Archive for the 'Uncategorized' Category

29th Nov 2015

Sống thời gươm bén cầm tay…

Nhân đọc về binh biến Lê Văn Khôi, thấy hai câu này nghe cũng rất có khí phách nên ghi vào đây:

Sống thời gươm bén cầm tay

Chết thời một sợi lông mày cũng buông…

Posted in Uncategorized | No Comments »

18th Jan 2015

Nemo đi xe đạp 2 bánh

Note lại đây để về sau nhớ lại, là Nemo đã tự đi xe đạp 2 bánh lần đầu tiên hôm nay.

Thực ra là khi anh nghĩ mẹ vẫn đang giữ yên xe của anh, anh vững vàng tự đạp được hơn 30 met, lần đầu tiên.

Ba đã miss milestone này của anh dù ba đã rất cố gắng nghĩ ra các chiêu để giúp anh tập quen việc lấy thăng bằng :D như ba anh nói, Nemo doesn’t want to show daddy his trick :D

Nemo sau khi tự đi xe đạp được 30m, vênh vang đi về nhà thì bà ngoại gọi. Nemo lập tức đòi lấy máy để giới thiệu với bà ngoại về thành quả mới. Sau đó:

– Bà ngoại ơi, con muốn nói chuyện với ông ngoại
– Đây ông ngoại đây
– Ông ngoại ơi, con đã biết tự đi xe đạp. Con đã đi được 30 mét
– Ôi Nemo giỏi quá
– Ông ngoại ơi, lúc nào ông sang nhà bác Anh, ông có thể nói với Rồng Rắn Dế Kiến, bác Anh và bác Bob điều đó được không?
Mẹ: !!?!?

Posted in Uncategorized | No Comments »

04th Sep 2012

Letter to A & C – Hello from San Francisco

Hey gals ;)

I well arrived yesterday. Everybody was out of the city for the long weekend so I had the whole crashpad for my own yesterday night.
The weather is quite nice, sunny in the day. In the night time is a bit cold so C, you should bring warm pijamas.
I got a taxi from the airport and the driver turned out to be a vietnamese, he he. He didn’t know the neighborhood so I guess I paid more that it’s supposed to be.
There’s a park right in front of the house, like it :-)
A tip for C: On the plane, they’ll give you slipper to walk . Bring them with you to walk in the crashpad, it can be cold bare feet :-D
I already ran to Labor Day sales ha ha, and already bought stuff.
Wish you gals were here :-D

Posted in Uncategorized | 1 Comment »

04th Sep 2012

Letter no. 1 from San Francisco

I have nothing to do so I write you this letter. The melatonin thing works well and the flight is quite empty. From Taipei to SFO, I have a row of 4 seats for myself. The problem is you can not pull up seat’s arms, means no lying down on 4 seats, so the best thing you can do is open the table of the seat beside and put your legs on that hehe. I took 2 melatonin on the flight to taipei then i slept a bit, but then the flight arrived to taipei so could not sleep anymore. I was thirsty but the automachines only sell water on taiwan currency, so after a while wandering around I found a Starbucks and sat there until the next flight.

That very much is my flight, I watched Brave movie, such a so so one, a little bit of The dictator, and read 30/250 pages of Catch-22.
_____________
Updates: I arrived. The crashpad is deserted until now. I guess as tomorrow is the public holiday, everybody run out of the crowded apartment, he he, so only me here tonight. I took a bus, went to Union Square, hang around, got a huge slice of pizza and a salad for dinner, the tried to find a bus back and got lost a lot even with the Google map. Sometimes the road is deserted and I was scared like hell, he he, wished I took a taxi but finally back with a lot of walking.
That’s basically my first day.

Posted in Uncategorized | 2 Comments »

17th Aug 2011

Protected: Sự tha hóa của bạn P :-D

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Posted in Uncategorized | Enter your password to view comments.

27th Jan 2011

Air video

Đã mua Air video trên App store.

Chương trình cho Tết này: Desperate housewives S5, 6, 7 và Mad Men :-D

Posted in Uncategorized | 5 Comments »

17th Nov 2010

Gastronomyblog.com

Thấy cái link này trên FB của anh Phil.

Cái Hanoi Top 10 này toàn những món mình thích. Nhìn đĩa phở xào ngon quá, hic hic.

Saigon Top 10 thì của đáng tội mình thấy không tempting gì lắm. Có cái hàng cua lột trong link này thì miến xào cua ở đây ngon.

Phởi xào ơi…

Posted in Uncategorized | No Comments »

15th Oct 2010

Bên kia cái chết

Thợ mỏ Chile và những thử thách tâm lý trước mắt

Họ đã sống sót sau 69 ngày nằm dưới lòng đất, nhưng các thợ mỏ Chile sẽ phải đối mặt với rất nhiều vấn đề tâm lý kéo dài trong nhiều năm, thậm chí là nhiều chục năm.

“Đó là những con người mạnh mẽ, rất cừ khi đối mặt với thảm họa bị kẹt dưới lòng đất”, Telegraph dẫn lời Philip Hodson, tại Hiệp hội Tư vấn và trị liệu tâm lý Anh. “Nhưng những gì xảy ra trước mắt sẽ là điều mà họ chưa được rèn luyện qua”.

“Họ sẽ được tặng tiền, được tôn vinh như những anh hùng, và rất khó để họ có thể cưỡng lại những thứ đó. Trong phút chốc, họ trở thành ngôi sao, và khi bạn nhìn vào những rắc rối mà các ngôi sao gặp phải trong cuộc sống, kể cả những ngôi sao xuất thân trong các gia đình showbiz, thì bạn sẽ thấy những vấn đề mà họ sẽ phải đối mặt”.

“Bất cứ ai đã từng đối mặt với cái chết đều sẽ nhìn nhận lại cuộc sống khi mối nguy hiểm đã đi qua. Liệu họ đã thỏa mãn chưa? Đó có phải là cuộc sống mà họ mong muốn? Liệu họ có thực sự yêu những người bên cạnh họ? Nếu câu trả lời là không, nó có thể dẫn tới những đổ vỡ và tôi chắc chắn sẽ có một vài trường hợp như thế xảy ra”.

“Một khó khăn khác, đặc biệt là với các thợ mỏ trẻ tuổi, là họ sẽ mãi mãi được nhận diện như bây giờ, quãng đời còn lại của họ sẽ không khác gì phần tái bút. Nó rất giống với những người đã tham gia chiến tranh từ khi 20 tuổi và dành cả phần đời còn lại hồi tưởng về nó”.

“Điều nguy hiểm với những thợ mỏ trẻ tuổi, đặc biệt là khi họ được cho số tiền đủ để không cần phải kiếm sống trong vài năm, là họ sẽ trở nên mất phương hướng và khó mà trở lại mặt đất”

“Họ còn một con đường rất dài phải đi. Họ mới chỉ ở giai đoạn đầu của cuộc giải thoát”, Hodson nhận định.

*

**

Kề cận cái chết là một kinh nghiệm rất hiếm hoi. Và đó đúng là một cơ hội để “phản tỉnh”, nhìn lại cuộc đời mình.

Liệu đây có đúng là cuộc đời tôi muốn sống? Những đổ vỡ sau đó, có thể, không hẳn là một bi kịch.

Nhưng sống một lời tái bút sau tuổi 20, thì đúng là một bi kịch.

Good luck.

Posted in Uncategorized | 1 Comment »

17th Aug 2010

Good things never last :-D

Sau 1.5 tháng đi làm nửa ngày, mình thấy việc đi làm nửa ngày rất phù hợp với mình :-D Nhưng good things never last, hết tháng này là alê hấp, Nemo sẽ ở nhà với bà cả ngày.

Hôm trước tâm sự với chị Mưa, thì hóa ra ước mơ làm part time và lĩnh lương full time xem ra là ước mơ rất là universal :-D Thôi thế ta gia nhập vào đội ngũ dreamer toàn thế giới vậy, các bạn nên đoàn kết lại vì một thế giới chỉ làm việc part time. Đấy chắc là chủ nghĩa xã hội đấy :-D

3 ngày trước D Day, và tình hình quà đã và sẽ thu hoạch được bao gồm: son, phấn, váy, dầu gội đầu :-D Còn bạn nào có nhu cầu tặng quà mình nữa không ý nhỉ?

Posted in nhảm, Uncategorized | 9 Comments »

24th Jan 2010

Weekend

Tối thứ 6, nhân dịp… mẹ chồng vắng nhà, 2 bạn dắt nhau đi chơi.

Nghĩ mãi, như thường lệ, ăn gì làm gì, 2 bạn dắt nhau ra Hải Ký ăn mì vịt tiềm.

Trong 5.5 năm ở Sài Gòn, có một vài nơi đã trở thành… “ngày xưa”, như Hải Ký, em H. dắt đi ăn từ thuở em chưa có chồng. Ăn xong gọi: “chế ơi, tính tiền”. Giờ vẫn ăn ở đấy, chế vẫn vậy, giá mỳ đã đắt gấp đôi, ăn xong chồng gọi: “chế ơi, cay xu”. Lần sau ăn ở đây, mình cũng sẽ gọi “chế ơi, cay xu” như một người Chợ Lớn.

Ăn xong đi ra Megastar hỏi vé Avatar, không còn vé cho đến hết tháng 1.  Đành mua vé tháng 2, mua xong hối hận tràn trề, mua suất đắt nhất tối thứ 6. Nghĩ lại thà đi xem sáng thứ 7 cho rẻ, nhưng lỡ mua rồi thì thôi.

Mua xong đi ăn chè ở hẻm cuối đường Trần Hưng Đạo. Hàng chè ngay cạnh hàng ốc, vừa ăn chè vừa ngửi mùi ốc. “Chè này ở Hà Nội gọi là chí mà phù”. “Ở đây gọi là chí mà hủ”. “Thế lần sau ra đây em cũng gọi là chí mà hủ”. Ăn xong mua thêm lục tàu xá với bạch quả nhãn nhục mang về.

Một thành phố có một quá khứ với mỗi người. SG với mình mới chỉ có quá khứ… mỳ vịt tiềm. Quá khứ… cơm niêu Tú Xương. SG của chồng có quá khứ dài hơn, đi qua cầu Nguyễn Văn Cừ nhắc chợ Nancy ngày xưa. Chợ Nancy ngày xưa chẳng còn lại gì, chỉ còn phòng khám Nancy và hiệu thuốc Nancy. Chồng qua Trần Hưng Đạo bảo hàng cháo vẫn ở kia. “Mà nó mắc lắm, lúc nào tui… bệnh nặng lắm má mới ra đây mua cho ăn”.

Rồi hôm nay cũng sẽ thành quá khứ một ngày nào đó. Sẽ có quá khứ… cầu Ánh Sao, và những buổi chiều bờ sông trong vắt gió thổi và hoa điệp rụng đầy chổi quét đường. Sẽ có quá khứ… pancake ăn liền, chồng dặn bạn ăn đi và nhớ khen ngon however it is.

Ngày mai đã là hết weekend rồi.

Posted in nhảm, Remembrance, Uncategorized | 10 Comments »