Archive for the 'Uncategorized' Category

07th Aug 2019

Because the sky is blue…

https://www.washingtonpost.com/lifestyle/magazine/fatal-distraction-forgetting-a-child-in-thebackseat-of-a-car-is-a-horrifying-mistake-is-it-a-crime/2014/06/16/8ae0fe3a-f580-11e3-a3a5-42be35962a52_story.html?noredirect=on

Bài rất dài và đọc rất đau đớn, nhân ngày một em bé 6 tuổi bị bỏ quên trên xe bus trường và chết. Có rất nhiều điều có thể làm, để những chuyện như vậy ít xảy ra hơn, nhưng như trong bài báo này viết, chúng ta đều là con người, với những sự bất toàn của bản chất người.

“Memory is a machine,” he says, “and it is not flawless. Our conscious mind prioritizes things by importance, but on a cellular level, our memory does not. If you’re capable of forgetting your cellphone, you are potentially capable of forgetting your child.”

Mình là một người rất hay quên đồ, đã từng quên điện thoại rất nhiều lần. Và mình luôn có nỗi sợ rằng mình có thể một lúc nào quên con mình. Năm 2014, hai vợ chồng đem Nemo đi châu Âu, mình đã có nỗi lo thường trực thế nếu mình để quên nó thì sao. Mình ghi số điện thoại của mình vào mặt trong các áo khoác của Nemo, Nemo đã học thuộc số điện thoại của mẹ từ rất nhỏ, từ nỗi lo thường trực của mẹ: nhỡ mẹ để quên nó, nhỡ nó lạc thì làm sao.

Cho đến bây giờ, nhiều khi đưa hai đứa đi đâu, đôi khi vẫn giật mình con của mình đâu rồi, con của mình làm sao.

Bài viết năm 2008 ở Mỹ, nhưng con người ở đâu cũng vậy cả. Nhìn những comment frantic về việc vì sao không đưa đón con, tôi thì thế này, tôi thì thế kia, rất dễ để lên án họ, nhưng humans, Hickling said, have a fundamental need to create and maintain a narrative for their lives in which the universe is not implacable and heartless, that terrible things do not happen at random, and that catastrophe can be avoided if you are vigilant and responsible.

In hyperthermia cases, he believes, the parents are demonized for much the same reasons. “We are vulnerable, but we don’t want to be reminded of that. We want to believe that the world is understandable and controllable and unthreatening, that if we follow the rules, we’ll be okay. So, when this kind of thing happens to other people, we need to put them in a different category from us. We don’t want to resemble them, and the fact that we might is too terrifying to deal with. So, they have to be monsters.”

Chúng ta, những con người bất toàn, mong manh trước những ngẫu nhiên của cuộc đời. Ta chỉ có thể cố gắng đồng cảm, cố gắng vigilant ở mức có thể. Và nếu cái ngẫu nhiên đen tối chẳng may rơi phải chính ta, cố gắng sống tiếp, nếu có thể.

Posted in Uncategorized | No Comments »

06th Feb 2019

Hoa doi vườn nhà

bây giờ mùa hoa doi

trắng một vùng quảng bá

sóng ven hồ cứ vỗ

xanh một vùng cây tre

ta đến rồi ta đi

bao ngày anh có nhớ…

D3529DF7-0E46-40C5-9B44-5E443A1DCE64

Posted in Uncategorized | 1 Comment »

14th Feb 2018

Valentine 2018 – 29 Tết

Những bông hoa không chết bao giờ

https://flic.kr/p/22YFMrk

 

 

IMG_1049

Posted in Uncategorized | 1 Comment »

10th Dec 2016

Tâm sự

Tâm sự buổi chiều:

– mẹ nghĩ tương lai sẽ như thế nào
– (nhún vai) chắc sẽ có rất nhiều người
– con nghĩ sẽ toàn người tốt và không có người xấu
– (nhún vai) và chắc có nhiều robot
– con nghĩ người ta sẽ gọi điện bằng cái brain
– he he, nghe hay đấy. Chắc là như vậy rồi. Con chỉ cần nghĩ và mẹ sẽ nghe thấy con nói
– và tất cả các app trên điện thoại đều sẽ free
– !!?!

 

Trò chuyện đêm khuya

– mẹ ơi lúc chết thì người ta cảm thấy thế nào
– (nói dối không chớp mắt) chắc người ta sẽ cảm thấy bay lên trời
– thế người ta có thể nói chuyện với mấy người sống không
– chắc là có, trong những giấc mơ
– con sợ
– có gì mà sợ. Thử nghĩ xem, mẹ lớn hơn con bao nhiêu, và mẹ vẫn ở đây. Tính thử xem mẹ lớn hơn con bao nhiêu tuổi?

– con học toán như thế nào, thế mẹ lớn hơn con bao nhiêu tuổi?
– có phải 40 không
– (ak ak) không, 31. Mỗi khi con sợ hãy nghĩ là mẹ con già hơn con nhiều và mẹ vẫn ở đây, và còn ở đây rất lâu
– thế lúc ở trên trời người ta có nhìn thấy ở dưới đất không?
– có. Con nhớ ko, lúc ở trên trời con nhìn xuống và thấy mẹ, rồi con quyết định xuống làm con của mẹ
– thế làm thế nào ở trên trời nhìn thấy được? Ở đấy rất xa mà
– vì lúc ở trên trời mắt người ta rất tinh và nhìn được rất xa
– thế xong lúc chết và lên trời rồi người ta có xuống đất nữa không?
– có, người ta chết rồi lên trời rồi quay lại làm một em bé, và cứ thế, không có gì sợ cả
– thế nhỡ con sẽ thành một con vật thì sao?
– à, nếu con là một em bé giỏi thì… à mà thực ra làm con vật có gì không tốt? Để mẹ nghĩ xem, kiếp sau mẹ thích làm con gì… có thể là con sư tử. Mẹ sẽ gầm lên grrr grr và mọi người đều sẽ sợ
– hoặc một con cừu
– không, mẹ không thích làm cừu, trông nó ngu lắm. Một con sư tử hoặc một con hổ
– nhưng người ta có thể giết mẹ
– thì người ta có thể giết một con người. Con gì cũng có thể bị giết cả. Nhưng mỗi khi sợ thì hãy nghĩ là mẹ còn già hơn con nhiều, và mẹ vẫn ở trên gác, cho nên đi xuống ngủ đi.

Posted in Uncategorized | No Comments »

09th Feb 2016

Tất niên

Tối 30, đun nồi nước lá tắm tất niên, lôi Nemo vào tắm, phòng tắm thơm nức, bảo Nemo là Tết năm nào 30 mình cũng tắm nước lá như vậy, thơm như một bông cỏ.

Nemo hỏi sao em bé không tắm?

Vì em bé chưa biết ngồi, sang năm em bé sẽ tắm.

“Thế sao bà nội không tắm?”

À người Nam không tắm nước lá, có người Bắc thì tắm nước lá.

“Thế người Tàu thì sao?”

À mẹ không biết.

“Con rất thích nước lá. It’s very nice and relaxing”.

Mẹ hí hửng bảo ba: “He really gets the idea”.

Ba cười khẩy: “I can see that he has a lot of gens from someone I know”.

Mẹ: “He he, I’m sure you know yourself very well”.

Posted in Uncategorized | No Comments »

29th Nov 2015

Sống thời gươm bén cầm tay…

Nhân đọc về binh biến Lê Văn Khôi, thấy hai câu này nghe cũng rất có khí phách nên ghi vào đây:

Sống thời gươm bén cầm tay

Chết thời một sợi lông mày cũng buông…

Posted in Uncategorized | No Comments »

18th Jan 2015

Nemo đi xe đạp 2 bánh

Note lại đây để về sau nhớ lại, là Nemo đã tự đi xe đạp 2 bánh lần đầu tiên hôm nay.

Thực ra là khi anh nghĩ mẹ vẫn đang giữ yên xe của anh, anh vững vàng tự đạp được hơn 30 met, lần đầu tiên.

Ba đã miss milestone này của anh dù ba đã rất cố gắng nghĩ ra các chiêu để giúp anh tập quen việc lấy thăng bằng :D như ba anh nói, Nemo doesn’t want to show daddy his trick :D

Nemo sau khi tự đi xe đạp được 30m, vênh vang đi về nhà thì bà ngoại gọi. Nemo lập tức đòi lấy máy để giới thiệu với bà ngoại về thành quả mới. Sau đó:

– Bà ngoại ơi, con muốn nói chuyện với ông ngoại
– Đây ông ngoại đây
– Ông ngoại ơi, con đã biết tự đi xe đạp. Con đã đi được 30 mét
– Ôi Nemo giỏi quá
– Ông ngoại ơi, lúc nào ông sang nhà bác Anh, ông có thể nói với Rồng Rắn Dế Kiến, bác Anh và bác Bob điều đó được không?
Mẹ: !!?!?

Posted in Uncategorized | No Comments »

04th Sep 2012

Letter to A & C – Hello from San Francisco

Hey gals ;)

I well arrived yesterday. Everybody was out of the city for the long weekend so I had the whole crashpad for my own yesterday night.
The weather is quite nice, sunny in the day. In the night time is a bit cold so C, you should bring warm pijamas.
I got a taxi from the airport and the driver turned out to be a vietnamese, he he. He didn’t know the neighborhood so I guess I paid more that it’s supposed to be.
There’s a park right in front of the house, like it :-)
A tip for C: On the plane, they’ll give you slipper to walk . Bring them with you to walk in the crashpad, it can be cold bare feet :-D
I already ran to Labor Day sales ha ha, and already bought stuff.
Wish you gals were here :-D

Posted in Uncategorized | 1 Comment »

04th Sep 2012

Letter no. 1 from San Francisco

I have nothing to do so I write you this letter. The melatonin thing works well and the flight is quite empty. From Taipei to SFO, I have a row of 4 seats for myself. The problem is you can not pull up seat’s arms, means no lying down on 4 seats, so the best thing you can do is open the table of the seat beside and put your legs on that hehe. I took 2 melatonin on the flight to taipei then i slept a bit, but then the flight arrived to taipei so could not sleep anymore. I was thirsty but the automachines only sell water on taiwan currency, so after a while wandering around I found a Starbucks and sat there until the next flight.

That very much is my flight, I watched Brave movie, such a so so one, a little bit of The dictator, and read 30/250 pages of Catch-22.
_____________
Updates: I arrived. The crashpad is deserted until now. I guess as tomorrow is the public holiday, everybody run out of the crowded apartment, he he, so only me here tonight. I took a bus, went to Union Square, hang around, got a huge slice of pizza and a salad for dinner, the tried to find a bus back and got lost a lot even with the Google map. Sometimes the road is deserted and I was scared like hell, he he, wished I took a taxi but finally back with a lot of walking.
That’s basically my first day.

Posted in Uncategorized | 2 Comments »

17th Aug 2011

Protected: Sự tha hóa của bạn P :-D

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Posted in Uncategorized | Enter your password to view comments.