Archive for the 'me' Category

17th Sep 2015

Tâm sự ngày mưa (và máy lạnh thì chảy nước như mưa)

– nature of life is very weird. Why are you here? I don’t know. What do you do? I reproduce :-?
– you’re here just as a random result :D
– that’s all about it :D don’t know, just keep reproducing :D
– ya, just keep reproducing, sometimes you do get some fun from that :-?
– reproducing is the acceptance that your life is gone
– will be gone :-? i think back then when you reproduced, your life was not gone yet. Then I read a book about sibling rivalry, and I realized that I bear the second kid just for the sake of the first one, hoping he would be less lonely and would have a friend for life and the reality is his whole childhood he will hate the other one, want to “send him back” and be angry about he is not the only :-?
– :D Nếu thành như anh em nhà X, thì chả phải chỉ là childhood :D but I think the benefit is out weight the negatives though :D
– and then I’ll take all the pain of making the double money :D

Posted in Conversations, me | No Comments »

14th Sep 2015

Về những ngọn lửa tắt cùng tuổi tác và việc tập thể dục cho tinh thần (không phải tinh thần thể dục)

– tôi nghĩ là tôi muốn bán 1 cái gì đó
– tôi nghĩ bà thật chả hợp với bán hàng
– ừ tôi cũng nghĩ tôi đã ko có cái tố chất để làm cho người ta muốn mua 1 cái gì đó nhưng ý là ngoài công việc và chữ nghĩa tôi đã say mê cái gì nhỉ, phải có 1 cái gì khác ngoài công việc chứ. tôi đã nghĩ là 1 phần gần đây tôi ít các mối quan hệ đi vì tôi đã chả biết nói cái gì. Trên FB tôi chỉ có con, và đấy, đi với bạn gái tôi sẽ nói chuyện con, chuyện yêu đương này nọ, nhưng đi với đàn ông tôi sẽ nói gì, kiểu như là, sau 4 năm, đột nhiên tôi trỏ thành 1 người tẻ nhạt và trống rỗng
– ừ haizzz, thì tôi cũng thế thôi. tôi nghĩ càng có tuổi ta càng ít đam mê và cùn mòn đi. hồi xưa tôi đọc sách xem phim và với giai sẽ khoe ra bộ mặt của con người hiểu biết, tâm hồn sâu sắc vân vân :D giờ rõ là tôi chả đọc mấy và phim cũng vậy :-?
– à tôi đã xem các phim mới gần đây và trí nhớ tôi đã tệ đến mức tôi mở Minions ra xem và xem đc 5 phút tôi mới nhớ ra tôi đã mới xem phim đó ở rạp cách đây chưa lâu
– =)))) à tôi nghĩ bà nên tập thể dục trí não :))))
– và rõ ràng là giờ tôi thích xem phim và nhìn ảnh trên pinterest hơn là đọc sách, và đấy, tôi muốn làm 1 cái gì đấy, có tiền thì cũng tốt, nhưng tóm lại là nên và phải làm 1 cái gì đấy mà ta say mê và nói về, hơn là dần dần nhận ra mình tẻ nhạt và trống rỗng như này, kiểu feel hollow ở bên trong mình chứ ko hẳn là cái phần show ra ngoài cho người khác thấy
– ừ, haizzz
– ý là nếu cả bà nữa cũng thấy là về già cúng ta sẽ bớt đam mê đi thì có thể 1 lúc nào đấy, 2 năm nữa chả hạn, tôi với bà sẽ chỉ còn nói với nhau về con và cái lửa đã từng có, nó đã tắt. và mình cũng thấy buồn chứ hả? Hồi xưa mình đã từng có bao nhiêu cái để blog, để buồn cười
– ừ :-? đúng. Tóm lại là nếu ta muốn luôn là 1 người hay – hồi xưa ta có thể hay mà ko cần cố gắng gì – thì có thể đến tuổi muốn tiếp tục hay thì phải work on it :-? giống như là tập gym :D hồi xưa ta có thể ăn xả láng và chẳng bao giờ lo nghĩ về gym vẫn gầy/béo như mình muốn. Giờ muốn được như thế, cần phải đi gym :D về tinh thần cũng giống như vậy
– hồi xưa ta có thể gầy và ko gym bụng vẫn phẳng. giờ ta vẫn gầy và bụng to :( Mà tôi thì thật sự muốn trở thành 1 người mẹ hay :D
– :D đấy thế thì hãy tập thể dục cho tinh thần. Có thể cần có 1 cái gì đó kiểu như đi gym, kiểu 2 tuần đọc 1 quyển sách? rồi viết 1 cái blog? Đại khái cần có 1 cái kỷ luật gì đó để ép bản thân làm cái mà có thể ta không còn say mê nữa
– à tôi đã tạo 1 cái blog mới nhưng 2 tuần rồi rôi ko biết viết gì vào đó
– đấy thì ý là nếu muốn có cái gì đó để viết thì phải làm/đọc/xem 1 cái gì đó, cho nên trước khi viết phải có 1 kỷ luật về làm cái gì đó
– thậm chí cần phải viết cả content outline cho bài viết trên blog :-? đấy, ta ko tự nhiên mà viết hay nữa. Giờ muốn viết hay còn phải cố gắng mà ko biết có hay ko
– à tôi thấy bà viết vẫn hay :D vấn đề là viết cái gì bây giờ :))) cái bà thiếu là chủ đề, và để có chủ đề cần có input
– đúng thế, thiếu chủ đề để tư duy về, thiếu insight
– đấy vậy thì hãy có 1 kỷ luật để kiếm những cái đó
– à đấy, tôi nghĩ là tôi muốn thành 1 người insightful về nhiều thứ :D thôi giờ tôi đi tập gym, trong lúc tập tôi sẽ tư duy tiếp vụ này
– tôi đi bơi :))) thôi thì ít nhất chúng ta cũng đang có 1 kỷ luật về sức khoẻ. Tạm thời thế cũng là good start :)))

Posted in Conversations, me | 1 Comment »

11th Jun 2015

Ma’am, what’s your health problem?

In the hospital:

– Ma’am, what’s your health problem?

– Uh.. oh… I… am pregnant.

Sure, from some perspective, pregnancy is absolutely a health problem.

___________

Không liên quan, trong siêu thị: Tại sao có những nơi bông điên điển thì có, mà dọc mùng thì lại không !?!

___________

Cũng không liên quan, hôm qua trong cơn thèm khoai tây nướng, đã tống 3 củ vào lò để làm một bản rút gọn của món này http://damndelicious.net/2013/11/09/loaded-hasselback-potatoes/ và ăn gần hết.  Thôi được, enjoy while it lasts, because in 10 years…. “In 10 years, you’ll be in my position now. I’m cutting some of my coffee and replace it with tea (for the antioxidant and its potential to be anti inflammation, hope it’s good for the teeth. Cutting my sodium, cutting the cholesterol… And have to keep telling myself: but back then, when you were 20, strong teeth, healthy heart, bored and alone, the cigarettes were your trusted and reliable friend, you will think so about the carb :D write it down to your memory how good it feels now :D “

Posted in baby, me | 2 Comments »

02nd Jun 2015

Nhật ký một ngày nóng

Sau một tối party hoành tráng huy động đến cái bát cuối cùng trong nhà, mặc dù đã lăn ra rửa nhưng còn một mớ được để lại đó cho bà lau dọn nhà ngày hôm nay đến xử nốt.

Tuy nhiên cảm thấy quá ngại với bà lau dọn với đống nồi niêu chất cao như núi :p nên vừa thấy bà đến, mụ lười mắt trước mắt sau nhót ra khỏi nhà để khỏi phải nhìn thấy sự kinh hãi của bà :p

Mụ lười nhót ra khỏi nhà, leo lên xe bus ở cửa đi hú hoạ vào khu trung tâm. Trên xe vẫn không quên gửi đi message:

– Xin chào từ trên xe bus công cộng ;))

– đấy thâm nhập vào đời sống nó phải như thế. ;))

– ;))

– lần sau vẫy xe đi quá giang liên tỉnh là coi như đạt chuẩn tây du lịch bụi luôn

Thật đúng là biết chọn ngày để đi xe bus. Dù bus chả đông, nhưng trong một ngày mà trứng vịt lộn chả cần ủ cũng đủ nở thành con, thật là mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày.

Đến nơi lượn được nửa tiếng, hết giờ thôi lại đi về. Thôi được lần sau đi trốn bà lau nhà có thể sẽ mang Nemo đến NSM Science Square xem Dialogue in the Dark.

Posted in me, travel | 1 Comment »

11th May 2015

Đi học ở Thái

Mẹ đang ngồi tập đếm bằng tiếng Thái: nừng, xoòng, xàm, xì, ha, hộc, chẹt, pạt, cau, xịp. Mười một là gì mẹ quên rồi

Nemo: con biết mười một là gì
Mẹ: là gì?
Nemo: một là gì ý mẹ nhỉ?
Mẹ: nừng
Nemo: vậy mười một là nừng nừng
Mẹ: !?!!!!

_________________

Hôm trước, trường Nemo có concert, Eve of speech day concert. Mẹ dắt Nemo đi xem. Nemo từ performance thứ 2 thì lăn quay ra ngủ cho đến hết concert.

Biểu diễn đều là các anh chị senior school, 15, 16, 17, 18 tuổi. Các anh chị gom đủ dàn nhạc với tất cả các vị trí từ nhạc trưởng cho tới bộ dây, bộ gõ, bộ hơi, vocal.

Biểu diễn tất nhiên không có gì đáng nói để so với các buổi biểu diễn chuyên nghiệp khác, nhưng cả buổi biểu diễn gợi lên một điều, rằng đây chắc là một kinh nghiệm khác hẳn so với thời 15, 16, 17 tuổi của mẹ, một nguyên tắc khác, ý tưởng khác, trọng tâm khác. Cũng giống như lúc bạn nói đến trẻ con “sleepover”, mình đã nghĩ thật là một khái niệm “khác”. Suốt thời đi học, mình không có khái niệm sleepover.

Trong khi nghe các cô cậu bé kéo đàn, hát đồng ca, mình lờ mờ nhớ lại những hình ảnh rất mờ nhạt của ngày xửa ngày xưa tham gia dàn đồng ca của nhà văn hoá ở mẫu giáo, và một mùa đông cũng đã rất xa, ngồi trong rạp xem đi xem lại Les Choristes, có lẽ là những kinh nghiệm gần nhất với concert của ngày hôm đó.

Gần hết concert, thầy lên công bố những cô cậu bé sẽ rời dàn nhạc của trường vào năm sau vì sẽ lên đường vào đại học. Hầu hết vào các ngành Science, Eco, Arts. Trên sân khấu, các cô cậu bé trao đổi những món quà chia tay, sau hè sẽ không còn gặp lại.

Liệu 20 năm sau, có ai sẽ còn nhớ Eve of speech day concert ngày hôm nay?

Posted in baby, me, Remembrance | 2 Comments »

16th Mar 2015

13/3/2015

“Những bông hoa không chết bao giờ”

Đôi khi chỉ giữ điều đó trong lòng là đủ để tiếp tục vòng quay của bận rộn và mệt mỏi :-)

flowers

 

“Biết bao giờ cho đến mùa xuân
Em sẽ kể anh nghe về chuyện cỏ
Em sẽ kể anh nghe về ngọn gió
Trên đỉnh cao thành bão những đêm hè…”

Posted in me, Remembrance | No Comments »

14th Feb 2015

Protected: Remember me? Remember me?

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Posted in me, Remembrance | Enter your password to view comments.

31st Dec 2014

Rồi một năm đi qua…

Tuần cuối năm quả là tuần ăn chơi hùng hục. 27-30 nằm dài nhìn ra ánh hoàng hôn Đà Lạt. Hoàng hôn Đà Lạt, như năm 2009. Như những năm sau đó mà mình đã không ghi blog.

Same place, different times. Cứ mỗi lần bước vào căn phòng đó, mình luôn nhìn thấy những bông hồng trắng cắm trong bình như những năm xưa, dù những bông hồng không còn ở đó.

Hoàng hôn Đà Lạt, và những người bạn. Sau tuổi 26, mình đã không kết thêm bất kỳ một tình bạn nào mới. Tất cả những người bạn đều là những người ta quen năm 26 tuổi trở về trước. Cũng là điều hiển nhiên thôi. Để bắt đầu một tình bạn, cần một sự gắn kết vô tư, sự thích thú lẫn nhau không dè dặt và toan tính. Để xây dựng một tình bạn, cần đầu tư nhiều thời gian. Trước tuổi 26, tuổi trẻ vốn rất sẵn sự vô tư, bồng bột và nồng nhiệt để bắt đầu, rất dễ dàng để tiêu tốn thời gian cho tất cả những thứ có thể và vun đắp từ nhiều người người quen trở thành một số người thân hơn, rồi một số trở thành bạn, rồi một vài trở thành bạn thân.

Sau tuổi 26, nhiều sự vô tư mất đi, thời gian trở nên xa xỉ hơn, tiêu thời gian cần nhiều cân nhắc và tiêu thời gian cho những người không biết liệu có trở thành bạn hay không thì quả thực là một đầu tư kém hiệu quả.

Nên ta chỉ còn lại những người bạn cũ, những người đã gắn bó không phải vì luôn bên nhau, mà vì đã có chung một lịch sử, đã chia sẻ những bí mật  và đã gợi nhắc cho nhau những điều không thể lặp lại của tuổi trẻ.

Đà Lạt đã là một chuyến đi như thế, với những chuyện điên rồ không hẳn bởi vì ta vẫn còn điên rồ, mà bởi vì những người này đã biết ta đã từng có thể điên rồ như thế nào và ta không ngại tiếp tục điên rồ với họ.

Và một chớp hoàng hôn đỏ rực như lửa cháy trên xe rời Đà Lạt. Chúng ta biết rằng chúng ta sẽ nhớ về những ngày này.

Vừa thả được vali xuống ngủ 1 đêm, sáng hùng hục đi làm, trưa mắt la mày lét ôm laptop lên xe, gõ lóc cóc lóc cóc sửa những dòng hợp đồng cuối cùng gửi đi để có thể nằm dài bên bờ bể bơi, ngửi mùi thịt nướng bay lên.

Đêm cuối năm. Cảm giác chẳng phải lo nghĩ gì thật là một cảm giác lâng lâng của một đêm cuối năm :-) Ngày mai đã là một năm khác.

Posted in me | 1 Comment »

25th Dec 2014

Noel, 2014

Nói chung hầu như mình ít khi nhớ Noel mình làm gì. Hồi tuổi teen xa xưa, hậu quả của việc đọc sách quá nhiều là đôi khi mình cũng vào các nhà thờ chơi, để xem có một cảm giác holy nào không, có khi đôi khi có cũng nên. Sau tuổi teen, các nhà thờ không còn sức hấp dẫn nào đặc biệt với mình trừ phương diện thẩm mỹ.

Mấy năm ở Pháp mình cũng chả đi nhà thờ vào Noel, nói chung mình chỉ… đến nhà bác Lâm ăn đêm Noel. Bác giờ đã về với Chúa, mong bác yên nghỉ. Cả nhà nội ngoại mình đều theo đạo. Vài bác vẫn đã ở lại với đạo. Bố mẹ mình thì không, dù đều có tên rửa tội đầy đủ là Maria và Giuse. Theo kinh thánh Maria quả đã lấy Giuse, nhưng mình ngờ thời đó tới 70% con gái các nhà theo đạo có tên thánh là Maria, nên chắc đó cũng không phải là một định mệnh gì đặc biệt.

Nói chung mình chả có kỷ niệm gì nhiều với Noel. Thời mình còn nhỏ ở Matxcva, mình cũng tin có ông già Tuyết – một phiên bản Nga của ông già Noel và đến vào dịp năm mới. Hàng năm ông hay để 1 túi quà treo trên cửa sổ vào đêm cuối năm. Cho đến khi mình phát hiện ra cái túi của ông ý giống y miếng vải trong tủ chăn gối, và mẹ lỡ miệng bảo món quà ông già tặng mình có giá 3 rup.

Về sau này, tuy chẳng nhớ nổi chính xác ngày Noel năm nào đã làm gì, nhưng có một mùa gần Noel, 2008, ở Singapore, giữa tháng 12, bạn P mang nhẫn đeo vào tay mình xong thì đại khái ôm hôn nhau và trên đường đi ra bar thì quên điện thoại trong taxi :p

Vài năm sau, cũng vẫn những người liên quan, cuối tháng 12/2012 ở Cát Bà với một vụ sửa chữa lớn hẳn đã góp một phần kha khá biến bạn P thành P đầu bạc, đã từng được nhắc tới ở đây. Cần phải quote lại một câu tâm đắc miêu tả những ngày này: “Những ngày không làm gì nằm trong chăn ngay đúng hướng gió ấm của điều hòa thổi xuống qua mau (chỉ những ngày làm việc là dài :p )

Vậy mà chớp mắt đã 2 năm.

Xem lại blog, từ tháng 12 năm ngoái đến tháng 12 năm nay có tổng cộng 5 blog entry bao gồm cả entry này. Đôi khi cũng hơi buồn, chợt nghĩ về sau này đọc lại, sẽ có thật ít dấu vết để tìm lại được những gì mình từng nhớ, nghĩ hay làm vào giai đoạn này – những năm ở tuổi 35-36. Nhưng biết làm sao, với tuổi tác, đôi khi ta có một cảm giác không tránh khỏi của sự cùn mòn và buồn tẻ đi, và không viết gì nhiều khi vì quả thực chẳng có gì để viết.

Hôm nay đọc blog của bạn Tequila. Hồi xưa của đáng tội mình chả thích bạn Teq lắm, vì mình luôn nghĩ bạn ý và mình là 2 chủng người khác biệt :D Mười mấy năm trôi qua, giờ đọc lại blog của bạn ý, đôi khi, mình có cảm giác loài người nói chung có nhiều điểm tương đồng hơn họ có thể tưởng.

Dẫu sao thì, một năm cũ cũng đi qua.

Posted in me, Remembrance | 2 Comments »

21st Nov 2013

Tự não mấn mao thương

Một buổi tối tự nhổ hai chục sợi tóc bạc, thấy đời bạc (bẽo) hẳn đi :-?

PS: Ưu điểm của tóc ngắn là khó tự thấy/tự nhổ tóc bạc của mình hơn :D

Posted in me | No Comments »