Archive for May, 2006

31st May 2006

Is love chemical?

“What could be the purpose of love, especially since it makes us believe we have found our one true soul mate in a world filled with billions of alternatives? How would our ancestors have been served by such behaviour?”

Sexual attraction: the magic formula

Finding your perfect match really is about the right chemistry, but it’s a complex equation, says the American scientist Martie G Haselton.

Selecting a mate is the most crucial decision of our lives. We spend a huge amount of time and energy trying to find that special someone. Our appetite for a relationship fuels a billion-pound industry of matchmaking services. Yet we’re often not satisfied. A 2005 survey of more than 900 people who had been using online dating services revealed that three-quarters had not found what they were looking for. We seem as much in the dark as ever about who is a suitable match.

As a scientist studying human behaviour, I am not too surprised by the mysterious nature of how we go about choosing a partner. Mate selection is a highly complex process. We are consciously aware of only part of it; the rest is either inherently unpredictable or operates outside our awareness, which leads us to the perception that love is about ineffable chemistry.

Let’s start with the conscious part. There are some things we all find attractive. Men tend to desire women with features that suggest youth and fertility, including a low waist-to-hip ratio, full lips and soft facial features. Recent studies confirm that women have strong preferences for virile male beauty — taut bodies, broad shoulders, clear skin and defined, masculine facial features, all of which may indicate sexual potency and good genes. We also know that women are attracted to men who look as if they have wealth or the ability to acquire it, and that men and women strongly value intelligence in a mate. Preferences for these qualities — beauty, brains and resources — are universal. The George Clooneys and Angelina Jolies of the world are sex symbols for predictable biological reasons.

Of course, we don’t fall in love with super-mates like these. The average person who did would be headed nowhere, because super-mates are inaccessible to all but a few. This is likely to be part of the reason why love evolved: to bond us for co-operative child-rearing, but also to assist us in choosing, so that we don’t waste time and energy falling for someone who is unattainable. Instead, people tend to fall for others who, on attractiveness, intelligence and status, are of a similar ranking to themselves.

So much for outward appearances. What about the less obvious cues of attraction? Fascinating work on genetics and mate preferences has shown that each of us will be attracted to people who possess a particular set of genes, known as the major histocompatibility complex (MHC), which plays a critical role in the ability to fight pathogens. Mates with dissimilar MHC genes produce healthier offspring with broad immune systems. And the evidence shows that we are inclined to choose people who suit us in this way: couples tend to be less similar in their MHC than if they had been paired randomly.

How do people who differ in their MHC find each other? This isn’t fully understood, but we know that smell is an important cue. People appear to literally sniff out their mates. In studies, people tend to rate the scent of T-shirts worn by others with dissimilar MHC as most attractive. This is what sexual “chemistry” is all about.

The message here is: trust your instincts — except that there is an alarming exception. For women taking hormone contraceptives, the reverse is true: they prefer men whose MHC genes are similar to their own. Thus, women on the pill risk choosing a mate who is not genetically suitable (best to smell him first and go on the pill afterwards). This is a prime example of how chemical attraction can depend on your circumstances.

Here’s another example: attraction can fluctuate over the menstrual cycle. Men evaluate women’s scents as more attractive when they are near ovulation, and in our studies at UCLA, we have found that men are more loving towards their partners as ovulation approaches. Women’s preferences for certain male scents and other male features change over their cycle. Near ovulation, they prefer masculine traits; at other phases of their cycle they prefer less sexiness and more stability. All this suggests that the path to love can be somewhat random, particularly for women.

Having sex can also complicate the way you perceive a potential partner. After sex, the brain releases oxytocin, which results in the warm, companionable feeling of love and the creation of the social bonds that facilitate co-operative child-rearing. Watch out: sex on a whim can lead to feelings of love for a person who is entirely wrong for you.

Sex, of course, is not love. For scientists, love is a conundrum: strictly speaking, sexual desire takes care of reproduction, so what could be the purpose of love, especially since it makes us believe we have found our one true soul mate in a world filled with billions of alternatives? How would our ancestors have been served by such behaviour? One possibility is that feelings of love act as a “stop rule” that terminates the search for a mate, even if only temporarily, so we commit to one person and get on with the business of mating.

But that still poses the question, if the roads to love are so varied and random, how do we decide on a particular mate? It turns out that the problem of choice under uncertainty can be described and solved mathematically. Evolutionary psychologists Peter Todd at Indiana University and Geoffrey Miller at the University of New Mexico used a computer simulation to determine how a person might best choose from a number of potential partners. They set it up so that the person first assesses a number of the options available to them to decide what is the best they can aspire to in terms of attractiveness. They then go for the next person they come across who meets their aspirations, out of those they haven’t already encountered.

The researchers found that the optimum proportion of possible mates to “examine” before setting your aspirations and making your choice is a mere 9% — so at a party with 100 possible mates, it’s best to study only the first nine you randomly encounter before you choose. Examining fewer means you won’t have enough information to make a good choice, examining more makes it likely you’ll pass the best mate by. No doubt the models underestimate the complexity of real mate choice, but the fundamental insight is clear: don’t search indefinitely before choosing, lest you miss out on all the good mates or run out of time altogether.

Who we fall for is determined by a mix of factors, some of which we are aware of, some of which we experience indirectly. Happenstance can play a significant role, especially if we meet someone just after calibrating our aspirations, or at a particular stage of the hormonal cycle. There may be that special someone out there — but they’re not necessarily the only one.,,176-2190254,00.html

Posted in Uncategorized | No Comments »

30th May 2006

2046 – di ca?o

Bạn chipiago lâu lâu lại lịch sự khen cái review 2046 này làm mình thỉnh thoảng cũng tưởng nó hay thật Image Mặc dù xin tự thú trước bình minh là ngoài những phần tả thực kiểu “mở mắt bò ra khỏi giường lúc 9h” và “có một lần ngồi hàng cafe cách đây không lâu” thì những triết lý vỉa hè còn lại toàn đồ cóp nhặt, post lên diễn đàn tán gẫu (như khởi nguyên nó là) chắc cũng vui vui chứ đem đăng lên Dân trí có lẽ cũng không được đứng đắn lắm. Nhưng thôi cứ post lên đây làm di cảo Image. Ngoài ra xin ghi vào đây ý kiến của Ếch HA là “G. viết review phim sến mà không sến nổi” Image. Xin chân thành đồng ý.


Mở mắt bò ra khỏi giường lúc 9h. Ăn sáng xong quyết định quay lại giường nhân một ngày hiếm hoi được uể oải.

Buồn ngủ mà không ngủ được, lôi phim ra xem. Lấy đại 1 trong số rất nhiều DVD chưa xem cho vào máy. 2046.

Có một lần ngồi hàng cà phê cách đây không lâu, cũng nhạc violin như thế này, hình như chính là bài này, em bảo “nhạc này chả có gì sâu sắc, cứ nông nông da diết, mà nghe có khi khóc lúc nào không biết”. Chị bảo “ừ cũng tuỳ tâm cảnh”. Tâm cảnh hôm nay là gì uể oải lười biếng. Lòng vẫn như xưa yên ổn quá. Nao nao vì yên ổn quá.

Tiếng violin lại nông nông da diết mỗi khi anh Lương Triều Vĩ ở năm 2046. Những ai lấy tàu đến năm 2046 là để giữ lại những khoảnh khắc đã và sắp mất, vì tại năm 2046, mọi điều sẽ chẳng bao giờ thay đổi. Điều đó có đúng không? Không ai biết, vì từ năm 2046 chỉ có một người trở về. Trở về vì lại có những điều cần nhớ và quên ở năm 2046. Và để mơ tiếp năm 2047.

Phim phức tạp, lẫn lộn quá khứ tương lai, quá nhiều điều muốn nói nên khó nói hết được tất cả. Nhưng có thể vì một cuộc đời người cũng lằng nhằng, phức tạp, lẫn lộn quá khứ tương lai, rất nhiều điều muốn nói, rất nhiều điều muốn chọn lại và không thể chọn lại, khao khát ra đi nhưng mỗi cuộc ra đi là mỗi sự chối bỏ.

Nhiều đoạn phim giống như những bức ảnh ghép lại, màu sắc rực rỡ và u ám. Giống như ký ức, có thể chả vui nhưng thường đã thành ký ức thì phải đẹp.

Love is a matter of timing. No interest to meet the right person too soon or too late. Nhưng làm thế nào để biết được đâu là right person? Người từ 2046 quay trở về. Cả 2047 cũng đã kết thúc không trả lời được câu hỏi đó. Mỗi thời điểm người ta chỉ có một lựa chọn. Và người ta không thể biết lựa chọn đó tốt hơn hay xấu hơn các lựa chọn khác vì người ta không thể sống lại để chọn lại.

Cuộc đời, như vậy, chỉ là một bản nháp không bao giờ biết đến bản thật.

But when you don’t take “no” for an answer, there is still a chance you’ll get what you want.

Posted in Uncategorized | 2 Comments »

26th May 2006

Ra Ha Noi de lam gi?


Sự nghiệp má mì của mình vẫn đang tiếp diễn Image

Posted in Uncategorized | No Comments »

24th May 2006


Giời mưa, lén lút làm cái test do bạn chipiago gửi nhân dịp giời mưa.

Cũng non-sense, ai cũng có thể thấy đúng và ai cũng có thể thấy sai như tất cả các test khác Image. Mưa nẫu ruột ghê Image.

Bạn là người rất hoạt bát, luôn khiến người khác vui vẻ, đồng nghĩa với việc có cá tính xốc nổi. Bạn có khả năng lãnh đạo bẩm sinh, quyết định mọi việc nhanh chóng cho dù không phải tất cả mọi việc bạn quyết định đều đúng. Bạn là người liều lĩnh và táo bạo, cái gì cũng phải thử một lần cho biết, là người luôn muôn thử cơ hội và rất ưa mạo hiểm. Mọi người rất thích ở bên bạn vì sự táo bạo và khả năng kích thích trí tò mò cho người khác.

Posted in Uncategorized | 10 Comments »

22nd May 2006

Up to Hanoi again…

… tomorrow.

See you,


Posted in Uncategorized | 4 Comments »

21st May 2006

Rainy sunday


Trời mưa. Hàng sửa xe. Phát hiện ra cút chiên vỉa hè vừa ngon vừa rẻ Image.


Mình tuy có hoang phí nhưng chưa từng tự bỏ ra 145$ để mua đồng hồ (DKNY) bao giờ (được tặng thì không tính). Vẫn có nhiều đứa còn hoang phí hơn mình.


Đã bán laptop cũ được… 4 triệu :-D sau khi nó phục vụ mình 4 năm, nói chung trong năm cuối cùng thì hầu như nó chả làm gì.


2 đứa ở HN chửi nhau, 9h sáng đã gọi mình dậy để kể tội nhau (Hôm nay là chủ nhật. CHỦ NHẬT, có ai chủ nhật mà 9h đã dậy không???), giờ thì phải đọc tiếp mail chửi nhau của chúng nó :-(

Posted in Uncategorized | 2 Comments »

21st May 2006

Dimanche feignant

Encore un dimanche feignant. Est-ce que c’est le dimanche qui est feignant ou plutôt moi, je suis feignante en dimanche? Encore une-question-de-style-non-sense qu’on ne peux se poser que dans les moments feignants.

Je n’arrive pas à finir Les yeux bandés aka Blindfold. Et dans ce dimanche feignant je me demande à ceux qui m’ont fait penser à ce bouquin de temps en temps et je n’arrivait pas à retrouver cette fois ci quand je le relisait.

Une compassion à une étudiante peu fortuné que je n’arrivait à comprendre que quand j’etais dans une situation un peu pareille? La mystère vulnérable diffficilement distinguée entre  la raison et l’instinct qui ouvre la porte aux doutes, et même au point le recit se ferme, on n’arrive pas à vraiment le saisir?

Les fantasmes obscurs qui existent dans chacun, et qui n’attendent que l’ouverture de la “boite de Pandora” pour sortir?

Bon, je crois que j’ai besoin d’une petite sièste. Les questions spirituelles, philosophiques etc. peuvent attendre.

Posted in Uncategorized | No Comments »

18th May 2006

Con ga’i la`m

Chiều nay, lên lịch cho một chủ nhật nào đó:

– Còi ơi, em ra làm má mì ở Feeling nhé.
– Không. Em ứ ra Feeling đâu, Cao Tốc cơ.
– Sao lại Cao Tốc? Anh Cường ở đấy đẹp trai lắm à?
– Ở đấy có máy lạnh với cả design đẹp. Anh Cường cũng dễ thương nữa. Không ra Feeling đâu hu hu.
– Thôi được. Cho em ra Cao Tốc.

1 tiếng sau.

– Thúy à, bà đọc mail của tui chưa.
– Chưa, có gì dzạ?
– Đọc đi. Tui xin bà sang bên tui… hỗ trợ.
– Chủ nhật hả? Sao bà dã man quá dzạ? Sao Chủ nhật bắt tui đi làm?
– Thì tui cũng đi nè.
– Hong có đồng nào đòi bắt người ta đi làm. Hong đi.
– Có mà, có… 50,000, hi hi.
– Trời, 50,000 mà đòi tui đi làm chủ nhật. Thà tui ở nhà ngủ với đi massage.
– Đừng có khó tính như thế.
– Mà bà cho tui ra chỗ nào dzạ?
– Feeling.
– Hong.
– Hong là sao?
– Hong ra Feeling. Ra Cao Tốc.
– Trời, sao ai cũng đòi ra Cao Tốc hết cả? Anh Cường có vợ rồi mà. Thôi chịu khó đi, anh Bắc hay anh Cường cũng thế.
– Hong. Anh Cường ảnh dễ thương. Ông Bắc gặp chỉ muốn đập. Bà đã đòi tui đi thì phải cho tui chọn chớ. Hong đến ngày tui bệnh thì bà làm gì được tui.

Chắc mai ra Cao Tốc coi chơi. Coi anh Cường dễ thương cỡ nào mà sao các em đều đòi ra chỗ anh hết cả. Làm người “dễ thương” kể cũng sung sướng vậy, mà có khi cũng khổ vậy.

Posted in Uncategorized | 3 Comments »

15th May 2006

Kinh nghiem 10 nam sau khi cuoi vo

– Anh tặng quà kỷ niệm ngày cưới cho vợ rồi.
– Tặng cái gì thế
– 1 bộ nữ trang, nhưng bả không mua, bảo vàng đang lên giá, đề nghị quy đổi thành cash Image
– Bà xã anh thật là biết tính toán Image
– Chúng mày cưới chồng rồi cũng thế em ạ. Thế là anh toi 7M cộng thêm 1 bữa nhà hàng Image
– Đằng nào chả toi 7M, mua hay ko mua cũng thế Image. Xong bà xã anh dùng 7M làm gì?
– Biết chết liền.

Posted in Uncategorized | 3 Comments »

14th May 2006

Rainy night, sunny day

Đêm hôm qua bão ở đâu đó, mưa kinh khủng 1 số tiếng liền.

4h sáng tỉnh dậy vì sấm chớp, nhớ ra có 1 birthday gift còn đang nằm ở dưới xe. Trên xe có cái mái hiên nhưng với cơn mưa kinh dị ấy thì…

Mắt nhắm mắt mở đi xuống nhà, mở cửa ra nhận một cơ số hạt mưa vào người. Birthday gift vẫn còn sống sót mặc dù hơi ướt. Hôm nay phải đi gửi vì đáng ra hôm nay nó đã phải có mặt ở Hà Nội. Không sao, late gift precious gift.

Trùm thêm cái chăn nữa và chật vật ngủ tiếp. Nhưng 9h đã có đứa phá rối nhắn tin không cho mình ngủ.

Leon vẫn chưa xem được hết vì Qisheng đang ở bệnh viện và Pioneer thì kén đĩa quá. Blindfold vẫn chưa đọc được hết dù chật vật 1 số tháng nay. Có thể đọc lại lần 2 cũng đã mất cái glamorous ban đầu, và vì thời gian này lúc nào cũng kêu than stress and loaded, không phải là best condition để đọc các thứ haunted và obscure. Lần trước đọc cách đây hơn 2 năm, phiên bản lúc đó là Les yeux bandés. Người ta (mình) không thể tìm thấy pleasure từ những thứ giải trí elite và xa xỉ khi không đủ thời gian để ngủ (lại bắt đầu than thở Image).

Sunny day, đi bơi.

Posted in Uncategorized | 2 Comments »