10th Jun 2020

Đọc lại thơ cũ

MỸ TỪ

THANH

Bên Trời Bão Loạn

 

Đưa chân chiều

thầm tiếng hát điêu tàn

Hoàng hôn về tan nát giữa môi phai

Phố bụi chờ đời thay áo đỏ

Chết người

cho thắm tới môi cười

Máu khô từ thuở lạnh.

Gươm rơi…

Đâu người nhớ nhau không thề hứa

Đường về, khép cửa. Đẹp xa vời

Manh áo thơ ngây còn gởi mãi

Bụi sầu quên phủi

vải u hoài

Giữa chiều kiêu bạc, hãy rách vai !

Dấy mộng trùng lai nơi vó ngựa

Bên trời bão loạn

ghé môi cười.

 

(Joseph Huỳnh Văn)

Leave a Reply