23rd Dec 2015

Những ngày cuối năm

Trong những ngày áp thấp nhiệt đới hơi lạnh cuối năm, cứ nhớ về Đà Lạt. Rồi hôm nay, Facebook nhắc về một tấm ảnh ngày này năm xưa, à thực ra là mới 4 năm, chụp bên bờ Tonle Sap.

409379_2902248074293_1946628423_n

Nhớ về những chuyến đi.

Tự dưng con người lười nhác vô trách nhiệm dù hàng đêm ôm cái bụng ấm của Nemo mà nghĩ chẳng bao lâu nó sẽ lớn, chẳng bao lâu nó sẽ không còn ôm ấp mẹ, cố giữ lấy cái lúc này, nhưng lại nghĩ đến ngày chúng nó lớn cả, đi khỏi nhà, mình sẽ đi chu du, đi Đà Lạt với nhau, không vướng bận, ngày đó há chẳng cũng vui sao :-)

Tối qua bảo Nemo là mai mốt Nemo và Kiddo đi chu du thế giới nha, còn ba mẹ sẽ đi Đà Lạt. Nemo bảo không, con sợ lắm. “Có Kiddo mà, Kiddo is a hard boy, he will protect you”. “Không, con muốn đi với mẹ”. “Hừm, thôi thế con ở nhà đi, ba mẹ đi Đà Lạt rồi” “Không, con đi Đà Lạt với mẹ” “Thế ba mẹ sẽ đi chu du thế giới, con đi Đà Lạt với Kiddo”. “Thế thôi con đi chu du thế giới với mẹ cũng được”.

Haizzz.

Posted by today20 under baby, me, travel | No Comments »

09th Dec 2015

Tháng cuối cùng của năm 2015

Năm nay thật là một năm hạn về nhà cửa, vất vả tốn tiền về nhà cửa mà toàn những chuyện giời ơi. Đầu năm thì đau đầu mất ngủ mất tiền cho chuyện đi đòi nhà vì người thuê không chịu trả nhà; cuối năm lại hao tài tốn của với việc thuê phải cái nhà dở hơi, trong 2 tuần nổ sàn nhà vỡ gạch 2 lần, ôm bụng chửa vượt mặt trả nhà dọn đi nơi khác.

Vậy là tính cả cái nhà dọn vào chưa được 1 tuần phải trả để dọn đi, thì trong năm dọn nhà đủ 3 lần, ở qua 4 cái nhà một năm. Người ta bảo 3 lần dọn nhà bằng một lần cháy nhà, vậy là cháy cũng đã xong rồi :-)

Nếu hỏi má chồng mình, hẳn sẽ bảo năm nay là năm cuối tam tai, hao tài tốn của. Thôi được, một năm cũng sắp qua, hy vọng một năm mới tốt đẹp vào năm sau. Dù còn tới 3 tuần nữa mới hết năm dương lịch, 2 tháng nữa mới đến Tết. Dẫu sao một năm vất vả cũng đang qua đi :-)

Posted by today20 under me | No Comments »

06th Dec 2015

I’m shining like a candle in the dark

Trong khi ngồi chờ ở hàng gội đầu, một bản nhạc pop cũ kỹ từ thế kỷ trước của Westlife vang lên, và thế nào trong cái nắng vỡ đầu của Sài Gòn cuối năm thời biến đổi khí hậu, ta lại cảm thấy như thể Tết sắp về, kỳ nghỉ sắp đến, gió mùa, và những cảm giác xôn xao của tuổi thơ :D

Everytime you touch me
I become a hero
I’ll make you safe
No matter where you are
And bring you
Everything you ask for
Nothing is above me
I’m shining like a candle in the dark
When you tell me that you love me

Posted by today20 under me | No Comments »

29th Nov 2015

Sống thời gươm bén cầm tay…

Nhân đọc về binh biến Lê Văn Khôi, thấy hai câu này nghe cũng rất có khí phách nên ghi vào đây:

Sống thời gươm bén cầm tay

Chết thời một sợi lông mày cũng buông…

Posted by today20 under Uncategorized | No Comments »

09th Nov 2015

Bắc Kỳ

Cuối tuần ba đem quyển truyện tranh Mỹ hầu vương xuất thế ra đọc cho Nemo nghe, xong vẽ ra bản đồ thời thượng cổ. Bản đồ có bốn châu. “Phía Đông là Đông Thắng Thần Châu, phía Nam là, ừm (trong sách không thấy ghi), Nam Thiện Bộ Châu, phía Bắc là, ừm”.

Nemo: con biết phía Bắc là gì rồi, Bắc Kỳ!

*

**

Mẹ đi dạo với Nemo trong khi Nemo đi xe đạp, về kể với ba:

Mẹ: Nemo ở khu đạp xe có gặp một bạn, đạp xe không giỏi bằng Nemo nhưng có cái xe to hơn. Nemo cứ vênh vênh đi qua đi lại trêu bạn ý, xong rồi bạn ý bảo là cái xe của Nemo “small”. Nemo tức quá ra bảo mẹ phải nói với bạn là xe của Nemo không “small”. Mẹ bảo Nemo muốn nói gì thì tự ra mà nói chứ, mẹ đâu có đi nói giùm.
Nemo: mẹ phải nói chứ, con không tự nói được
Mẹ: you need to fix your problem yourself
Nemo: I can not
Pa: if you can not fix it, don’t complain
Mẹ: bạn đạp xe không giỏi bằng con, sao con không bảo bạn là You’re slow. Hey, slow
Nemo: hi hi
Mẹ: see, you can do that
Pa: hoặc con có thể bảo bạn: be careful, I have my mom’s gene: I’m a mean verbally abusive northener!

Posted by today20 under baby, Conversations, Remembrance | No Comments »

30th Oct 2015

Về sự tiết kiệm :v

– ôi phải mua điện thoại mới thôi bà ạ. Sáng nay tôi đã mất gần 1 tiếng mới mở được cái app Uber, và có vẻ cái màn hình cảm ứng đã rất phản ứng rất chậm
– Máy của bà là cái gì ý nhỉ
– ip4, tôi dùng cách đây 3 năm rồi
– Nguyễn Kim đang bán iphone 5 giá 9 triệu gì đó, hoặc bà mua cái Note 4
– Note 4 á, note 4 thà mua note 5 đc giảm 20% có hơn không
– Ý tôi là bà ko nên bỏ ra trên 10 triệu cho điện thoại, mua cái gì cũng được
– mà thật ra thì tôi muốn dùng ip ^^
– Anh N mua cái Samsung gì đó 9 triệu, và với nhu cầu FB và Uber thì tôi nghĩ chả cần đời mới nhất, đời mới nhất nghĩa là 3 tháng tiền nhà, 4 tháng tiền học :D và nếu bà vẫn còn hơi nuôi mộng mua nhà trong tương lai thì tôi ko thấy có lý do gì bỏ ra 15 triệu để 3 năm sau vẫn phải mua cái mới ^^
– :(( thôi tôi vẫn sẽ dùng cái này đến khi nào ko dùng được nữa vậy :(( nói như bà thì mua quần áo làm gì
– À tôi nghĩ quần áo ko đến 15 triệu :))))) lâu lâu có thể bỏ ra vài trăm K, 1 triệu mua quần áo. 1 triệu thì cũng là 1 ngày lương, còn 15 triệu là nửa tháng lương :D Thế đấy ^^

Posted by today20 under Conversations, me | No Comments »

29th Oct 2015

Lần đầu đi lạc, hay Finding Nemo phần 1

Entry này được copy lại từ FB của ba Nemo:

1. Chiều hôm kia dẫn Nemo xuống sân trường Shrewsbury chơi. Đang ngồi cắm mặt vào điện thoại, để nó loanh quanh leo trèo và chạy chơi với mấy đứa bạn. Lát hồi ngẩng đầu lên thì không thấy Nemo đâu cả. Thế là đi tìm, càng tìm càng quýnh vì không thấy đâu. Gọi điện cho cô giúp việc Sangeeta hỏi Nemo đã về nhà chưa, cô bảo có. Thế là tất tả gom đồ và xe đạp lên nhà. Về đến nhà mới biết là cô nghe ko hiểu ý, Nemo ko có nhà. Thế là 2 người vội chạy xuống. Cái thang máy Chatrium thường ngày đã chậm, lúc quay trở xuống thì rị mọ ko cách nào chịu nổi, mỗi lần dừng lại để đón người vào là mỗi lần nổi quạu muốn đấm vào khách.

Xuống đến sân cả hai chia nhau 2 hướng chạy táo tác kiếm Nemo. Mình chạy ra 7-11 và hướng đường lớn. Nghĩ bụng như tính Nemo thì ko bao giờ tự ra chỗ này, mà nếu bị bắt cóc dụ dỗ gì chắc tụi nó cũng ko có ngu để còn lảng vảng ở đây. Ko thấy Nemo ở đâu. Đầu đã nghĩ đến tình huống xấu nhất :( nhưng bụng thì vẫn ko tin chuyện đó. Mình bình thường khá bi quan, nhưng những lúc disaster thì lại lạc quan hơn so với người khác và so với tình huống cho phép. Nhiều lần lạc quan xong phải ôm hận nhưng chắc deep down vẫn còn tin ở cuộc đời. Giữa lúc cuống cuồng thì điện thoại reng.
_ Ủa anh đang đi đâu mà thấy chạy xớn xác vậy? – Mẹ Nemo đang trên xe vừa về đến Chatrium.
_ Nemo đi chơi lạc rồi.
_ Ôi trời ơi…

Thế là mẹ cũng túa ra đi kiếm. Ở đâu đó bởi vì mình vẫn còn luýnh quýnh chạy vòng ngoài và bắt đầu hết chỗ để kiếm nữa. Điện thoại lại reng, một số lạ hoắc, đã nghĩ không chừng bọn bắt cóc gọi hoặc quảng cáo qua điện thoại. Ai ngờ là reception của trường, bảo đang giữ Nemo ở đó. Thì ra Nemo đang chơi, quay sang ko tìm thấy ba. Thế là đã đến gặp 1 thầy thể dục bảo là con bị lạc. Thầy dắt vào trong trường và họ kiếm ra contact để liên lạc. Hú hồn. Đến nơi thấy Nemo mặt xìu xìu nhưng ổn.

Hôm sau,
_ Was he your teacher? or your coach? Did you see him before?
_ No.
_ So how did you know it’s the teacher? What if he’s a stranger or someone else’s daddy?
_ No. I saw he’s wearing a uniform with the Shrewsbury logo.

2. Sáng nay xách cặp đi làm. Đến chỗ họp mới nhận ra quên mang laptop. A new milestone!

_ Poi poi ;))
_ Tui đây ;))
_ K Lee đang về lấy laptop cho tui ;))
_ :)))))) Ok :))))) Nó ở đâu ;)) Thiệt là hopeless :)))))) Laptop với chuột thôi đúng ko?
_ Laptop thôi, lát ổng gọi em mang xuống dùm ha. :))
_ Rồi đưa rồi. Đưa cả chuột. ;)) Tui phải ghi cái này vào blog ;))
_ Công nhận có tui đời em vui quá ha ;)) Lại còn khơi gợi mạch viết khi nó gần cạn nữa :p

Posted by today20 under baby, Remembrance | No Comments »

14th Oct 2015

Some note about possible sibling rivalry

Wife: (try hard to continue being the informed book worm, as the old days, and read Sibling without rivalry to prepare for the second kid): About sibling rivalry: “with enough time apart, they might even begin to look good to each other” :))))

Husband (continue being the sarcastic jerk as always): Hey, time for self reflection ;)

Some note from the book:

  • Have a favorite is something inevitable of human nature, but show favoritism will harm both the favorite and the less favorite
  • Equal is less, anyone is unique, special and needs to be recognised as unique and special
  • No role forcing: no “brain of the family” or “artist of the family”, no bully, no victim
  • No comparison: describe the fact, don’t compare
  • Listen and describe facts and feelings
  • Show them someway to release hatred: write down, draw, beat an object :D
  • Let them try to figure out the agreement themselves

Posted by today20 under baby, Conversations | 1 Comment »

17th Sep 2015

Tâm sự ngày mưa (và máy lạnh thì chảy nước như mưa)

– nature of life is very weird. Why are you here? I don’t know. What do you do? I reproduce :-?
– you’re here just as a random result :D
– that’s all about it :D don’t know, just keep reproducing :D
– ya, just keep reproducing, sometimes you do get some fun from that :-?
– reproducing is the acceptance that your life is gone
– will be gone :-? i think back then when you reproduced, your life was not gone yet. Then I read a book about sibling rivalry, and I realized that I bear the second kid just for the sake of the first one, hoping he would be less lonely and would have a friend for life and the reality is his whole childhood he will hate the other one, want to “send him back” and be angry about he is not the only :-?
– :D Nếu thành như anh em nhà X, thì chả phải chỉ là childhood :D but I think the benefit is out weight the negatives though :D
– and then I’ll take all the pain of making the double money :D

Posted by today20 under Conversations, me | No Comments »

14th Sep 2015

Về những ngọn lửa tắt cùng tuổi tác và việc tập thể dục cho tinh thần (không phải tinh thần thể dục)

– tôi nghĩ là tôi muốn bán 1 cái gì đó
– tôi nghĩ bà thật chả hợp với bán hàng
– ừ tôi cũng nghĩ tôi đã ko có cái tố chất để làm cho người ta muốn mua 1 cái gì đó nhưng ý là ngoài công việc và chữ nghĩa tôi đã say mê cái gì nhỉ, phải có 1 cái gì khác ngoài công việc chứ. tôi đã nghĩ là 1 phần gần đây tôi ít các mối quan hệ đi vì tôi đã chả biết nói cái gì. Trên FB tôi chỉ có con, và đấy, đi với bạn gái tôi sẽ nói chuyện con, chuyện yêu đương này nọ, nhưng đi với đàn ông tôi sẽ nói gì, kiểu như là, sau 4 năm, đột nhiên tôi trỏ thành 1 người tẻ nhạt và trống rỗng
– ừ haizzz, thì tôi cũng thế thôi. tôi nghĩ càng có tuổi ta càng ít đam mê và cùn mòn đi. hồi xưa tôi đọc sách xem phim và với giai sẽ khoe ra bộ mặt của con người hiểu biết, tâm hồn sâu sắc vân vân :D giờ rõ là tôi chả đọc mấy và phim cũng vậy :-?
– à tôi đã xem các phim mới gần đây và trí nhớ tôi đã tệ đến mức tôi mở Minions ra xem và xem đc 5 phút tôi mới nhớ ra tôi đã mới xem phim đó ở rạp cách đây chưa lâu
– =)))) à tôi nghĩ bà nên tập thể dục trí não :))))
– và rõ ràng là giờ tôi thích xem phim và nhìn ảnh trên pinterest hơn là đọc sách, và đấy, tôi muốn làm 1 cái gì đấy, có tiền thì cũng tốt, nhưng tóm lại là nên và phải làm 1 cái gì đấy mà ta say mê và nói về, hơn là dần dần nhận ra mình tẻ nhạt và trống rỗng như này, kiểu feel hollow ở bên trong mình chứ ko hẳn là cái phần show ra ngoài cho người khác thấy
– ừ, haizzz
– ý là nếu cả bà nữa cũng thấy là về già cúng ta sẽ bớt đam mê đi thì có thể 1 lúc nào đấy, 2 năm nữa chả hạn, tôi với bà sẽ chỉ còn nói với nhau về con và cái lửa đã từng có, nó đã tắt. và mình cũng thấy buồn chứ hả? Hồi xưa mình đã từng có bao nhiêu cái để blog, để buồn cười
– ừ :-? đúng. Tóm lại là nếu ta muốn luôn là 1 người hay – hồi xưa ta có thể hay mà ko cần cố gắng gì – thì có thể đến tuổi muốn tiếp tục hay thì phải work on it :-? giống như là tập gym :D hồi xưa ta có thể ăn xả láng và chẳng bao giờ lo nghĩ về gym vẫn gầy/béo như mình muốn. Giờ muốn được như thế, cần phải đi gym :D về tinh thần cũng giống như vậy
– hồi xưa ta có thể gầy và ko gym bụng vẫn phẳng. giờ ta vẫn gầy và bụng to :( Mà tôi thì thật sự muốn trở thành 1 người mẹ hay :D
– :D đấy thế thì hãy tập thể dục cho tinh thần. Có thể cần có 1 cái gì đó kiểu như đi gym, kiểu 2 tuần đọc 1 quyển sách? rồi viết 1 cái blog? Đại khái cần có 1 cái kỷ luật gì đó để ép bản thân làm cái mà có thể ta không còn say mê nữa
– à tôi đã tạo 1 cái blog mới nhưng 2 tuần rồi rôi ko biết viết gì vào đó
– đấy thì ý là nếu muốn có cái gì đó để viết thì phải làm/đọc/xem 1 cái gì đó, cho nên trước khi viết phải có 1 kỷ luật về làm cái gì đó
– thậm chí cần phải viết cả content outline cho bài viết trên blog :-? đấy, ta ko tự nhiên mà viết hay nữa. Giờ muốn viết hay còn phải cố gắng mà ko biết có hay ko
– à tôi thấy bà viết vẫn hay :D vấn đề là viết cái gì bây giờ :))) cái bà thiếu là chủ đề, và để có chủ đề cần có input
– đúng thế, thiếu chủ đề để tư duy về, thiếu insight
– đấy vậy thì hãy có 1 kỷ luật để kiếm những cái đó
– à đấy, tôi nghĩ là tôi muốn thành 1 người insightful về nhiều thứ :D thôi giờ tôi đi tập gym, trong lúc tập tôi sẽ tư duy tiếp vụ này
– tôi đi bơi :))) thôi thì ít nhất chúng ta cũng đang có 1 kỷ luật về sức khoẻ. Tạm thời thế cũng là good start :)))

Posted by today20 under Conversations, me | 1 Comment »