Archive for March, 2020

24th Mar 2020

Sài Gòn. 2020. Giới nghiêm.

Để ghi nhớ những ngày này.

Để chuẩn bị cho một thời kỳ suy thoái.

 

Lê Thánh Tôn. Khu phố Nhật.

Lê Thánh Tôn. Khu phố Nhật.

 

24FADE57-D700-45D5-B6B2-141E8E008D7B

Bùi Viện. Hello, hello, hello, is it me you’re waiting for?

 

DC6FBA24-9334-4C10-919B-0E85134BB9CD

Dance me through the panic till I’m gathered safely in.

Đường phố buồn, một đường phố buồn Đường phố buồn, mọi người đi vắng

Đường phố buồn, một đường phố buồn
Đường phố buồn, mọi người đi vắng

 

Ta đi rong chơi như là gió, như là mây đi tìm quên cơn mê này.

Ta đi rong chơi như là gió, như là mây
đi tìm quên cơn mê này.

Posted in me, Remembrance | No Comments »

21st Mar 2020

Tiếp tục những ngày dịch

Sau một cơ số ngày social distancing, tích đồ ăn đầy kho, ăn cơm nhà ba bữa, “the social distancer” bắt đầu thao thiết nhớ cuộc đời quán xá: “đêm cư xá nhớ về đêm phố xá, ta bụi đời đi nhớ một người dưng”.

Nhân có việc phải đi ra phố, “the social distancer” nhìn bạn P một cách tha thiết: “xong rồi đi đâu không?” Bạn P hẳn thấy được nỗi niềm hè phố cháy bỏng trong mắt vợ, thế là cặp đôi rảnh rỗi đeo khẩu trang bắt đầu sự nghiệp bát phố.

Đầu tiên ghé qua khu bán đồ xưa dạo ở lề đường Võ Thị Sáu, tuy “chợ” đã tàn tàn, nhưng cũng gom về được đôi đôn gốm men chảy, trông thì cũng hay tuy chưa biết làm gì. Ông bán dạo rao giá triệu rưỡi, cà kê một hồi trả bừa 800 rồi chuồn, ai ngờ leo lên xe rồi lại bị gọi lại mua. Bạn P bảo hậu quả của mùa dịch, từ panic buying chúng ta đã chuyển qua mode irresponsible shopping ^^

99CC507C-2D60-466E-B891-A16D44E45A53

Mua xong 2 cái đôn, niềm tha thiết phố xá chưa cạn, “the social distancer” đòi sang quận 5 uống cafe vợt. La cà hết mấy dãy phố xong mới chui vào chợ Phùng Hưng uống cafe nghe bà con tán gẫu tình hình dịch, xong đi mua vịt lạp, rồi ghé tiệm cơm Tiều định mua về, ai ngờ nó đóng cửa, tiện đường ghé sân Tinh Võ, cũng bị đuổi ra, cuối cùng ghé bánh bao Thọ Phát mua mang về.

75588F16-5E8D-4464-ABF3-EC0538C030A7

Tạm nguôi ngoai nỗi niềm phố xá, lại quay trở về làm social distancer ^^

Hãy ghi nhớ những ngày này, nói như Harari, có lẽ thế giới sau đại dịch này sẽ không bao giờ còn là thế giới mà ta từng biết.

Posted in me | 1 Comment »

16th Mar 2020

Vẫn thơ tình về một người đàn bà không có tên (II)

Nhớ em như nhớ một miền xa
Không bao giờ trở về
Không bao giờ đi tới

Gió thổi qua ngôi nhà tối
Mùa đông cây gầy lá rơi
Mùa đông bao nhiêu người chết
Tiếng súng tiếng loa gầm thét
Đêm dài buồn bã nhớ em
Như một dòng sông nước xiết
Ngọn khói khi cây nến tắt
Đồng lúa sau kỳ bão lụt
Tình yêu giữa ngày đắng cay

Bây giờ đã mùa hạ nóng
Cuộc đời quanh quẩn như xưa
Chật chội đến thành u uất
Nhàm chán đến thành tức giận
Em vẫn như một miền xa
Chẳng bao giờ anh đi tới

Vẫn chưa có một ngày vui
Để lòng thảnh thơi nhớ lại
Chỉ có những cột đèn mưa
Mái phố xám nâu hiu quạnh
Con đường dài bụi trắng
Nhịp cầu chờ đợi mênh mông
Em ơi em có buồn không
Thành phố đang thời hỗn loạn
Nghèo túng lọc lừa bội phản
Giết người trộm cắp khắp nơi
Con người nói với con người
Những lời hằn thù sỉ nhục
Chiều nay bốn bề mưa xám
Ra đi, anh vẫn một mình
Cuộc sống anh không chấp nhận
Mà thương đến xót xa lòng
Đâu em miền đất xa xăm
Đâu em khoảng trời thăm thẳm
Qua những phố phường buồn nản
Hãy về đậu xuống vai anh
Hãy về như cánh chim xanh
Ru những lời thơ đẹp nhất

Tia nắng mỏng manh thầm lặng
Quyết không khuất phục bao giờ
Nhớ em như một giấc mơ
Như trời xanh ngoài song cửa nhà tù
Như trẻ con trong thế giới già nua
Lửa và hạt
Ban mai và nước uống.

Lưu Quang Vũ

 

trong những ngày chờ giới nghiêm

Posted in Uncategorized | No Comments »