Archive for the 'Uncategorized' Category

04th Jul 2022

Bluebird


by Charles Bukowski

there’s a bluebird in my heart that
wants to get out
but I’m too tough for him,
I say, stay in there, I’m not going
to let anybody see
you.
there’s a bluebird in my heart that
wants to get out
but I pour whiskey on him and inhale
cigarette smoke
and the whores and the bartenders
and the grocery clerks
never know that
he’s
in there.

there’s a bluebird in my heart that
wants to get out
but I’m too tough for him,
I say,
stay down, do you want to mess
me up?
you want to screw up the
works?
you want to blow my book sales in
Europe?
there’s a bluebird in my heart that
wants to get out
but I’m too clever, I only let him out
at night sometimes
when everybody’s asleep.
I say, I know that you’re there,
so don’t be
sad.
then I put him back,
but he’s singing a little
in there, I haven’t quite let him
die
and we sleep together like
that
with our
secret pact
and it’s nice enough to
make a man
weep, but I don’t
weep, do
you?

Posted in Uncategorized | No Comments »

18th Jun 2022

Nemo’s design

Nemo’s Photoshop assignment: make a movie poster.

Posted in Uncategorized | No Comments »

26th Jan 2022

The Beauty of Spring Blocks My Way

Spring comes slowly and quietly
to allow Winter to withdraw
slowly and quietly.

The color of the mountain afternoon
is tinged with nostalgia.
The terrible war flower
has left her footprints-
countless petals of separation and death
in white and violet.
Very tenderly, the wound opens itself in the depths of my heart.
Its color is the color of blood,
its nature the nature of separation.

The beauty of Spring blocks my way.
How could I find another path up the mountain?

I suffer so. My soul is frozen.
My heart vibrates like the fragile string of a lute
left out in a stormy night.
Yes, it is really there. Spring has really come.
But the mourning is heard
clearly, unmistakably,
in the wonderful sounds of the birds.
The morning mist is already born.
The breeze of Spring in its song
expresses both my love and my despair.
The cosmos is so indifferent. Why?


To the harbor, I came alone,
and now I leave alone.

There are so many paths leading to the homeland.
They all talk to me in silence. I invoke the Absolute.
Spring has come
to every corner of the ten directions.
Its, alas, is only the song
of departure.

(Thich Nhat Hanh)

Xuân đến lặng chậm

Để đông rút lui

Lặng chậm

Màu núi chiều

Nhuốm màu nhớ

Đoá hoa chiến tranh ghê sợ

Rải dấu

Với vô số cánh hoa của chia lìa chết chóc

Màu trắng và tím

Rất khẽ, vết thương há miệng trong đáy tim tôi

Màu của nó màu của máu

Gốc của nó, gốc chia lìa

Vẻ đẹp xuân chặn lối

Tìm đâu đường khác lên núi?

Tôi đau. Tâm hồn đóng băng

Trái tim rung như dây đàn mong manh

Bị bỏ lại trong đêm bão

Phải, nó đó, xuân đã tới

Nhưng tiếng than vang vọng, không thể lẫn

Ngân lên trong tiếng chim hót diệu kỳ

Sương mai đã hiện

Gió xuân ca lên tình yêu và tuyệt vọng

Nhưng cớ sao vũ trụ dửng dưng?

Tôi một mình đến cảng

Và rời đi một mình

Biết bao đường về quê mẹ

Đều nói với tôi câm lặng

Tôi cầu xin Tuyệt đối

Xuân đã đến

Trên mọi góc đường của mười phương

Mà bài ca của nó, than ôi

chỉ là lời từ biệt

Posted in Uncategorized | No Comments »

10th Feb 2021

Adieu, Daniel

Et merci, pour tous.

T étais pour moi comme Zorba le Grec en vrai vie, et je t’adore. On va se revoir, un jour.

“Because you gave to me oh so many things it makes me wonder
How they could belong to me
And I gave you only my dark eyes that melted your soul down
To a place where it longs to be”

Posted in Uncategorized | No Comments »

01st Oct 2020

Grow up process

Mẹ đọc bài tập làm văn làm ở nhà của con, để bài tả về trường em. “Em rất vui vẻ khi em ở trường, em thấy trường rất vui vẻ”.

Mẹ: viết như thế này không hay
Con: và cũng không thật, vì nếu con viết thật những gì con nghĩ thì con sẽ bị phạt
Mẹ :-?

Posted in Uncategorized | No Comments »

07th Sep 2020

Justice

Mẹ: Xuxi và Sammy rất tức giận với con

Nemo: mẹ biết tại sao không, con đã đồng ý là mỗi người được chơi một lượt, và ai chết thì người kia được chơi. Nhưng mà đến lượt con và con mãi không chết, thế là Xuxi và Sammy rất tức giận. Mẹ thấy có kỳ cục không?

Mẹ: (cười ngã xuống ghế), why am I not surprised at all about what you say?

Ba: oh, because he has a lot of you, that fix sense of justice. I didn’t know that even this is genetic :D

*
**

A bit related from Sapolsky teaching: one of critics of Kohlberg’s theory of moral development is that his studies, in 60s, were done mostly on males rather than females, so his model for moral development is better fit to male, as males are more about justice and female are more about affiliation and reconciliation and stuff like that.

Posted in Uncategorized | No Comments »

16th Mar 2020

Vẫn thơ tình về một người đàn bà không có tên (II)

Nhớ em như nhớ một miền xa
Không bao giờ trở về
Không bao giờ đi tới

Gió thổi qua ngôi nhà tối
Mùa đông cây gầy lá rơi
Mùa đông bao nhiêu người chết
Tiếng súng tiếng loa gầm thét
Đêm dài buồn bã nhớ em
Như một dòng sông nước xiết
Ngọn khói khi cây nến tắt
Đồng lúa sau kỳ bão lụt
Tình yêu giữa ngày đắng cay

Bây giờ đã mùa hạ nóng
Cuộc đời quanh quẩn như xưa
Chật chội đến thành u uất
Nhàm chán đến thành tức giận
Em vẫn như một miền xa
Chẳng bao giờ anh đi tới

Vẫn chưa có một ngày vui
Để lòng thảnh thơi nhớ lại
Chỉ có những cột đèn mưa
Mái phố xám nâu hiu quạnh
Con đường dài bụi trắng
Nhịp cầu chờ đợi mênh mông
Em ơi em có buồn không
Thành phố đang thời hỗn loạn
Nghèo túng lọc lừa bội phản
Giết người trộm cắp khắp nơi
Con người nói với con người
Những lời hằn thù sỉ nhục
Chiều nay bốn bề mưa xám
Ra đi, anh vẫn một mình
Cuộc sống anh không chấp nhận
Mà thương đến xót xa lòng
Đâu em miền đất xa xăm
Đâu em khoảng trời thăm thẳm
Qua những phố phường buồn nản
Hãy về đậu xuống vai anh
Hãy về như cánh chim xanh
Ru những lời thơ đẹp nhất

Tia nắng mỏng manh thầm lặng
Quyết không khuất phục bao giờ
Nhớ em như một giấc mơ
Như trời xanh ngoài song cửa nhà tù
Như trẻ con trong thế giới già nua
Lửa và hạt
Ban mai và nước uống.

Lưu Quang Vũ

 

trong những ngày chờ giới nghiêm

Posted in Uncategorized | No Comments »

06th Feb 2020

Những ngày dịch

Ghi lại câu chuyện của những ngày này, những ngày dịch có lẽ là đáng kể nhất trong mấy chục năm cuộc đời mình :D

Hồi nhỏ xa xưa mình cũng có nhớ mang máng về dịch gì đó kiểu như thuỷ đậu, nhưng có trí nhớ rất đáng chú ý của mình làm chứng, trong suốt cuộc đời đi học, mình chưa từng được nghỉ tuần nào vì dịch cả, 2 tuần lại càng không :D năm 2003 khi dịch SARS xảy ra, mình không ở Việt Nam. SARS ở châu Âu hẳn là một câu chuyện Viễn Đông xa xôi, nên mình hầu như không có một ấn tượng gì.

Và những ngày này, đi vào siêu thị, bà con che kín khẩu trang, những dãy nước rửa tay trống không, mỳ gói một số loại đã hết, thật là một thời buổi đáng để ghi lại.

Trẻ con về sau này sẽ nhớ về 2 tuần dịch như thế nào? Hẳn là một mùa Tết nghỉ cả tháng vui vẻ, nhàn hạ.

Chợt nhớ tới năm đó, cũng đã 5 năm, khi giàn khoan HD981 kéo vào Biển Đông, với những rumor về một tương lai bất trắc, bà nội của bọn trẻ con với một tuổi trẻ chiến tranh và đổi tiền, đã tích trữ trong nhà những bao mấy chục ký gạo, sân sau tích thêm các bao tải than :D những ngày ấy cũng qua, giờ ta cũng lại chờ những ngày dịch này qua.

Cuộc đời vốn khó lường và bất khả tiên đoán, nhưng rồi những năm sau nhìn lại, mọi chuyện cũng qua đi.

Posted in Uncategorized | No Comments »

19th Dec 2019

Just one more month to go….

Those days, at the end of the day, I always tell myself: just one more month to go…

If everyday you need to tell that to yourself, there’s something very wrong with your life.

Oh, okay, just one more month to go…

FB6DE570-9ABB-4ADB-8104-B01EB1D2388D

Posted in Uncategorized | 1 Comment »

13th Nov 2019

Đối thoại của mẹ con mèo (lười)

Cuộc nói chuyện trong khi chạy:
– Con có thể không rên rỉ nữa được không? Chạy rất tốt cho sức khoẻ, you’ll be a healthy boy
– I think it’s bad for my mentality

– !!!?!

*

**
Cuộc nói chuyện trong khi con làm bài tập:

– Mẹ thấy điểm có vẻ kem kém đấy, cẩn thận năm nay con không có học bổng bây giờ

– Đầy bạn không có học bổng

– Không, phải có học bổng chứ, với mẹ thì con có học bổng mới là bình thường

– Vì sao bao nhiêu người không có học bổng thì là bình thường, mà với con thì có mới là bình thường?

– Vì mấy người kia không phải con mẹ, mẹ chả care :D

Posted in Uncategorized | 1 Comment »