09th Apr 2008

Never let me go – Bình loạn

Rất nhiều spoiler, để giải thích tại sao mình thích mặc dù nhiều bạn không thích


– đọc xong Never let me go rồi

– thấy sao

– mixed feeling. văn tinh tế, tạo ra không khí và có nhiều cảm xúc nhưng hơi vô lý

– cái gì vô lý cơ

– sao bọn đấy ko bỏ đi, sao cứ chấp nhận là sẽ donate mà chẳng kháng cự, cũng chẳng sợ sệt hay đau khổ. cái đấy chỉ hiểu theo kiểu symbol được chứ nếu về logic thì khó chấp nhận

– à giống như bọn trẻ con của giáo phái đa thê vừa mới được cứu ra ấy, đã lớn lên với sự chấp nhận, đã được nuôi với mục đích làm cho chấp nhận. em thấy là bình thường chứ. Như những người bị hội chứng Stockholm đã end up yêu cái người lạm dụng mình

– nói thế chứ, bản năng sống là bản năng con người. mà trong 100 thằng chấp nhận làm cừu hiến sinh thì cũng phải có 1 thằng phản kháng, ít nhất là có phản kháng nhưng rồi chịu chấp nhận vì benefit < cost chứ

– à có thể đã từng có. câu chuyện này là về những đứa không có, và nếu đã từng có chuyện đó thì bọn nó cũng ko được biết. em thấy nó logic đấy chứ, nó hoàn toàn là dưới mắt nhìn của 1 đứa trong hội đó. Với cái vô tri lớn lao về toàn bộ. Được nuôi lớn trong sự vô tri, nó ko loại trừ việc có thể đã từng hay sẽ có phản kháng, nhưng làm sao tôi biết về điều đó?

– tức là bọn nó gần như ko nghĩ gì tới các alternative khác trong khi về tất cả các mặt khác thì hoàn toàn như người bình thường

– em nghĩ có thể chứ. hey, think about our parents, for how many years they have never thought about other alternatives even till now?

– à nhưng mà parents mình ko bị chuẩn bị tới cái chết. sợ chết là bản năng lớn nhất

– khác gì đâu, em ko nghĩ thế. Rất nhiều người đã ra đi để chết vì được dạy phải chết vì lý tưởng. có những người đào ngũ, hẳn thế, nhưng phần lớn có biết về những thằng đó đâu, phần lớn có biết bên ngoài biên giới họ sống thế nào đâu. và câu chuyện được kể bởi 1 người như thế

– nhưng những thằng chết vì lý tưởng ấy nó có sự lựa chọn, cũng như những thằng tự tử nó có lựa chọn

are you sure? are you sure that it’s a “choice”?

– có thể là lựa chọn có điều kiện nhưng vẫn là lựa chọn

– em ko nghĩ thế. trong số mấy triệu người bị đẩy đi để chết, họ được nuôi lớn rằng cuộc đời là như thế. như thế là tốt và là đúng. bố mẹ sẽ buồn vì mình chết nhưng chết vì tổ quốc là con đường duy nhất. đây còn ko có bố mẹ để mà buồn. ai cũng sẽ chết như thế thì tại sao không?

– à tức là figuratively, thì có thể hiểu được những ý đó nhưng mà nếu xét về individually thì cách ứng xử của những đứa trẻ đó là ko hiểu được, ít nhất là về ý nghĩ, tức là nó có thể chấp nhận nhưng nó có thể có ý nghĩ là nếu ko chấp nhận thì sao nhỉ

– em thấy câu chuyện được kể bởi 1 typical individual. Câu chuyện ko phải được kể bởi 1 thằng McMurphy, mà bởi một thằng trong cuckoo’s nest trước khi có McMurphy. Nếu McMurphy được gửi sang 1 cái trại tâm thần khác, ắt hẳn thằng kia sẽ kể 1 câu chuyện đại loại như câu chuyện này. Nó”có thể” có ý nghĩ ko chấp nhận nhưng cái đứa kể câu chuyện này nó chấp nhận. Em nghĩ cũng là 1 cái hiểu được, thậm chí rất là thực tế. Nhiều người thích 1 câu chuyện anh hùng kiểu McMurphy, em cũng thích. Ko có McMurphy thì sẽ ko có phát triển, nhưng có lẽ phần lớn người ta sống với sự chấp nhận và ignorance như thế. Cố cựa quậy trong mức có thể, nhưng sẽ ko bay qua tổ chim cuckoo. Em nghĩ em thích nó chính vì như thế.

3 Responses to “Never let me go – Bình loạn”

  1. Khuê Việt Says:

    Nếu không bay qua mà sinh ra trong tổ chim thì sao ạ?

  2. today20 Says:

    Thì thành Never let me go :p

  3. Dím Says:

    “nhưng có lẽ phần lớn người ta sống với sự chấp nhận và ignorance như thế” mình thích câu này của bạn, hehe. Đấy cũng là lý do mình ko biết là mình thích NLMG hay ko nữa. Có thể mình bị chi phối bởi cảm xúc quá nhiều nên cái đọng lại cuối cùng, như đã nói, vẫn cứ là ám ảnh và ám ảnh – Một nỗi buồn dài, không lối thoát!

Leave a Reply