Archive for the 'Remembrance' Category

19th Jan 2013

22 years ago…

331747_10151640720219466_1822077442_o

 

– he he, thấy rồi nhưng tôi chưa thấy bạn để đấy tôi tìm. có khi phải tìm cái kính trước đã. Tôi nghĩ là bạn đứng hàng cuối cùng, đeo ruy băng trắng
hoặc nhìn chung là một trong trong những cái mặt không đủ mặt
– không hề, có mặt mũi đàng hoàng
– à, tại sao chỉ có một đứa đeo kính? cả lớp chỉ có một đứa đeo kính?
– tôi ko nhớ nhưng có thể là thế thật. thế bạn ko thấy cái đứa đeo kính ý giống tôi à?
– tôi thấy con này không giống bạn
– nó chính là tôi
– đấy, tôi chỉ có một cách duy nhất nhận ra là chỉ có một đứa đeo kính
– bạn nhìn cái đứa cao kều bên cạnh xem
– à, là cái hạnh
– chính nó
– và đằng sau là trường chu văn an
– bạn nhìn cái thằng con trai đứng phía bên trái, mặc quần đùi. thằng này chắc bạn ko nhận ra
– là thằng 2G?
– ko ko, thằng này cũng là thằng Hiếu, nhưng thằng này là Hiếu bạn thằng Quang cơ. thằng 2G học lớp 9A, tôi học lớp 9B
– nếu tôi có một cái ảnh như thế này xem chắc tôi sẽ khóc
– tôi xem tôi thấy rất vui. hồi đấy tôi trông cũng hiền lành dễ thương đấy chứ hả
– cũng được. khá bôn sê vích :D
– à năm này là năm 92, mới đổi mới có 6 năm
– nhưng trông cũng béo tốt hơn hẳn thời tôi rồi
– có nhiều đứa (gồm cả thầy) cho áo trong quần
– à thời bạn chưa có norm đó hả :D
– thời tôi học lớp 12 thì cả lớp chỉ có một thằng mất dậy cho áo trong quần

Posted in me, Remembrance | No Comments »

01st Jan 2013

Tháng 12 thương nhớ

Vài note ngắn về chuyến đi Cát Bà trước khi… quên :p dạo này tuổi tác đã bắt đầu ảnh hưởng đến trí nhớ.

Sáng sớm hôm đi, trời Sài Gòn vẫn nóng toát mồ hôi lúc 6h sáng. Dừng lại ăn sáng ở quán phở gần sân bay, hóa ra là quán phở Bắc Hải ở Nguyễn Du – Pasteur mà hồi đó mình hay đi ăn phở xào – đã chuyển ra đây. Còn sớm, chưa có mấy khách, ngồi cùng bàn với 2 ông chủ, một ông cũng ăn phở, một ông ăn miến.

Trên đường ra Bắc mà ngồi quán Bắc, nghe giọng Bắc đặc khẩu âm Nam Định, thật cũng có một ấn tượng riêng. 18 năm bán phở ở Sài Gòn, đã có kèm đĩa rau cạnh bát phở. Cũng hỏi thêm lấy lệ “em có ăn giá trụng không”, thấy lắc đầu ông cũng ngồi ăn tiếp.

– Em ra Bắc hả?

– Vâng, em về quê

Giữa trời nóng muốn ngốt mặc pull over với đi bốt về phía sân bay thì cũng chả cần phải giỏi đoán.

Câu chuyên bên bát phở từ chuyện vì sao mà ngay trung tâm quận 1 quán phở lại dời ra đây, qua chuyện Tết xứ Bắc không nóng ngốt người lên, lạnh lạnh ăn mới ngon, mùa này các cô ngoài ấy là ăn diện lắm, trời thì lạnh má lại hồng… Đến lúc mình đứng dậy trả tiền ông chủ còn dặn với lại, hôm nào nhớ ra đây ăn phở xào :-D Mình lịch sự không nói là hồi ý em không quay lại Bắc Hải Nguyễn Du – Pasteur ăn phở xào nữa vì liên quan đến chuột :-D Lịch sự mà :D

*

**

Máy bay bị trễ vì sự cố kỹ thuật.

*

**

Không có gì để nói về Hải Phòng.

*

**

Cát Bà. Đang trúng mùa không phải du lịch, cho nên xây cất khắp nơi vì mùa hè bị cấm xây. Cổng chào ở cảng xấu như mọi cổng chào ở mọi thành phố du lịch trên đất nước này. Nhà cửa cũng vậy :p

Nhưng cái lạnh, những cây bàng rụng lá, cây phượng lơ thơ vẫn cứ mang lại một hoài nhớ, một uể oải, một dáng vẻ của mùa đông Bắc Việt tưởng chừng đã quên. Cả quán phở mùa đông, những ông xe ôm ở cảng, giọng nói, kiểu nói, những chiều gió lạnh lang thang xe máy trên đường cùng cộng hưởng lại, rung lên một thanh âm của ký ức, làm mềm lòng dù rất khó gọi thành tên.

*
**

Những ngày không làm gì nằm trong chăn ngay đúng hướng gió ấm của điều hòa thổi xuống qua mau (chỉ những ngày làm việc là dài :p )

*

**

Lại lên tàu cánh ngầm từ Cát Bà về Hải Phòng. Lại nhớ ra là dù quả thật cái lạnh và cái này cái kia vẫn làm mềm lòng, thì tàu cánh ngầm Hải Phòng Cát Bà vẫn cứ phải gọi tàu cánh ngầm Sài Gòn Vũng Tàu bằng cụ. Dù tàu cánh ngầm Sài Gòn Vũng Tàu cũng chả ra gì, nhưng ối giời ơi, tàu này không ai có số ghế, bán vé thì tràn lan, rồi ồ ạt đồ lên tàu đến khi hết chỗ thì… không cho lên nữa chờ chuyến sau :-D cho nên cứ gọi là chen sứt đầu mẻ trán để leo lên tàu, đầu tiên là để có chỗ trên tàu đã, thứ nữa là nếu nhanh chân còn có ghế, còn không thì khỏi. Tàu thì chật ních như cá mòi, không có chỗ để đồ, và lối đi xếp thêm 1 dãy ghế kiểu ghế trà đá vỉa hè để tăng thêm lượng chở. Một bà tây xách vali ôm con nhỏ kẹt cứng tuyệt vọng trong đám đông đang nghiến răng nghiến lợi chen lên, cuối cùng một ông cảnh sát biển phải xông ra giải cứu. So với tất cả những chuyện đó, việc tàu chậm có nửa tiếng chắc hẳn chỉ là một chuyện nhỏ.

*

**

Trở lại Sài Gòn, gỡ hết các lớp áo như củ hành. Sài Gòn vẫn nóng như cũ. Hình ảnh cuối cùng của Cát Bà là cái người đứng trên bờ cảng nhìn theo, tưởng đã quen quá mà đôi khi nhìn ở chỗ này chỗ kia lại sực nhớ ra là mình thương mến nhau biết đến nhường nào :-)

Posted in me, Remembrance, travel | 4 Comments »

19th Oct 2012

US notes – SFMOMA

Dự định đi SFMOMA hôm thứ 4. Lý do chính đi SFMOMA là vì nó ngay… gần nhà, tức căn chung cư công ty thuê ở San Francisco.

Nếu chịu khó research hơn, thì đã có thể đi ngay lúc mới đến San Francisco vào ngày thứ 3 miễn phí. Nhưng như em Ex đã nói, culture can wait until the last minute :-D

Lý do chính thứ 2 đi SFMOMA là vì khắp khu vực lân cân treo panô quảng cáo triển lãm ảnh của Cindy Sherman. Mặc dù mình cũng chẳng biết Cindy Sherman là ai nhưng những tấm panô có cái gì đó inviting :-D là lạ và mời gọi.

Mặc dù tối thứ 3 đi ngang qua thấy xếp hang dài dằng dặc, nhưng hứ 4 đi bộ đến SFMOMA thấy vắng tanh, nhòm nhòm cửa bán vé đóng cửa, đọc chữ trên cửa, hóa ra SFMOMA đóng cửa thứ 4 hàng tuần, thôi thế là lại đi bộ ra ROSS xem đồ giảm giá :-D

Thứ 5 là ngày cuối cùng ở San Francisco, and yes, culture always can wait until the very last minute.

SFMOMA khá nhỏ, collection không có nhiều, có vẻ phần lớn được hiến tặng từ những bộ sưu tập tư nhân. Một số tranh của Matisse, của vợ chồng Frida, một số mang những dấu ấn Mexico rõ nét.

Triển lãm Cindy Sherman có lẽ là sự kiện lớn nhất thời gian này ở SFMOMA, chiếm nguyên một tầng, cấm chụp ảnh.

Xem ảnh Cindy Sherman, có cái gì đó gợi nhắc đến Siri Hudsveldt, với Blindfold. Một không khí hoang mang, disturbing, uneasy và mysterious. Fashion photos, với những gương mặt kỳ dị, đau đớn, hysteric, giận dữ, tâm thần.

Metro pictures 2008, những gương mặt trang điểm hoàn hảo, trong những trang phục hoàn hảo, và vulnerable in perfection, cái dấu vết không tránh khỏi của thời gian, và sự tự nhận biết về những dấu vết đó trên bản thân mình, bóng đen của tuổi già và cái chết, và nỗi sợ, và sự mong manh đến đau đớn.

Posted in Remembrance, travel | No Comments »

15th Sep 2012

Some random notes

D.M.’s opinion: “I like the way those Brazilian and Chilean approach people: charming and friendly. Americans are straight and dry, Asians are shy, South Americans are friendly”.

Mark Zuck: no wonder is a very smart and sharp guy.

Silicon Valley: everybody talks about go mobile. Mobile is trendy.

Richmond: poor dark neighborhood :-D

Sacramento: Ngồi trên tàu lúc chạng vạng, nhìn ra cửa sổ khi tàu chạy qua những lưng chừng đồi, bãi biển, cầu cảng, một cảm giác trộn lẫn của hoài nhớ, sầu muộn, đơn độc, déjà-vue từ những đoạn phim đã từng xem, những cảm giác của tuổi trẻ băn khoăn mà chỉ có thể tìm lại ở những nơi rất xa và một mình. Cũng một cảm giác tương tự, khi ngồi trên xe của bạn GG đi trên freeway qua những sườn đồi cỏ vàng cháy một màu lụi tàn trong chiều tà, khi đi đến một outlet rất xa :-D Những cảm giác băn khoăn trên vanity road :-D Such a combination!

Posted in Remembrance, travel | 1 Comment »

17th Mar 2012

Saturday, 17 March

Nothing special about this day :-)

Went to Index Living Mall, bought 2 huge soft cushions.

Then went buy some plants.

Then bought 2 cút quay bơ :-D

Then came back home.

Then dinner, with steam mussels with olive oil, lemon and garlic as starter, and gà tiềm as main dish :-D

And I kinda like my saturday :-D

 

Posted in nhảm, Remembrance | 2 Comments »

22nd Nov 2011

Adagio 2046

“Nhạc này chả có gì sâu sắc, cứ nông nông da diết, mà nghe có khi khóc lúc nào không biết”

Em đã nói như thế, một năm nào đó, có thể là 2005.

Hẳn chị sẽ quên rằng em đã nói như thế, như đã quên biết bao nhiêu câu nói vô thưởng vô phạt trong đời. Nhưng bởi vì nó đã được viết ra. Nên nó đã không bị quên.

Từ ngữ có một sức mạnh. Giống như hình ảnh.

Và bởi vì câu ấy đã được viết ra, nên bây giờ chị vẫn có thể nhìn thấy lại buổi tối hôm ấy, ở Era, cái bàn ở giữa quán và tiếng violin nông nông da diết mà nghe có khi khóc lúc nào không biết.

Và cả vẻ mặt uncertain của em lúc ấy. Tình yêu có bao giờ là certain?

Đã nhiều năm trôi qua. Em đã follow your heart.

Nhưng bất cứ lúc nào đọc lại những gì mình đã viết ra, chị lại nhớ lại buổi tối ở Era, uncertainty, youth.

And I wish you love.

*
**

Viết xong cái đoạn ở trên, mới thấy cái nhạc nông nông da diết này có thể khiến người ta trở nên sến thảm thiết đến biết chừng nào :-)

Posted in me, music, Remembrance | No Comments »

25th Oct 2011

Protected: Comment về những ngày xưa

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Posted in Remembrance, travel | Enter your password to view comments.

12th Oct 2011

Facebook

Hôm nay tìm một topic cũ trong Facebook của một người quen. Có người, có từ khoá, mà cũng không search ra được.

Facebook chỉ có hiện tại, không có ký ức.

Posted in nhảm, Remembrance | 4 Comments »

30th Sep 2011

Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi

Nhân dịp mùa thu, và nhân… một số dịp khác ;))

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi
Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi

Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới
Như cánh chim trong mắt của chân trời
Ta đã chán lời vu vơ, giả dối
Hót lên! Dù đau xót một lần thôi

Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói
Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ
Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ
Em hay là cơn bão tự ngàn xa

Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ
Gió em vào – nếu chán – gió lại ra

Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó
Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi…

(Hoàng Nhuận Cầm)
*
**
For remembrance:
– perhaps in 10 years I’ll bring that up to laugh at you ;)) 

– No, at least 25 years

– oh, I can be Alzheimer by then

– but 10 is very fast

 

Posted in reading, Remembrance | No Comments »

27th Jun 2011

Go Go bar – Sài Gòn trong mắt ai

Mình vừa ngồi GoGo bar hôm qua thì hôm nay lên facebook thấy bạn Mưa kể lại kỷ niệm Go Go bar của bạn Mưa và bạn Linh Sài gòn 2006 :-D

Sài Gòn đã là 5 năm sau.

Hôm qua, sau khi gửi được con cho… Osin, 2 bạn chuồn đi sống cuộc đời son rỗi.

Ngồi trên xe, bạn hỏi “đi đâu”? Mình hỏi “đi đâu”? Quo vadis, câu hỏi đậm tính triết học của mỗi lần go out :D

Creperie, Au Parc, Serenata hay Caasbah? Những cái tên không có chút phong vị Việt nam nào giữa Sài Gòn. Những nơi ta đã từng hay lui tới (khi ta còn son rỗi) :-D

Nghĩ đi nghĩ lại có chỗ nào ta đã từng hay lui tới mà tên bằng… tiếng Việt? Nghĩ ra được… Cơm niêu và Hoàng Yến. Bạn Hoài Anh có khi đang tự bảo: bao nhiêu năm rồi bà này vẫn cứ ăn Cơm niêu :p dù nhiều năm đã trôi qua, Cơm Niêu kịp đổi chỗ 2 lần, giá khéo đã tăng gấp 3. Nhưng nghĩ lại, cuộc đời buồn tẻ của chúng ta về cơ bản là làm đi làm lại những điều cũ, đi qua đi lại những chỗ cũ và phạm đi phạm lại những sai lầm cũ :-D

Ngồi trên xe, bạn chợt bảo: tui biết mình nên đi đâu. Đi đâu? Go Go bar. Yeah, let’s go there. Lần cuối ngồi Go Go bar với bạn, hình như là đã lâu. Vì không uống ginko biloba nên không thể nói chắc đã lâu là bao lâu. Hình như hồi ấy còn son rỗi. Chỉ nhớ đã ngồi ở đó, uống Chivas, nhìn xe cộ và thấy đời rất vui.

Hôm qua thấy đời cũng rất vui.

Đối diện Go Go bar không còn là khách sạn Quyền Thanh. Nhớ hồi ý bác Linh nhờ book phòng giúp, mình book phòng khách sạn Quyền Thanh. Đến khi đến đón bác thì thấy bác ló ra từ 1 khách sạn khác. Hóa ra trên máy bay, bạn Lê kịp bảo bác về vụ án xảy ra cách đó một số năm, 1 người bị giết trong khách sạn Quyền Thanh và cắt nhỏ ra từng miếng :-D

Tất nhiên bác Linh không ở Quyền Thanh nữa. Không biết có phải vì nhiều người cũng biết điều đó giống bác Linh, mà một số năm nay, Quyền Thanh đã đóng cửa. Thế vào đó là một cái bar-night club Crazy Buffalo màu đỏ rừng rực. Thậm chí còn có 1 tấm biển rất to bằng tiếng Việt: Trâu Say mê :-D Night club Trâu Say mê, thật đậm đà văn hóa lúa nước Việt.

Sừng sững trước tầm mắt, tòa nhà BFT cao nhất Sài Gòn nằm choán toàn bộ tầm nhìn đường. Cái sân đáp trực thăng bè ra. Trong một vài năm nữa, ngồi ở Go Go bar này chắc cũng rất vui. Sẽ thấy những cái trực thăng bay lên bay xuống như trong phim.

Chúng ta lại uống Chivas và Maitai. Ăn khô mực bán dạo và “mushroom with cream sauce on toast”. Chuyện vãn và nói xấu những người khác :-D

Sài Gòn.

Posted in friends, nhảm, Remembrance | 3 Comments »