21st Mar 2020

Tiếp tục những ngày dịch

Sau một cơ số ngày social distancing, tích đồ ăn đầy kho, ăn cơm nhà ba bữa, “the social distancer” bắt đầu thao thiết nhớ cuộc đời quán xá: “đêm cư xá nhớ về đêm phố xá, ta bụi đời đi nhớ một người dưng”.

Nhân có việc phải đi ra phố, “the social distancer” nhìn bạn P một cách tha thiết: “xong rồi đi đâu không?” Bạn P hẳn thấy được nỗi niềm hè phố cháy bỏng trong mắt vợ, thế là cặp đôi rảnh rỗi đeo khẩu trang bắt đầu sự nghiệp bát phố.

Đầu tiên ghé qua khu bán đồ xưa dạo ở lề đường Võ Thị Sáu, tuy “chợ” đã tàn tàn, nhưng cũng gom về được đôi đôn gốm men chảy, trông thì cũng hay tuy chưa biết làm gì. Ông bán dạo rao giá triệu rưỡi, cà kê một hồi trả bừa 800 rồi chuồn, ai ngờ leo lên xe rồi lại bị gọi lại mua. Bạn P bảo hậu quả của mùa dịch, từ panic buying chúng ta đã chuyển qua mode irresponsible shopping ^^

99CC507C-2D60-466E-B891-A16D44E45A53

Mua xong 2 cái đôn, niềm tha thiết phố xá chưa cạn, “the social distancer” đòi sang quận 5 uống cafe vợt. La cà hết mấy dãy phố xong mới chui vào chợ Phùng Hưng uống cafe nghe bà con tán gẫu tình hình dịch, xong đi mua vịt lạp, rồi ghé tiệm cơm Tiều định mua về, ai ngờ nó đóng cửa, tiện đường ghé sân Tinh Võ, cũng bị đuổi ra, cuối cùng ghé bánh bao Thọ Phát mua mang về.

75588F16-5E8D-4464-ABF3-EC0538C030A7

Tạm nguôi ngoai nỗi niềm phố xá, lại quay trở về làm social distancer ^^

Hãy ghi nhớ những ngày này, nói như Harari, có lẽ thế giới sau đại dịch này sẽ không bao giờ còn là thế giới mà ta từng biết.

Posted by today20 under me | 1 Comment »

16th Mar 2020

Vẫn thơ tình về một người đàn bà không có tên (II)

Nhớ em như nhớ một miền xa
Không bao giờ trở về
Không bao giờ đi tới

Gió thổi qua ngôi nhà tối
Mùa đông cây gầy lá rơi
Mùa đông bao nhiêu người chết
Tiếng súng tiếng loa gầm thét
Đêm dài buồn bã nhớ em
Như một dòng sông nước xiết
Ngọn khói khi cây nến tắt
Đồng lúa sau kỳ bão lụt
Tình yêu giữa ngày đắng cay

Bây giờ đã mùa hạ nóng
Cuộc đời quanh quẩn như xưa
Chật chội đến thành u uất
Nhàm chán đến thành tức giận
Em vẫn như một miền xa
Chẳng bao giờ anh đi tới

Vẫn chưa có một ngày vui
Để lòng thảnh thơi nhớ lại
Chỉ có những cột đèn mưa
Mái phố xám nâu hiu quạnh
Con đường dài bụi trắng
Nhịp cầu chờ đợi mênh mông
Em ơi em có buồn không
Thành phố đang thời hỗn loạn
Nghèo túng lọc lừa bội phản
Giết người trộm cắp khắp nơi
Con người nói với con người
Những lời hằn thù sỉ nhục
Chiều nay bốn bề mưa xám
Ra đi, anh vẫn một mình
Cuộc sống anh không chấp nhận
Mà thương đến xót xa lòng
Đâu em miền đất xa xăm
Đâu em khoảng trời thăm thẳm
Qua những phố phường buồn nản
Hãy về đậu xuống vai anh
Hãy về như cánh chim xanh
Ru những lời thơ đẹp nhất

Tia nắng mỏng manh thầm lặng
Quyết không khuất phục bao giờ
Nhớ em như một giấc mơ
Như trời xanh ngoài song cửa nhà tù
Như trẻ con trong thế giới già nua
Lửa và hạt
Ban mai và nước uống.

Lưu Quang Vũ

 

trong những ngày chờ giới nghiêm

Posted by today20 under Uncategorized | No Comments »

23rd Feb 2020

Protected: Love is old, love is new

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Posted by today20 under baby | Enter your password to view comments.

06th Feb 2020

Những ngày dịch

Ghi lại câu chuyện của những ngày này, những ngày dịch có lẽ là đáng kể nhất trong mấy chục năm cuộc đời mình :D

Hồi nhỏ xa xưa mình cũng có nhớ mang máng về dịch gì đó kiểu như thuỷ đậu, nhưng có trí nhớ rất đáng chú ý của mình làm chứng, trong suốt cuộc đời đi học, mình chưa từng được nghỉ tuần nào vì dịch cả, 2 tuần lại càng không :D năm 2003 khi dịch SARS xảy ra, mình không ở Việt Nam. SARS ở châu Âu hẳn là một câu chuyện Viễn Đông xa xôi, nên mình hầu như không có một ấn tượng gì.

Và những ngày này, đi vào siêu thị, bà con che kín khẩu trang, những dãy nước rửa tay trống không, mỳ gói một số loại đã hết, thật là một thời buổi đáng để ghi lại.

Trẻ con về sau này sẽ nhớ về 2 tuần dịch như thế nào? Hẳn là một mùa Tết nghỉ cả tháng vui vẻ, nhàn hạ.

Chợt nhớ tới năm đó, cũng đã 5 năm, khi giàn khoan HD981 kéo vào Biển Đông, với những rumor về một tương lai bất trắc, bà nội của bọn trẻ con với một tuổi trẻ chiến tranh và đổi tiền, đã tích trữ trong nhà những bao mấy chục ký gạo, sân sau tích thêm các bao tải than :D những ngày ấy cũng qua, giờ ta cũng lại chờ những ngày dịch này qua.

Cuộc đời vốn khó lường và bất khả tiên đoán, nhưng rồi những năm sau nhìn lại, mọi chuyện cũng qua đi.

Posted by today20 under Uncategorized | No Comments »

19th Dec 2019

Just one more month to go….

Those days, at the end of the day, I always tell myself: just one more month to go…

If everyday you need to tell that to yourself, there’s something very wrong with your life.

Oh, okay, just one more month to go…

FB6DE570-9ABB-4ADB-8104-B01EB1D2388D

Posted by today20 under Uncategorized | 1 Comment »

13th Nov 2019

Đối thoại của mẹ con mèo (lười)

Cuộc nói chuyện trong khi chạy:
– Con có thể không rên rỉ nữa được không? Chạy rất tốt cho sức khoẻ, you’ll be a healthy boy
– I think it’s bad for my mentality

– !!!?!

*

**
Cuộc nói chuyện trong khi con làm bài tập:

– Mẹ thấy điểm có vẻ kem kém đấy, cẩn thận năm nay con không có học bổng bây giờ

– Đầy bạn không có học bổng

– Không, phải có học bổng chứ, với mẹ thì con có học bổng mới là bình thường

– Vì sao bao nhiêu người không có học bổng thì là bình thường, mà với con thì có mới là bình thường?

– Vì mấy người kia không phải con mẹ, mẹ chả care :D

Posted by today20 under Uncategorized | No Comments »

07th Aug 2019

Because the sky is blue…

https://www.washingtonpost.com/lifestyle/magazine/fatal-distraction-forgetting-a-child-in-thebackseat-of-a-car-is-a-horrifying-mistake-is-it-a-crime/2014/06/16/8ae0fe3a-f580-11e3-a3a5-42be35962a52_story.html?noredirect=on

Bài rất dài và đọc rất đau đớn, nhân ngày một em bé 6 tuổi bị bỏ quên trên xe bus trường và chết. Có rất nhiều điều có thể làm, để những chuyện như vậy ít xảy ra hơn, nhưng như trong bài báo này viết, chúng ta đều là con người, với những sự bất toàn của bản chất người.

“Memory is a machine,” he says, “and it is not flawless. Our conscious mind prioritizes things by importance, but on a cellular level, our memory does not. If you’re capable of forgetting your cellphone, you are potentially capable of forgetting your child.”

Mình là một người rất hay quên đồ, đã từng quên điện thoại rất nhiều lần. Và mình luôn có nỗi sợ rằng mình có thể một lúc nào quên con mình. Năm 2014, hai vợ chồng đem Nemo đi châu Âu, mình đã có nỗi lo thường trực thế nếu mình để quên nó thì sao. Mình ghi số điện thoại của mình vào mặt trong các áo khoác của Nemo, Nemo đã học thuộc số điện thoại của mẹ từ rất nhỏ, từ nỗi lo thường trực của mẹ: nhỡ mẹ để quên nó, nhỡ nó lạc thì làm sao.

Cho đến bây giờ, nhiều khi đưa hai đứa đi đâu, đôi khi vẫn giật mình con của mình đâu rồi, con của mình làm sao.

Bài viết năm 2008 ở Mỹ, nhưng con người ở đâu cũng vậy cả. Nhìn những comment frantic về việc vì sao không đưa đón con, tôi thì thế này, tôi thì thế kia, rất dễ để lên án họ, nhưng humans, Hickling said, have a fundamental need to create and maintain a narrative for their lives in which the universe is not implacable and heartless, that terrible things do not happen at random, and that catastrophe can be avoided if you are vigilant and responsible.

In hyperthermia cases, he believes, the parents are demonized for much the same reasons. “We are vulnerable, but we don’t want to be reminded of that. We want to believe that the world is understandable and controllable and unthreatening, that if we follow the rules, we’ll be okay. So, when this kind of thing happens to other people, we need to put them in a different category from us. We don’t want to resemble them, and the fact that we might is too terrifying to deal with. So, they have to be monsters.”

Chúng ta, những con người bất toàn, mong manh trước những ngẫu nhiên của cuộc đời. Ta chỉ có thể cố gắng đồng cảm, cố gắng vigilant ở mức có thể. Và nếu cái ngẫu nhiên đen tối chẳng may rơi phải chính ta, cố gắng sống tiếp, nếu có thể.

Posted by today20 under Uncategorized | No Comments »

10th Jun 2019

Protected: A note to remember

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Posted by today20 under baby | Enter your password to view comments.

01st Jun 2019

Nemo và chuyện tổng kết cuối năm

1.

Thằng con lúi húi cầm điện thoại, mẹ bảo:
– con còn làm cái gì nữa thế hả, đi uống sữa đi
– con đặt alarm để mai dậy sớm đi tổng kết ở trường
– mẹ sẽ gọi con mà, đặt làm gì
– alarm vẫn hơn, nó không dậy trễ như mẹ
– !!!

*

**

2.

Tiếp tục câu chuyện tổng kết, mẹ bảo:
– tổng kết có phải mang sách vở gì đâu, con mang cái balo nhỏ thôi
– không con sẽ mang cái balo to
– có cái gì mang đâu mà balo to?
– con sẽ được nhận giải thưởng mà, mẹ nhớ chưa?
– con tưởng giải to lắm hả, đừng có mơ nha. Giải thưởng cho vào balo nhỏ cũng được rồi
– không, con sẽ mang balo to. Nhỡ giải thưởng to thì sao? Mà con nghe nói con có đến mấy giải thưởng cơ
– :))))

3.

Đoạn kết chuyện tổng kết và tâm sự các bà mẹ:
– Thằng con đã kiếm được 5 triệu vì điểm các môn tiếng Anh cao nhất khối =))))
– Wow, Nemo, cô M thật khâm phục
– Trừ vào tiền học hoặc các thứ ở trường. Mà tiền học tôi đã đóng rồi, giờ sẽ đem cái này đóng tiền sách và đồng phục :-? ko biết đóng school bus bằng voucher này có đc ko :-?
– Nemo hãy bắt mẹ trả lại 5M tiền mặt để bắt đầu tiết kiệm tiền học ĐH
– Khồng
– À bà phải trả nó chứ. Phần thưởng của nó
– Chà khéo nó sẽ đòi thế thật :-?
– Bà phải trả lại
– Để xem nó có đòi ko =))))
– Hãy cho tôi nói chuyện với nó. Tôi sẽ bảo nó đòi =))))
– Koooo. Tối qua tôi đã hỏi là thế có giải thưởng có tặng mẹ ko
– Ơ kìa PHẦN THƯỞNG CỦA NÓ
– Nó đã nghiêm túc suy nghĩ và bảo là còn tuỳ giải thưởng là gì
– Đúng. 5M. Tiết kiệm tiền đi con. Mở sổ tk đầu tiên
– Để tôi về hỏi thử hay là tặng mẹ đi =)))))
– Koooooo

Posted by today20 under baby, Conversations | 2 Comments »

06th Feb 2019

Hoa doi vườn nhà

bây giờ mùa hoa doi

trắng một vùng quảng bá

sóng ven hồ cứ vỗ

xanh một vùng cây tre

ta đến rồi ta đi

bao ngày anh có nhớ…

D3529DF7-0E46-40C5-9B44-5E443A1DCE64

Posted by today20 under Uncategorized | 1 Comment »