26th Jan 2022

The Beauty of Spring Blocks My Way

Spring comes slowly and quietly
to allow Winter to withdraw
slowly and quietly.

The color of the mountain afternoon
is tinged with nostalgia.
The terrible war flower
has left her footprints-
countless petals of separation and death
in white and violet.
Very tenderly, the wound opens itself in the depths of my heart.
Its color is the color of blood,
its nature the nature of separation.

The beauty of Spring blocks my way.
How could I find another path up the mountain?

I suffer so. My soul is frozen.
My heart vibrates like the fragile string of a lute
left out in a stormy night.
Yes, it is really there. Spring has really come.
But the mourning is heard
clearly, unmistakably,
in the wonderful sounds of the birds.
The morning mist is already born.
The breeze of Spring in its song
expresses both my love and my despair.
The cosmos is so indifferent. Why?


To the harbor, I came alone,
and now I leave alone.

There are so many paths leading to the homeland.
They all talk to me in silence. I invoke the Absolute.
Spring has come
to every corner of the ten directions.
Its, alas, is only the song
of departure.

(Thich Nhat Hanh)

Xuân đến lặng chậm

Để đông rút lui

Lặng chậm

Màu núi chiều

Nhuốm màu nhớ

Đoá hoa chiến tranh ghê sợ

Rải dấu

Với vô số cánh hoa của chia lìa chết chóc

Màu trắng và tím

Rất khẽ, vết thương há miệng trong đáy tim tôi

Màu của nó màu của máu

Gốc của nó, gốc chia lìa

Vẻ đẹp xuân chặn lối

Tìm đâu đường khác lên núi?

Tôi đau. Tâm hồn đóng băng

Trái tim rung như dây đàn mong manh

Bị bỏ lại trong đêm bão

Phải, nó đó, xuân đã tới

Nhưng tiếng than vang vọng, không thể lẫn

Ngân lên trong tiếng chim hót diệu kỳ

Sương mai đã hiện

Gió xuân ca lên tình yêu và tuyệt vọng

Nhưng cớ sao vũ trụ dửng dưng?

Tôi một mình đến cảng

Và rời đi một mình

Biết bao đường về quê mẹ

Đều nói với tôi câm lặng

Tôi cầu xin Tuyệt đối

Xuân đã đến

Trên mọi góc đường của mười phương

Mà bài ca của nó, than ôi

chỉ là lời từ biệt

Leave a Reply