07th Sep 2020


Mẹ: Xuxi và Sammy rất tức giận với con

Nemo: mẹ biết tại sao không, con đã đồng ý là mỗi người được chơi một lượt, và ai chết thì người kia được chơi. Nhưng mà đến lượt con và con mãi không chết, thế là Xuxi và Sammy rất tức giận. Mẹ thấy có kỳ cục không?

Mẹ: (cười ngã xuống ghế), why am I not surprised at all about what you say?

Ba: oh, because he has a lot of you, that fix sense of justice. I didn’t know that even this is genetic :D


A bit related from Sapolsky teaching: one of critics of Kohlberg’s theory of moral development is that his studies, in 60s, were done mostly on males rather than females, so his model for moral development is better fit to male, as males are more about justice and female are more about affiliation and reconciliation and stuff like that.

Posted by today20 under Uncategorized | No Comments »

17th Jun 2020

Sapolsky, again


– I’m watching Sapolsky on depression and aggression and higher IQ stuff if you breastfeed, and that thing will really put moms of formula kids in guilt :))

– That’s what I was telling you that when I was at the beginning of the lecture I was thinking: this is pretty cool, maybe I’ll forward it to X, and then, you know… I guess every mom is guilty watching Sapolsky :D I guess that’s why the first episode of disclaimer is so long :D anyway, look at the result, I feel like only my mom (and yours ;-) ) breastfed, every other moms were formula

– :))))

Posted by today20 under baby, Conversations | No Comments »

10th Jun 2020

Đọc lại thơ cũ



Bên Trời Bão Loạn


Đưa chân chiều

thầm tiếng hát điêu tàn

Hoàng hôn về tan nát giữa môi phai

Phố bụi chờ đời thay áo đỏ

Chết người

cho thắm tới môi cười

Máu khô từ thuở lạnh.

Gươm rơi…

Đâu người nhớ nhau không thề hứa

Đường về, khép cửa. Đẹp xa vời

Manh áo thơ ngây còn gởi mãi

Bụi sầu quên phủi

vải u hoài

Giữa chiều kiêu bạc, hãy rách vai !

Dấy mộng trùng lai nơi vó ngựa

Bên trời bão loạn

ghé môi cười.


(Joseph Huỳnh Văn)

Posted by today20 under reading | No Comments »

28th May 2020

Stress, human behavior, et al.

In occasion of going through Stanford Human Behavioral Biology series: 

– Time spending with your pets can be one of major anti-stress agent (backed by Sapolsky’s work :)) ) Time spends with your boss can cause a lot of turbulence and damages to your health, at molecular level :)) , make you less healthy, shorten your life, and if you spend enough time with your boss you’ll get ulcer :)) When I think back about my dad, he was always a very strong person from my perspective. But I grew up seeing him struggle with his chronic ulcer, and recently I noticed I’ve reached his age (as I knew him) and I have no ulcer yet :-) Quite an achievement :-)

– :)) You have quite a non-stressful life. A lot of people suffers chronic stress and their body responds to that in someway… but look at my boss, he has no ulcer until now :))

– There are couple of things influence your stress level. Social ranking is one, and this might help your boss reduces some stress: the lower rank you are (if you’re a baboon) the more you get spanked by higher rank baboons and that causes a lot of stress. So you want higher rank, but not too high, like if you’re a king, everyone is trying to overthrow you and that causes you stress too. And if you can’t get a good images if yourself from the office, pick up a hobby, or pick something you’re good at, and do that, it boosts your mood, less stress. Get some friends, having friends is a very good anti-stress. Get some pets, time spending with them are very beneficial for your health and mind.

There’s this experiment: put a hamster in a cage, use electricity to stress him out, he will develop ulcer. If you do the same thing but you put another (maybe smaller and more submissive) hamster in the cage, so when you electric shock the hamster he can go bite/vent the stress on the other hamster, he will NOT develop ulcer. Does this help to explain why your boss doesn’t have ulcer yet? :))

– Ya, maybe :))

– That’s one popular way to reduce stress, so… please keep the disclaimer in mind, otherwise next time we get stress we will have to immediately look for someone to vent on :))

– :)) we both know it works, it’s just a matter of morality if you do it or not :))

– we do that, but the thing we should remember and think hard before we do things is reality is much more complex, and there are many mechanisms, many genes, many factors,… involved

– ya

– we will soon learn go stop doing that if the other hamster is big and muscular :)) some hamster, if you give him a warning, like a light, at the right time before the shock, the hamster also won’t develop ulcer. He has predictive information, he is more prepared. Or if you put in a lever, and when he puts the lever he gets shock, he won’t get ulcer, he feels he has control :))

– :))) I can see it’s quite a savage experiment

– yes, I hate it when people use “public safety” to justify draconian actions by government, but can we do all these in the name of science and knowledge? :-? I’ll be okay if we do these on humans, with the consent of the subjects

– Ya but I guess too little people consent to do that, to make a proper experiment. Or it will not be random people but let’s say most of them are masochistic :)) that will also distort the result.

– I guess all of us consent to take stress to exchange for money :)) that’s called work

– but not electric shock

– woudn’t you rather take a controlled amount of electric shock that only stress you out for a while than go to work and fight a person? :))

– No I’d rather work for X :))

– I’d check voltage first, and I can see that there’s more chance I’ll take the electric than X, at least I feel some sense of control, there must be some sort of limit on this (like when you go into a cage, you can quit any time, or you have a referee who will interfere if you can’t take it anymore), for X these things are uncertain :))

– :)) you can always quit a job, no. And remember Stanford prison experiment, no electric shock involved but I still rather take X :))

– another spoiler: the guy who sort of discovered this mechanism (stress caused ulcer) found it out because he did an experiment, he injected something in one group of hamsters, and injected saline into another group, then he found…. both groups all got ulcer :)))

– :))))

– they got ulcer because of the stress they got from him handling them, maybe the way he injected shit… into them…

– poor hamsters

– I think what justify our experiments on others is they do experiment on us too :)) they do crazy things on us, created different enzymes, poison, blah bluh, to break us down :D consume and digest us. there’s this worm that parasites on grasshopper and when they mature they go to the grasshopper’s brain and manipulate it so the grasshopper… suicide :-? by jumping into water and die, and the parasite leaves :D there are things like that they do on us too. Covid is the new product from Virus scientist lab :D

Posted by today20 under Conversations, friends | No Comments »

29th Apr 2020

Protected: A friend offer

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Posted by today20 under baby, Conversations | Enter your password to view comments.

23rd Apr 2020

Coding talks

Thằng con 10 tuổi tâm sự viết tới 500 dòng code mà game vẫn chả ra gì nên đã bỏ ngang, người mẹ (vốn sau luận văn tốt nghiệp chưa từng viết cái gì tới 500 dòng) nồng nhiệt cổ vũ xong rồi ra vẻ bảo: “con nên aim low, không nên cố cái gì khó quá, hãy viết cái game dễ thôi, kiểu như tetris ấy”

Thằng con trợn mắt nhìn người mẹ thiếu hiểu biết: “mẹ có biết tetris khó thế nào không hả, con còn không biết làm thế nào để nó random hiện ra các khối khác nhau”.

Người mẹ thôi không nói gì nữa, tự nhủ cứ đà này chắc tương lai chú bé của mình hẳn cũng có thể tự kiếm sống bằng nghề coding, vậy là được rồi.

Posted by today20 under baby, Conversations | No Comments »

23rd Apr 2020

Girls talk

– Tôi đã cho gần hết sách nhưng tôi vẫn còn phải đến 20 quyển tôi muốn giữ hoặc chưa đọc xong. Nãy tôi vừa đọc về 1 con CD, 1 ngày nó cảm thấy chán chường quá, donate hết toàn bộ đồ của nó, sách vở, quần áo. Tạt vào 1 cửa hiệu mua 10 bộ quần áo mới và đi đến 1 thành phố khác sống. Thật nếu ko thể vứt bớt đồ ở nhà mới kia đi, tôi chỉ muốn move đến 1 căn hộ trống trơn, ko có gì, ko có 1 cái gì, để bắt đầu cuộc sống tối giản.
– Có thể sau vài năm dọn vào nhà đó, bà sẽ thành công vứt hết đồ ở đó ^^
– Hôm nọ tôi đã bảo chồng tôi là trong nhà anh, em quý nhất cái nồi nấu nui. Mỗi cuối tuần tôi đều đã nấu nước lèo ở đó. Và tôi đã bảo là “anh ơi nếu có ly dị, em sẽ lấy cái nồi này, em sẽ chỉ 1 tay cầm cái nồi 1 tay dắt con đi ra đường”.
– Chà hồi xa xưa hồi trước khi cưới, ông P sửa cái nhà MK, cái nhà đầu tiên tôi ở sau khi cưới, tôi đã nhất quyết trả tiền mua cái bồn tắm. Lúc đó chưa cưới, ông P ko đồng ý, tôi đã bảo là “cái bồn tắm đó là của em, nếu sau này ly dị, em sẽ đập cái bồn ra mang đi”
– Thấy chưa =))) cũng đâu có gì khác :)))
– Ừ cũng ko có gì khác =)))))
– Đúng là ngưu tầm ngưu, bà thật là drama chả kém gì tôi

PS: nhiều năm sau, cái nhà đó đã bán, cùng với cái bồn tắm, tất nhiên. Giờ ta còn có thể nói gì? Có thể nói là thật may, ta đã không có cơ hội nào để đập cái bồn đó ra cả.

Posted by today20 under Conversations | No Comments »

24th Mar 2020

Sài Gòn. 2020. Giới nghiêm.

Để ghi nhớ những ngày này.

Để chuẩn bị cho một thời kỳ suy thoái.


Lê Thánh Tôn. Khu phố Nhật.

Lê Thánh Tôn. Khu phố Nhật.



Bùi Viện. Hello, hello, hello, is it me you’re waiting for?



Dance me through the panic till I’m gathered safely in.

Đường phố buồn, một đường phố buồn Đường phố buồn, mọi người đi vắng

Đường phố buồn, một đường phố buồn
Đường phố buồn, mọi người đi vắng


Ta đi rong chơi như là gió, như là mây đi tìm quên cơn mê này.

Ta đi rong chơi như là gió, như là mây
đi tìm quên cơn mê này.

Posted by today20 under me, Remembrance | No Comments »

21st Mar 2020

Tiếp tục những ngày dịch

Sau một cơ số ngày social distancing, tích đồ ăn đầy kho, ăn cơm nhà ba bữa, “the social distancer” bắt đầu thao thiết nhớ cuộc đời quán xá: “đêm cư xá nhớ về đêm phố xá, ta bụi đời đi nhớ một người dưng”.

Nhân có việc phải đi ra phố, “the social distancer” nhìn bạn P một cách tha thiết: “xong rồi đi đâu không?” Bạn P hẳn thấy được nỗi niềm hè phố cháy bỏng trong mắt vợ, thế là cặp đôi rảnh rỗi đeo khẩu trang bắt đầu sự nghiệp bát phố.

Đầu tiên ghé qua khu bán đồ xưa dạo ở lề đường Võ Thị Sáu, tuy “chợ” đã tàn tàn, nhưng cũng gom về được đôi đôn gốm men chảy, trông thì cũng hay tuy chưa biết làm gì. Ông bán dạo rao giá triệu rưỡi, cà kê một hồi trả bừa 800 rồi chuồn, ai ngờ leo lên xe rồi lại bị gọi lại mua. Bạn P bảo hậu quả của mùa dịch, từ panic buying chúng ta đã chuyển qua mode irresponsible shopping ^^


Mua xong 2 cái đôn, niềm tha thiết phố xá chưa cạn, “the social distancer” đòi sang quận 5 uống cafe vợt. La cà hết mấy dãy phố xong mới chui vào chợ Phùng Hưng uống cafe nghe bà con tán gẫu tình hình dịch, xong đi mua vịt lạp, rồi ghé tiệm cơm Tiều định mua về, ai ngờ nó đóng cửa, tiện đường ghé sân Tinh Võ, cũng bị đuổi ra, cuối cùng ghé bánh bao Thọ Phát mua mang về.


Tạm nguôi ngoai nỗi niềm phố xá, lại quay trở về làm social distancer ^^

Hãy ghi nhớ những ngày này, nói như Harari, có lẽ thế giới sau đại dịch này sẽ không bao giờ còn là thế giới mà ta từng biết.

Posted by today20 under me | 1 Comment »

16th Mar 2020

Vẫn thơ tình về một người đàn bà không có tên (II)

Nhớ em như nhớ một miền xa
Không bao giờ trở về
Không bao giờ đi tới

Gió thổi qua ngôi nhà tối
Mùa đông cây gầy lá rơi
Mùa đông bao nhiêu người chết
Tiếng súng tiếng loa gầm thét
Đêm dài buồn bã nhớ em
Như một dòng sông nước xiết
Ngọn khói khi cây nến tắt
Đồng lúa sau kỳ bão lụt
Tình yêu giữa ngày đắng cay

Bây giờ đã mùa hạ nóng
Cuộc đời quanh quẩn như xưa
Chật chội đến thành u uất
Nhàm chán đến thành tức giận
Em vẫn như một miền xa
Chẳng bao giờ anh đi tới

Vẫn chưa có một ngày vui
Để lòng thảnh thơi nhớ lại
Chỉ có những cột đèn mưa
Mái phố xám nâu hiu quạnh
Con đường dài bụi trắng
Nhịp cầu chờ đợi mênh mông
Em ơi em có buồn không
Thành phố đang thời hỗn loạn
Nghèo túng lọc lừa bội phản
Giết người trộm cắp khắp nơi
Con người nói với con người
Những lời hằn thù sỉ nhục
Chiều nay bốn bề mưa xám
Ra đi, anh vẫn một mình
Cuộc sống anh không chấp nhận
Mà thương đến xót xa lòng
Đâu em miền đất xa xăm
Đâu em khoảng trời thăm thẳm
Qua những phố phường buồn nản
Hãy về đậu xuống vai anh
Hãy về như cánh chim xanh
Ru những lời thơ đẹp nhất

Tia nắng mỏng manh thầm lặng
Quyết không khuất phục bao giờ
Nhớ em như một giấc mơ
Như trời xanh ngoài song cửa nhà tù
Như trẻ con trong thế giới già nua
Lửa và hạt
Ban mai và nước uống.

Lưu Quang Vũ


trong những ngày chờ giới nghiêm

Posted by today20 under Uncategorized | No Comments »