16th Oct 2006

Never let me go

Tự dưng tìm lại được cái này, từ mấy tháng trước. Hình như cũng định viết thêm cái gì nên để đó. Mà giờ thì chẳng viết thêm gì được, nên cứ tống lên đây. Làm di cảo Image


Có người hỏi mình thích gì ở Ishiguro. Mình chẳng biết gì về anh ý, ngoài Never Let Me Go.
 
Never Let Me Go, Đừng để em đi. Dịch thế này nghe sến dễ sợ. Như phim Hàn Quốc. Như một chuyện tình.
 
Nhưng đây không phải, hoặc không chỉ là một câu chuyện tình. Trong nhiều tháng đắm chìm trong vòng quay bất tận sleeping – working – spending, Never Let Me Go có lẽ là quyển sách để lại dư âm lâu dài hơn cả. Cái dư âm khiến người ta đôi khi thèm muốn đập phá, yêu cuồng sống vội, làm bất cứ một điều gì để yên tâm rằng mình vẫn tự do, mình vẫn có lựa chọn, mình không bị xói mòn, khuất lụy, cam chịu một định mệnh đã an bài nào. Mà có thật thế không?
 
Mập mờ và tiết chế trong cung cấp dữ liệu, Never Let Me Go có gì đó chung với truyện trinh thám. Những câu hỏi cứ đều đặn được đặt ra, trong ngôi trường Hailsham lạ lùng và những tuổi thơ có phần kỳ dị.
 
Trong những trang đầu tiên, em tra đi tra lại từ điển xem “carer” và “donation” có phải có một nghĩa nào mà mình không biết? Kathy làm “carer” là làm gì? Và “forth donation” là cái gì mà cứ được nhắc đi nhắc lại như một kết cục?
 
Nhưng thực ra, khi nhìn lại, em tự hỏi từ đâu có cảm giác “kỳ dị” ấy? Có gì kỳ dị ở ngôi trường đồng quê bình lặng, ở tuổi thơ dường như bình thường của Kathy, Ruth và Tommy? Những cơn cáu giận của cậu bé cá biệt, tình thân ẩn chứa ghen tuông thường gặp trong những tình bạn con gái…
 
Vậy thì sự kỳ dị bắt đầu từ đâu? Từ những cuộc khám sức khoẻ định kỳ hàng tuần và đòi hỏi sống khoẻ sống lành mạnh đến kỳ quặc? Từ cái yêu cầu cốt tử phải “sáng tạo”? Hay từ bản thân ngôi trường mà dường như đối với Kathy, Ruth, Tommy… là cả thế giới và toàn thể những thứ bên ngoài chỉ là tiếng vọng xa xăm?
 
Những dữ kiện lần lượt rơi ra, để từng bước soi sáng mỗi góc căn hầm. Những lời nói khó hiểu của cô Lucy. Gallery của cô hiệu trưởng. Sự thơ ngây buồn cười trước những thứ tầm thường. Niềm háo hức đi tìm “mẫu gốc”. Và sự cam chịu, cam chịu vô tận, kể cả trong những lúc bùng nổ hy vọng.
 
Với những mảnh sáng ghép lại, kết thúc, khi đi tới đó, đã không còn bất ngờ. Như sự xói mòn cuối cùng trong cái tiến trình xói mòn đều đặn, để đến phút cuối người ta chấp nhận buông tay. Buông tay với sự cam chịu còn sâu thẳm hơn niềm tuyệt vọng, với tiếng thở dài chấp nhận điều không tránh thoát.
 
Không phải tiểu thuyết khoa học viễn tưởng như nó có vẻ là, không phải tiểu thuyết luận đề như nhiều người gọi, Never Let Me Go là cuốn sách về sự chấp nhận và buông xuôi. Để lại dư âm thèm khát tự do, bùng nổ, có lựa chọn và có quyền bỏ chạy.

Leave a Reply