19th Oct 2006

Heart-ache

10h30 tối hôm qua, trên đường đi vô nhà tắm, em lục lọi trong túi xách tìm cái di động. Bị bệnh phụ thuộc vào di động / Internet như phần lớn thế hệ suy đồi bây giờ, em không thể đi tắm mà không mang theo di động được. Nhỡ đang tắm có ai gọi điện/nhắn tin thì sao? Thật là hysterical, crazy, pathetic… Đúng thế, em cũng đồng ý là như vậy. Nhưng nói cho cùng người ta cũng có quyền được hysterical, crazy, pathetic… cơ mà, if it makes you happy, or at least if it makes you normal.

Cái túi của em rất to. Nói ngoài lề trừ phi đi chơi, em luôn khuân theo cái túi to nặng mà mọi người hay thắc mắc là có thể mang theo cái gì để nó to nặng như thế. Đấy là một trong những câu hỏi bắt bí mà thường em không trả lời được. Tóm lại nó rất to, và các thứ, typically em, nằm loạn xà ngầu trong một trật tự hỗn mang tuy có quy luật nhưng lúc mở ra thì thường em chả nhớ được đấy là quy luật gì.

Trong lúc đi bộ từ tầng 2 lên tầng 3 rẽ phải vô nhà tắm, em lục tung cả lên và không tìm thấy di động đâu cả. Thế là em mất cả hứng thú đi tắm, em chui ra bàn dốc túi lục thêm vài lần nữa để yên tâm chắc chắn là điện thoại không có trong đó. Không có.

Đi xuống dưới nhà. Cạnh máy tính, không có. Bàn ăn, không có. Em bắt đầu nghẹt thở. Hôm nay em vừa đọc trên VNExpress là mất tiền gây nên cơn đau tương đương các cơn đau thể xác. Em làm chứng là mất điện thoại có thể gây nên các cơn đau tương đương các cơn đau thể xác dù ít ồn ào hơn.

Hu hu, em bắt đầu lờ mờ nhớ ra, hình như điện thoại bỏ trên bàn cafe chưa cầm về. Có phải không nhỉ? Hu hu, Motorola L6 vừa mua cách đây 2 tuần. Hu hu phonebook mới chưa back up. Hu hu, tài chính cạn kiệt. Hu hu toàn tập.

Nhấc máy cố định gọi vào số của mình, niềm hy vọng cuối cùng. Đã chuẩn bị tinh thần “thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”. Để có thể yên tâm điện thoại đã ra đi mãi mãi.

Điện thoại đổ chuông. Một tai nghe chuông điện thoại, một tai giỏng lên nghe nhỡ đâu có tiếng chuông trong nhà. Sau 6, 7 hồi chuông và bắt đâu suy nghĩ xem nên làm gì, một giọng phụ nữ “Alô”. Em run run hỏi “Có phải hàng cafe không ạ, đây là số của em, em để quên điện thoại”.

Chị hàng cà phê thật là tử tế, chị giữ lại điện thoại cho đến lúc có người đến lấy. Khi gác máy, vâng, vẫn là em, cơn lười nổi lên. Làm sao em có thể chạy từ nhà lên hàng cafe ở quận 3 được cơ chứ, nhất là vào 11h đêm. Nghe không giống em tý nào cả, cho dù mất điện thoại có thể gây nên các cơn đau tương đương các cơn đau thể xác đi chăng nữa.

Gọi điện cầu cứu và nhờ vả. Nhưng làm sao khi phonebook nằm trong điện thoại và số điện thoại em còn nhớ chỉ có số nhà và số di động của… em? Yahoo Messenger, tất nhiên là thế. Sau khi hỏi anh X số của em Y, gọi cho em Y để hỏi số của anh Z. Sau đó nhờ anh Z đi lấy điện thoại.

Xin chân thành cảm ơn anh, với lòng biết ơn sâu sắc nhất. Em cũng tha thứ cho anh đã dám bảo em là “có cái điện thoại cũng không biết giữ thì còn giữ được cái gì nữa”, và lại còn nhắc lại câu đấy sáng nay khi đưa lại điện thoại còn ám mùi cologne từ túi quần anh cho em.

Xin chân thành cảm ơn chị chủ quán, một lần nữa, chị khẳng định lại niềm tin của em vào lòng tốt của con người (trong đó có em, vì ở hiền gặp lành mà).

10 Responses to “Heart-ache”

  1. hoaianh Says:

    may man nha :P

  2. gt Says:

    May nhé :D

    Cách đây 1 tháng gì đó em đi mua đồ ở Go US, rồi rơi đt ở đó. Chắc ăn ở hiền lành nên em cũng được chị chủ shop trả lại một cách niềm nở, tốt bụng!

  3. MsLeo Says:

    Hihi, ti`m ca’i da^y ro^`i buo^.c no’ la.i, deo va`o co^? i’, ko so danh mat nua, hehe ;))

    Du` sao cung rat chuc mung vi da tim lai duoc no :D

    Ko phai noi cau an ui “Cua di thay nguoi”, hehe…

  4. Miu Says:

    ôi trời, buồn hụt :D

  5. Gatgu Says:

    Hú vía! :D
    Em đang băn khoăn, k0 biết có nên hẹn chị ra quán café để bàn giao “Con chim trốn tuyết” hay k0. Nhỡ mà vì 1 quyển sách mỏng dính, chị lại lên 1 cơn đau tim nữa thì… Hí hí :P

  6. Hieu Says:

    Troi, suot ngay mat voi de quen dien thoai :-S The ma cu bao la yeu qui voi ca di tam cung ko the thieu no duoc :P

    May ma` cai may tinh to dung` chu khoang 10 nam nua no’ gap lai duoc be bang cai vi’ chac em G cung se de quen hoac lam mat. Luc do thi` dung la … cuoc doi dep sao :-D

  7. D,D&B Says:

    “Em làm chứng là mất điện thoại có thể gây nên các cơn đau tương đương các cơn đau thể xác dù ít ồn ào hơn.”

    Câu này thật là không chính xác và tối nghĩa.

  8. today20 Says:

    Hiểu ý thì quên lời đi

  9. ngau Says:

    Cologne là nước hoa phải ko nhỉ? Nước hoa mà lại vào tận túi quần cơ à?

  10. Phat Says:

    @ngau: cologne thiên nhiên. :P

    Mai mốt sắm cái điện thọai water-proof đi em G. Đeo dính vào người, bơi tắm, lặn, gì gì thì cũng bất ly thân. Phải thương cái thể xác mình chớ!

Leave a Reply