vỡ đầu 6h chiều cứ như 3h trưa ở Sài Gòn tại vùng Tuscany. Còn Venice, tất nhiên, vẫn đông, nhộn nhạo và đắt đỏ kinh người như mọi người đã nói :-)

Ấy đấy, những dấu ấn trong lòng nhiều khi chỉ là vì trời đẹp mà không quá nóng mà thôi. Những người đàn ông đẹp cầm hoa hồng tất nhiên luôn là a plus :-)

Posted in travel | 1 Comment »