Archive for August, 2019

07th Aug 2019

Because the sky is blue…

https://www.washingtonpost.com/lifestyle/magazine/fatal-distraction-forgetting-a-child-in-thebackseat-of-a-car-is-a-horrifying-mistake-is-it-a-crime/2014/06/16/8ae0fe3a-f580-11e3-a3a5-42be35962a52_story.html?noredirect=on

Bài rất dài và đọc rất đau đớn, nhân ngày một em bé 6 tuổi bị bỏ quên trên xe bus trường và chết. Có rất nhiều điều có thể làm, để những chuyện như vậy ít xảy ra hơn, nhưng như trong bài báo này viết, chúng ta đều là con người, với những sự bất toàn của bản chất người.

“Memory is a machine,” he says, “and it is not flawless. Our conscious mind prioritizes things by importance, but on a cellular level, our memory does not. If you’re capable of forgetting your cellphone, you are potentially capable of forgetting your child.”

Mình là một người rất hay quên đồ, đã từng quên điện thoại rất nhiều lần. Và mình luôn có nỗi sợ rằng mình có thể một lúc nào quên con mình. Năm 2014, hai vợ chồng đem Nemo đi châu Âu, mình đã có nỗi lo thường trực thế nếu mình để quên nó thì sao. Mình ghi số điện thoại của mình vào mặt trong các áo khoác của Nemo, Nemo đã học thuộc số điện thoại của mẹ từ rất nhỏ, từ nỗi lo thường trực của mẹ: nhỡ mẹ để quên nó, nhỡ nó lạc thì làm sao.

Cho đến bây giờ, nhiều khi đưa hai đứa đi đâu, đôi khi vẫn giật mình con của mình đâu rồi, con của mình làm sao.

Bài viết năm 2008 ở Mỹ, nhưng con người ở đâu cũng vậy cả. Nhìn những comment frantic về việc vì sao không đưa đón con, tôi thì thế này, tôi thì thế kia, rất dễ để lên án họ, nhưng humans, Hickling said, have a fundamental need to create and maintain a narrative for their lives in which the universe is not implacable and heartless, that terrible things do not happen at random, and that catastrophe can be avoided if you are vigilant and responsible.

In hyperthermia cases, he believes, the parents are demonized for much the same reasons. “We are vulnerable, but we don’t want to be reminded of that. We want to believe that the world is understandable and controllable and unthreatening, that if we follow the rules, we’ll be okay. So, when this kind of thing happens to other people, we need to put them in a different category from us. We don’t want to resemble them, and the fact that we might is too terrifying to deal with. So, they have to be monsters.”

Chúng ta, những con người bất toàn, mong manh trước những ngẫu nhiên của cuộc đời. Ta chỉ có thể cố gắng đồng cảm, cố gắng vigilant ở mức có thể. Và nếu cái ngẫu nhiên đen tối chẳng may rơi phải chính ta, cố gắng sống tiếp, nếu có thể.

Posted in Uncategorized | No Comments »