22nd Oct 2013

Mùa nước nổi

Đi ê ẩm 7 tiếng cuối cùng cũng đến được Châu Đốc. Miền Tây, mùa nước nổi.

9 năm, kể từ ngày dọn vào SG, chưa bao giờ đi miền Tây. Ấn tượng sâu sắc nhất đã xem/đọc về miền Tây chắc là là Mùa len trâu và Cánh đồng bất tận, những đồng nước mênh mông với đàn trâu, và những con vịt chạy đồng, đều là những điều rất khác, rất khác, như thể không phải cùng một đất nước này, với người suốt đời là metropolitan girl, chỉ biết đến Hà Nội, Huế, Sài Gòn.

Miền Tây đúng là rất khác. Những cây cầu bắc từ nước sang… nước. Không biết đâu là đồng, đâu là sông, đâu là kênh. Như một mặt hồ bất tận, giữa mặt hồ bỗng nhiên mọc lên những cây cột điện. Hay những ngôi mộ. Hay những cái chòi.

Chim bay đầy trời. Tất cả những nơi từng qua ở Việt Nam, không có chỗ nào nhiều chim như thế.

Những đàn vịt hàng trăm con lúc nhúc mới thay lông. 2 con nghé nằm trong mùng. Những con trâu béo tròn. Những bông súng cọng dài 2 met. Những chái nhà tôn nối tiếp nhau dọc bờ kinh.

Những cô bé tóc dài chống xuồng đi trên mặt nước. Những em bé Chăm mắt to như cái chén.

Miền Tây đem lại một cảm giác khoáng đạt của sự mênh mông, mặt nước trải dài bất tận và những cánh đồng không có gì vướng mắt. Một cảm giác thanh bình của chim kêu, vịt kêu, những buổi chiều vắng lặng.

Những buổi chiều vắng lặng dễ hiểu tại sao người ta ngồi nhậu cho qua chiều, qua ngày, những đêm dài trên nước hát những điệu buồn.

Miền đất nghèo, vừa bồn chồn vừa khoáng đạt vừa vô lo. Người ta có thể sống cả đời ở đây. Người ta có thể chết vì buồn chán ở đây.

 

DSCF8333

DSCF8380

 

DSCF8496

One Response to “Mùa nước nổi”

  1. P Says:

    Băm mấy năm ở SG mà cũng chưa đi miền Tây nè. 9 năm metropolitan girl mà đã đi là giỏi rồi. Chắc tại gần đèn. ;)

Leave a Reply