Archive for the 'reading' Category

16th Apr 2016

Nhân mạc lạc ư nhàn

“Con người không gì vui cho bằng nhàn. Nhàn đâu phải là không có gì để làm. Có nhàn mới đọc được sách, có nhàn mới du ngoạn được danh lam thắng cảnh, có nhàn mới giao du được với những bạn có ích, có nhàn mới uống được rượu, có nhàn mới viết được sách. Niềm vui trong thiên hạ, còn có gì lớn hơn nó nữa?

(Nhân mạc lạc ư nhàn, phi vô sở sự sự chi vị dã. Nhàn tắc năng độc thư, nhàn tắc năng du danh thắng, nhàn tắc năng giao ích hữu, nhàn tắc năng ẩm tửu, nhàn tắc năng trước thư. Thiên hạ chi lạc, thục đại ư thị?)”

Đọc xong đoạn trên, là biết Trương Trào là bậc tri âm của ta, đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu :-)

Posted in me, reading | No Comments »

27th Mar 2016

Tango Candy

Chuyện về ông già Nhật chủ công ty Tango Candy đã ầm ỹ một số ngày nay. Rất nhiều bài báo, status, rất nhiều người viết về tinh thần Nhật, về việc cảm thấy xấu hổ về đồng bào của mình.

Lục lọi trên mạng tìm một cái link để share lại, nhưng mình không muốn share những cái link nói rằng “tôi xấu hổ”. Những bài báo không nói “tôi xấu hổ” thì lại không có ảnh :D mà mình lại rất muốn share lại ảnh ông chủ này, như một câu chuyện đáng nhớ, để về sau này đọc lại có thể nhớ lại.

Mình tự hỏi tại sao lại thế? Có biết bao nhiêu câu chuyện bất công đáng bất bình mỗi ngày? Có lẽ bởi vì rất lâu rồi, mới có một câu chuyện đơn giản về một người đứng lên vì nguyên tắc và vì danh dự; không phẩy tay bỏ ra vài đồng lẻ cho nó yên thân ở cái nơi mà ai cũng phẩy tay vào những nguyên tắc mà mình tưởng mình có, cho đến khi muốn yên thân.

Tango Candy

 

Never forget:
we walk on hell,
gazing at flowers

(Issa)

Posted in freedom, reading | No Comments »

24th Feb 2014

Ta vẫn còn, hay nỗi tàn phai?

Thấy có người nhắc thơ Trần Xuân Kiêm, search đọc thử, cũng được mà không ấn tượng lắm, chỉ thích có một câu này.

Một sớm người đi theo mây bay
Ta say nằm lạnh suốt đêm dài
Tỉnh ra thấy cụm hoa đầu ngõ
Ta vẫn còn, hay nỗi tàn phai?

Posted in reading | No Comments »

11th Apr 2013

Le ciel est par-dessus le toit

Le ciel est par-dessus le toit

Le ciel est, par-dessus le toit,
Si bleu, si calme !
Un arbre, par-dessus le toit,
Berce sa palme.

La cloche, dans le ciel qu’on voit,
Doucement tinte.
Un oiseau sur l’arbre qu’on voit
Chante sa plainte.

Mon Dieu, mon Dieu, la vie est là
Simple et tranquille.
Cette paisible rumeur-là
Vient de la ville.

Qu’as-tu fait, ô toi que voilà
Pleurant sans cesse,
Dis, qu’as-tu fait, toi que voilà,
De ta jeunesse ?

Paul Verlaine

Bản dịch copy của bạn Thúy Hằng:

 

bầu trời trên mái lên cao
quá xanh quá yên
vòm cây trên mái dâng cao, ru lá cành mềm
giáo đường chuông đã nghiêng chao, êm ả tiếng rơi
chim kêu trên lá xôn xao, than thở trao lời
lạy Chúa tôi, đời ngay bên, giản dị yên vui
ồn phía xa, từ thành phố nhè nhẹ vươn dài

xưa đã làm chi ta ơi
ngày trôi qua khóc

thực đã làm chi ta ơi
một thời xuân sắc?

Posted in reading | No Comments »

13th Mar 2013

Nửa Đêm Tới Thành Phố Lạ Gặp Mưa

Lưu Quang Vũ
(Tặng Nguyễn – Hải Phòng)
Nửa đêm tới thành phố lạ gặp mưa
Những vòm cây cao và tối.
Chúng ta đã gặp nhau chúng ta đã tới đây
Tất cả chuyện này có vẻ gì không thực
Đến bây giờ anh vẫn còn kinh ngạc
Em
Con tàu về cảng mưa đêm
Ngã tư ngô đồng rụng lá
Con sông mờ, thân cầu đổ
Dãy nhà hoang ống khói âm thầm
Một người lính mặc áo rộng lùng thùng
Đẩy chiếc xe chở đạn
Số tiền ít ỏi cuối cùng mua giấy mực
Góc doanh trại bậc xi măng lạnh cứng
Những bài thơ đầu tiên
Những bài thơ ngày chưa có em
Ngày đó em đâu? Mùa đông ấy mưa phùn
“Hắn không có vẻ gì là thuỷ thủ nhưng hắn gợi cho người ta nhớ đến biển”
Câu văn trong một cuốn sách cũ
Quán rượu “Đô Đốc Bin-Bôn”
Vị chúa tàu ngồi cô đơn trong tuổi nhỏ
Thành phố những giấc mơ vời vợi
Chim yến bay về bãi sú hoang
Thành phố thời anh mười bảy tuổi
Viển vông cay đắng u buồn.
Đêm nay đi cùng em
Những nén hương thắp dọc bờ Tam Bạc
Đã bao mùa nước trôi bao người chết
Thời gian như bà điên ngoài chợ Sắt
Tóc trắng ôm hoa te tái mỉm cười
Đám người bán máu xanh gầy
Co ro chờ ngoài bệnh viện
Những sự thật buồn cười mà khủng khiếp.
Em tới làm gì, có phải đúng em không?
Cảng đã rộng thêm những tàu mới những manh buồm.
Con còng gió đã về với biển
Hàng dương xanh loá mắt
Chiếc dù mở đến mênh mông
Màu da nâu lấp loáng không trung
Vầng trán bàng hoàng xa thẳm
Bỏ phường phố bỏ dòng sông anh tìm đến biển
Dù muộn mằn dù tê dại bàn chân
Trước mắt ta là khoảng vô cùng
Mặt trời như cốc rượu nhớ mong
Ta gửi lại muôn đời trên mỏm đá.
Có lẽ nào em lìa anh lần nữa?
Tàu chạy ngược chiều đêm, em thiếp ngủ
Bánh sắt ầm ầm bão lốc lao đi
Tàu lửa bay vụt sáng cánh đồng khuya
Đất quằn quại, đá nghiến răng vỡ nát
Đường ray bỏng rung lên đau đớn
Nhưng con tàu đang chạy tới một vầng trăng.

Posted in reading, Remembrance | 1 Comment »

27th Jan 2013

Mùa đông

Hơn 10h, đi xe máy từ quận 1 về nhà mà lạnh, khoác áo khoác mỏng vẫn lạnh chứ, thật là một mùa giáp Tết hiếm hoi ở SG :-)

Trên đường về tự dưng nhớ ra mấy câu này, về hỏi Google hóa ra của Lưu Trọng Lư :-)

Yêu hết một mùa đông

Không một lần đã nói

Nhìn nhau buồn vời vợi

Có nói cũng không cùng.

Posted in me, reading | No Comments »

14th Dec 2012

.

“Cảm ơn hoa đã vì ta nở

Thế giới vui từ mỗi lẻ loi”

(Tô Thùy Yên)

Posted in reading | 1 Comment »

28th Nov 2012

Những mảnh trời xưa

Thấy trên facebook của Nguyễn Như Huy. Search google thì bài này có vẻ là bản đầy đủ nhất, nhưng cũng không có nhiều bản trên mạng.

Những mảnh trời xưa

Chế Lan Viên

Người mang lại ái tình không ở cùng tôi nữa
Nhưng hương em còn quẩn mỗi câu thơ
Trời xanh của sông Hàn nay đã vỡ.

Mỗi câu thơ là một mảnh trời xưa

Hạnh phúc em đong cho anh bằng đôi mắt nhỏ
Đôi chén đắng cay làm lòng ta nức nở.

Mỗi bức thư như gạch lở đầu tường

Như đạn xé vào thịt non không lấp nổi

Thơ anh viết những lời anh chẳng sống
Chiều nay anh viết: yêu em…

Thức ăn cũ biến thành thuốc độc
Lối cỏ hoa xưa nay đã gài mìn

Posted in reading | 3 Comments »

13th Apr 2012

Ban Mai

Trong thời khắc cuối cùng của mùa đông
Anh giã từ chính mình thật khẽ khàng
Và anh là núi đồi mơ màng
Chưa lìa xa bóng tối

Ở bên kia lá từ từ rơi
Trên những nóc nhà nghiêng nghiêng trên cánh tay buông hờ sau rèm vải
Một người ngước nhìn quá khứ bằng cái nhìn thân ái
Người ấy chính là anh
Anh là núi đồi mơ màng

Những ánh sáng lặng im soi một phần quên lãng
Như lặng im chiếc cần câu chờ bí mật diệu kỳ vung lên từ nước
Như hình hài một con đường và anh, con đường đi ngược
Vang xa cùng dải ngân hà

Em thân yêu người làm anh nghiêng ngả
Sao bỗng nhiên em chẳng nói câu gì
Biển đã chết sau rất nhiều lo nghĩ
Biển trả cho đêm một ảo ảnh chòng chành
Trong sương sớm ban mai còn lại mình anh
Hình bóng cũ của trái tim bé nhỏ
Đập bâng quơ trên những dải mây mờ .

 Nguyễn Bình Phương

Posted in reading | 1 Comment »

26th Mar 2012

Ngủ đi em ơi, gian phòng nhỏ như thuyền….

Tối hôm qua, lúc Nemo bảo “đọc thơ, đọc thơ”, rất muốn đọc bài này mà chỉ nhớ được mỗi một câu “ngủ đi em ơi, gian phòng nhỏ như thuyền”.

Thơ Ru Em Ngủ

Ngủ đi em ơi, trời xanh sau lá thưa

Trưa đã sẫm rồi, cửa ngỏ sương sa

Em nằm nghiêng, tóc cụp xuống như lông thỏ

Như con sóc hiền, như chùm dẻ mùa đông.

 

Ngủ đi em ơi gian phòng nhỏ như thuyền

Giấc ngủ trôi về như dải sông đen

Có rong dại và ngút ngàn lau trắng

Một thành phố xa xôi có nhịp cầu đá xám

Con quay nâu quay trên hè phố vắng

Con sẻ gầy trên gió hát ngu ngơ.

 

Ngủ đi em ơi, sân thượng áo phơi

Những tấm chăn hoa những thảm màu sặc sỡ

Rãnh nước chung quanh khu nhà nhỏ

Khói mịt mù mắt trẻ con cay.

 

Ngủ đi em ơi, trên tường mảnh chai

Không ngăn nổi những đám mây xô giạt

Những quả đồi cao những thung lũng hẹp

Tiếng tù và vang dội lòng khe.

 

Ngủ đi em ơi, những người gặt lúa về

Đang múa trên bờ ruộng

Tiếng tay vỗ nhịp nhàng như sóng

Tiếng hát chập chờn lúc hiện lúc tan.

 

Ngủ đi em ơi, làng biển nắng chang

Không có chiếc thuyền nào bão lật

Trong rừng thẳm không ai lên cơn sốt

Người lính bị thương vết bỏng đỡ đau rồi

Em hãy yên lòng một lát thảnh thơi

Ước chi lo mọi nỗi em lo, buồn mọi nỗi em buồn

Cho phút này em được ngủ ngon

Ta sẽ cùng qua bao làng mạc ruộng vườn,

Bao giếng nước, ngày vui, bao mùa cấy gặt

Người đi đường mệt mỏi ơi, ngủ đi cho lại sức

Như chưa hề khổ nhọc

Như chưa hề đắng cay

Anh ở cạnh em đây

Đừng sợ xa nhau nữa

Nắng chiều trên ngọn lá

Gió cồn bụi trắng bay

Nẻo dài còn đợi đấy

Ngủ đi, bạn đường ơi!

 

Lưu Quang Vũ

Posted in baby, reading | No Comments »