05th Nov 2008

Chuyện vãn bên lề Obama

– em có ng h hôn nhân đng tính ko

– có

– :-?

– sao

– à anh thì ko thích thế. có th civil union. nhưng ko thích gi đó là hôn nhân

– thế đi vi anh marriage là gì?

– là gia đàn ông và đàn bà

– cái gì gia đàn ông và đàn bà?

– mt cam kết chung sng

– và khác bit gì gia cam kết chung sng gia 2 người đàn ông, hoc 2 người đàn bà vi cam kết giữa đàn ông và đàn bà?

– anh hiu marriage là cho hai người khác gii. còn vic hai người cùng gii sng vi nhau anh ko coi đó là marriage.

có th in some way, it’s like citizen meant the whites

ơ hay, hai khái nim khác nhau. so sánh khp khing thế là cùng, thế bây gi em gi đàn bà là đàn ông được ko, trong tt c mi ngôn ngữ?

– ko, nhưng khi nói ti hôn nhân, core meaning là cam kết chung sng, yêu thương, h tr, nuôi dy con cái…

– ko. marriage là cam kết chung sng gia đàn ông vi đàn bà và nuôi dy con cái nếu có. thế thôi.

thì có 1 thi citizen nghĩa là người da trng, thế thôi. điu đy ko có nghĩa là nó ko m rng ra cho đến khi a dream comes true

– you’re too liberal

– và nếu như anh không gi hôn phi ca 2 người, bt k gii tính là hôn nhân, tc là trong thâm tâm anh không coi s kết hp y là tương đương vi hôn phi ca đàn ông và đàn bà

ừ, sure, ko coi tương đương

– and it’s still discrimination

– coi nó là 1 type khác, 1 th abnormal

– abnormal? :o :o :o come on. you can not say so. it’s by nature

– vì nó trái t nhiên. tc là nhng người đó ko có li. by nature vi nhng người đó, nhưng vi 1 specie thì đó ko phi là normal

– h có th là 1 thiu s ging như người da đ là 1 thiu số. vic h là 1 thiu s không có nghĩa h abnormal

– mi quan h đy ko có tính survival, trái vi thuyết tiến hóa, ko gn vi kh năng duy trì nòi ging

th nht là bn thân thuyết tiến hóa nó cũng ch là 1 thuyết, và đi theo hướng như vậy s rt gn vi ch nghĩa phát xít, và from my view chúng ta đã tiến hóa đ đ không cho rng ch nhng th duy trì nòi giống mi là normal

– tt nhiên abnormal cũng là 1 phn ca t nhiên. trong bt c hin tượng ph biến nào cũng đi kèm vi nhng d bit

– lt li, trong vic tăng dân s quá ln có th đi ti nn nhân mãn thì vic 1 thiu s không sinh sôi hoàn toàn là normal

– à anh nghĩ đng tính quá ít đ có th nh hưởng ti nhân mãn

– nó chiếm 1-2% dân s t xưa đến nay. bây gi có th gia tăng. và ví d có th đt tương đương vi đâu đó 4% ph n vô sinh he he thì nhng người này, có th có “hôn nhân” không? và nếu thm chí tôi có quyn la chn 1 cuc hôn nhân không con cái thì ti sao cuc hôn nhân không con cái kia li không th là hôn nhân?

– nhưng hôn nhân phi gia đàn ông và đàn bà, đơn gin thế thôi. mà thôi, it’s not a big thing

no, it’s not. ch là nhng người đng tính still have a dream, and perhaps someday it will come true

Posted in Conversations | 5 Comments »

15th Oct 2008

Loạn đàm bên phiên tòa Chiến Hải

Kết cục phiên tòa

anh nghĩ bác Chiến có kháng án ko

– có thể

– anh nghĩ có thay đổi được gì ko

– chắc họ ko muốn thế nên có thể sẽ cho 1 cái deal nào đó kiểu như 1 năm rồi thả còn nếu kiện cáo thì đến xử phúc thẩm có khi cũng hết 1 năm :-D

– hi hi cũng khổ thân bác ý

– ừ, ko cãi bướng thì chắc nặng cũng chỉ 1 năm

– ừ nhưng bác ý như thế cũng tốt. Các báo viết bênh ra phết

– thôi nhưng mà thành danh

– ừ

– mình ở địa vị đó chắc sẽ như anh Hải ;)) chứ ko được như anh Chiến

– tư thế của anh Hải luồn cúi quá ;))

– hihi, thế mà là hình tượng trên bao nhiêu blog trong suốt 1 thời gian dài

– nói chung là anh Hải chắc được cảm thông ;)) anh Chiến sẽ được kính trọng :-D và bà con đọc báo sẽ tiếp tục đặt câu hỏi. it’s good

– tất nhiên như anh ấy cũng là bình thường

– ừ

– mẹ già vợ trẻ để ai trông, anh hùng mà làm gì

– ừ, mình cũng sẽ thế thôi, nhưng ý là như anh Chiến sẽ tạo được hoài nghi trong dư luận, với cách các báo đưa tin như vậy, và đấy là 1 cái tốt

– nói thế chứ tùy, cũng có thể mình như Hải, mà cũng có thể mình như Chiến

Posted in Uncategorized | 5 Comments »

03rd Oct 2008

Conversation

Actually I was on the way to post some nhảm nhí conversation, but finally…

– if history repeats, and steve is right again…

what was the history?

– là t khong năm rưỡi, 2 năm trước, cu này đã nói vanh vách cái khng hong mà M đang đi qua. nói vanh vách tht ch không phi là mt cái wild general guess. sure it was a guess, means a prediction of future, could be wrong but he predicts pretty details: how is it going to happens and how sucks it is and how many didn’t recognize it…

– and what does he say for now?

– then vietnam economy is going to suck bad. still running away from dong is a good strategy. (he was also right saying it was not the best choice running for euro). Europe is going through the same thing america is going through. He’s not at all optimistic about the economy here, and I share the same idea.

we are already in a pretty bad situation that it will takes some time to get back on the track. and we are not yet at the bottom of it. it took some times for us to get down here. it will take some time for us to get back up where we were.

there is no magic wand (which I think part of the public hope that there is one, even worse :-D hope that the government might have it). since inflation started to be a noticeable problem, it’s been only like 8 months. what I hate is the government and its media always try to give false optimism: wow, inflation has gone down compare to last month. last month was 29 % and this month is 28.4 , wow, should I be so happy about it?

I see people losing jobs. people losing more money in stock market (for false optimism). I myself lost money too, in every “investment” I’ve made

– ya, seems everybody losing

– and it seems to me that there is not enough “worries” about it. maybe I’m wrong? are people you know worried?

I think many has been manipulated by media. Even me, for sometimes, I thought things seem okay. till that American crisis.

– yeah, you can’t keep worrying all days. I’m still buying more stuff

– and at least, USD goes down. We have no bank dept so it seems okay. I still travel and shop. I kinda thought it was okay, then the gold goes up and down crazily and the american thing

– it can certainly be ok, the problem is sometimes we have to change our definition of “ok” :-D it is like for a while, a Camry is ok, then after a while, an Attila is ok too. we (you and I) will have enough food to eat and I can keep my lifestyle unchanged. but that’s us. for many others, enough food to eat too but it is hard keep up the lifestyle without having a permanent headache and worries

– sure

– and for quite a number, I think it’s not easy to afford food too

– I think so too

– I know this guy, J, who works for World Bank. he only comes here every couple months. I just had lunch with him 2 days ago and he’s the same thing E said, that his retirement is gone

– wow. Did E. lose money already?

– they do, their parents too

– wow

– their stocks now are “just a bunch of worthless papers”. and J. is a typical little upper middle class american who has a very good job

– wow. now I know someone around who is touched. And it’s not something so far anymore :-?

_______________

A more nhảm conversation

– Sáng nay lu bu quá không nhìn thấy SMS :-D

– Kinh quá, có cần tuyển trợ lý không? :-D

– Hi hi đang cắt giảm nhân sự nên phải làm thay việc của trợ lý mà ;))

– Mẹ, thế là vẫn thất nghiệp rồi :-D :-D

– Tưởng muốn làm trợ lý là dễ hả :-D

– Thế nhà mới có cần quản gia hay lao công gì không :-D

– Nhà chật lắm, làm gì có phòng ngủ 50m2 ;))

– Mẹ kiếp, ha ha

Posted in Uncategorized | 2 Comments »

15th May 2008

Silence

– chc đã có ch đo cho báo chí không làm rm r vic bt nhà báo

– tôi thy nói t hôm qua là t hôm nay s ko được đăng gì na cho nên ti qua Thanh Niên Tui Tr đăng t nt my bài trong thi hn được đăng và hôm nay im luôn

– tôi không có nhng “ngun tin” như thế nhưng cn gì ngun tin, nhìn nó quá rõ

– tôi nghĩ mi chuyn s ch làm người ta mt nim tin và thúc đy s gin d ca các nhà báo

– tôi cũng nghĩ thế, và tôi chc chn cái này cũng là mt s kin đ có thêm nhiu người thay đi quan đim. V mt cá nhân, tôi nghĩ có nhiu kh năng các nhà báo này cũng đáng thương và nhiều người mt nim tin qua v này. Nhưng tôi là loi mt nim tin lâu ri. nhng người mt nim tin qua cái này là nhng người dù sao cũng còn ít nhiu nim tin (vào báo chí và vào h thng) nên mi có cái đ mt. Tôi hoàn toàn mt nim tin vào báo chí lâu ri. Chính nhng báo này đ span>ưa tin Lê Th Công Nhân, đưa tin Vit Tân… nếu h chp nhn cái y, thì cái này là cũng là tt yếu

– ý tôi là nó có th thúc đy nhanh hơn nhn thc xã hi. mc rng hơn, và trong khi mi th đu bp bênh và đáng lo ngi như kinh tế bây gi, nó có th thúc đy đi ti mt cái đột biến nhanh hơn

– cái y tôi hoàn toàn đng ý. Mi cái này tích t li, mi ln thế này, có thêm mt s người b buc phi suy nghĩ. Còn PMU 18, thì t đu, tôi vn nghĩ nó ch là cũng ch là mt cái nh nht. Nhiu người phn n khng khiếp, tôi nghĩ vì nhng người này phn nào đó vn có cái o tưởng chỉ có PMU 18 là xu, còn đâu đó vẫn có nhng người lãnh đo tt. T góc nhìn ca tôi, thng bt hay thng b bt cũng đu như nhau c. Đúng là trong lúc kinh tế hn lon này, cái này càng làm nhiu người “bt mãn”, nhưng since when they care about your bt mãn? Somehow I’ve realized the “system” is a system, it’s not individuals. it’s a big machine, and it will take quite a while to fight it.

Posted in Conversations | 2 Comments »

09th Apr 2008

Never let me go – Bình loạn

Rất nhiều spoiler, để giải thích tại sao mình thích mặc dù nhiều bạn không thích


– đọc xong Never let me go rồi

– thấy sao

– mixed feeling. văn tinh tế, tạo ra không khí và có nhiều cảm xúc nhưng hơi vô lý

– cái gì vô lý cơ

– sao bọn đấy ko bỏ đi, sao cứ chấp nhận là sẽ donate mà chẳng kháng cự, cũng chẳng sợ sệt hay đau khổ. cái đấy chỉ hiểu theo kiểu symbol được chứ nếu về logic thì khó chấp nhận

– à giống như bọn trẻ con của giáo phái đa thê vừa mới được cứu ra ấy, đã lớn lên với sự chấp nhận, đã được nuôi với mục đích làm cho chấp nhận. em thấy là bình thường chứ. Như những người bị hội chứng Stockholm đã end up yêu cái người lạm dụng mình

– nói thế chứ, bản năng sống là bản năng con người. mà trong 100 thằng chấp nhận làm cừu hiến sinh thì cũng phải có 1 thằng phản kháng, ít nhất là có phản kháng nhưng rồi chịu chấp nhận vì benefit < cost chứ

– à có thể đã từng có. câu chuyện này là về những đứa không có, và nếu đã từng có chuyện đó thì bọn nó cũng ko được biết. em thấy nó logic đấy chứ, nó hoàn toàn là dưới mắt nhìn của 1 đứa trong hội đó. Với cái vô tri lớn lao về toàn bộ. Được nuôi lớn trong sự vô tri, nó ko loại trừ việc có thể đã từng hay sẽ có phản kháng, nhưng làm sao tôi biết về điều đó?

– tức là bọn nó gần như ko nghĩ gì tới các alternative khác trong khi về tất cả các mặt khác thì hoàn toàn như người bình thường

– em nghĩ có thể chứ. hey, think about our parents, for how many years they have never thought about other alternatives even till now?

– à nhưng mà parents mình ko bị chuẩn bị tới cái chết. sợ chết là bản năng lớn nhất

– khác gì đâu, em ko nghĩ thế. Rất nhiều người đã ra đi để chết vì được dạy phải chết vì lý tưởng. có những người đào ngũ, hẳn thế, nhưng phần lớn có biết về những thằng đó đâu, phần lớn có biết bên ngoài biên giới họ sống thế nào đâu. và câu chuyện được kể bởi 1 người như thế

– nhưng những thằng chết vì lý tưởng ấy nó có sự lựa chọn, cũng như những thằng tự tử nó có lựa chọn

are you sure? are you sure that it’s a “choice”?

– có thể là lựa chọn có điều kiện nhưng vẫn là lựa chọn

– em ko nghĩ thế. trong số mấy triệu người bị đẩy đi để chết, họ được nuôi lớn rằng cuộc đời là như thế. như thế là tốt và là đúng. bố mẹ sẽ buồn vì mình chết nhưng chết vì tổ quốc là con đường duy nhất. đây còn ko có bố mẹ để mà buồn. ai cũng sẽ chết như thế thì tại sao không?

– à tức là figuratively, thì có thể hiểu được những ý đó nhưng mà nếu xét về individually thì cách ứng xử của những đứa trẻ đó là ko hiểu được, ít nhất là về ý nghĩ, tức là nó có thể chấp nhận nhưng nó có thể có ý nghĩ là nếu ko chấp nhận thì sao nhỉ

– em thấy câu chuyện được kể bởi 1 typical individual. Câu chuyện ko phải được kể bởi 1 thằng McMurphy, mà bởi một thằng trong cuckoo’s nest trước khi có McMurphy. Nếu McMurphy được gửi sang 1 cái trại tâm thần khác, ắt hẳn thằng kia sẽ kể 1 câu chuyện đại loại như câu chuyện này. Nó”có thể” có ý nghĩ ko chấp nhận nhưng cái đứa kể câu chuyện này nó chấp nhận. Em nghĩ cũng là 1 cái hiểu được, thậm chí rất là thực tế. Nhiều người thích 1 câu chuyện anh hùng kiểu McMurphy, em cũng thích. Ko có McMurphy thì sẽ ko có phát triển, nhưng có lẽ phần lớn người ta sống với sự chấp nhận và ignorance như thế. Cố cựa quậy trong mức có thể, nhưng sẽ ko bay qua tổ chim cuckoo. Em nghĩ em thích nó chính vì như thế.

Posted in Uncategorized | 3 Comments »

28th Jan 2008

Không Gian Cho Trí Thức

Trích lại từ blog Osin, lượt thuật tọa đàm với nhà văn Nguyên Ngọc, nhà sử học Dương Trung Quốc, nhà nghiên cứu Phạm Xuân Nguyên, tiến sỹ Phạm Duy Nghĩa.

Sự Im Lặng Của Trí Thức

Trí thức luôn là lực lượng được chờ đợi trước những thời điểm quan trọng. Kinh tế đang tiệm cận với những chuẩn mực của thị trường. Cấu trúc xã hội cũng muôn phần thay đổi. Các lực lượng khác của xã hội, bằng mọi cách, đã thể hiện mình. Trong khi, theo nhà nghiên cứu Phạm Xuân Nguyên, “trí thức thì im lặng”. Nhà văn Nguyên Ngọc cũng quan sát và có cùng nhận xét, nhưng vấn đề theo ông, bởi vì: “Chúng ta có một số nhà trí thức có tư cách nhưng không có một tầng lớp trí thức”.

Nhà sử học Dương Trung Quốc cho rằng lý do để Việt Nam chưa có được một “tầng lớp trí thức” là vì “tập tính dân tộc”. Mặt khác, theo ông Quốc, “không có tư hữu, không có tầng lớp sở hữu chủ làm sao có được một tầng lớp trí thức đúng nghĩa”.

Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên nói, trong lịch sử, Việt Nam chỉ có các nhà nho chứ chưa có các trí thức. Ông Nguyên dẫn nghiên cứu của giáo sư Trần Đình Hượu: Từ nhà nho truyền thống, đến thế kỷ 18-19, khi các đô thị như “kinh Kỳ, phố Hiến” xuất hiện, ta có những “nhà nho tài tử”; khi Pháp vào, ta có những “nhà nho cần vương”; đến thời du nhập tư tưởng phương Tây, ta có những “nhà nho cải cách” như Phan Chu Trinh, rồi “nhà nho cách mạng” như cụ Hồ.

Nhà nho bao giờ cũng đi trước nhưng với tính cách của “kẻ sĩ” chứ không phải trí thức. Trí thức (mà ta đang gọi hiện nay) chỉ có nhân cách với lõi là “kẻ sĩ” chứ tư cách trí thức với nghĩa có thái độ dấn thân, dám bảo vệ chính kiến thì rất yếu. Chính vì vậy, mà theo nhà sử học Dương Trung Quốc, có những bậc “đại trượng phu”, trước thời cuộc, khi dân chúng chờ đợi họ lên tiếng cho Dân tộc thì họ chỉ có thể “giữ lấy lề” cho chính mình.

Một Không Gian

Nhưng, trí thức khó có thể giữ được thái độ độc lập khi không có một không gian đủ rộng để họ bày tỏ chính kiến. “Không gian” đó gần như đã bị triệt tiêu khi, theo ông Nguyên Ngọc, văn nghệ, học thuật đã bị phân tuyến “hoặc đúng, hoặc sai; hoặc ta, hoặc địch” và diễn đàn chỉ có chỗ cho những người nhiệt tình, a dua chứ không còn chỗ cho những người tỉnh táo tranh biện và muốn đóng góp một cách thực sự có ích cho Cách mạng.

Theo nhà văn Nguyên Ngọc, “trí thức bắt đầu bị hạ nhục liên tục” trong các đợt “chỉnh huấn” sau khi các cố vấn Trung Quốc xuất hiện ở Việt Nam (từ năm 1950, một năm sau khi Đảng Cộng sản nắm quyền ở Trung Quốc), đỉnh cao là thời kỳ “Nhân Văn Giai Phẩm”. Ông Ngọc nói: “Vợ tôi cho đến giờ vẫn còn giận nhiều người, nhưng tôi thì tôi hiểu họ. Có những người “đánh” chỉ để tự vệ cho mình, có những người muốn tránh đấu tố bạn bè, đồng nghiệp thì đành phải cáo ốm vô nằm viện. Ngay như Nguyễn Tuân, vốn tự coi là người ngang ngạnh nhất cũng phải than, ‘Tao sống được tới giờ này là nhờ biết sợ’. Muốn làm kẻ sỹ lúc đó cũng khó. Nguyễn Huy Tưởng đã phải viết rằng, nhiều khi rất muốn từ chức nhưng từ chức thì vợ con biết lấy gì mà ăn”.

Nhưng, nếu so sánh với Nga thì theo ông Nguyên Ngọc: “Số phận các trí thức Nga còn bị đối xử tàn khốc hơn nhiều, nhưng có lẽ nhờ đứng trên một nền tảng văn hóa lớn và một nền độc lập lâu dài mà trí thức Liên Xô, thay vì chỉ là những “trí thức thuộc địa” như ta, vẫn có nhiều nhân vật đáng kính trọng. Nếu như có khá nhiều trí thức của ta chỉ là ‘cương trực vặt’ thì trí thức Liên Xô vẫn có những người như Bulgakov, thà xin Stalin “ban” cho một chân kéo màn ở nhà hát để kiếm sống nhưng tác phẩm thì không khuất phục. Hàng ngày Bulgakov vẫn lặng lẽ viết, cho dù phải 40 năm sau, tác phẩm của ông mới được công bố”.

Nhưng, không chỉ là số phận cụ thể của những con người. Trong một thời gian dài, những sản phẩm cổ động, tuyên truyền đã bị “định chuẩn” là nghệ thuật. Mặc dù, ông Dương Trung Quốc lưu ý, phải đặt tất cả những điều đó trong bối cảnh lịch sử đương thời. Nhưng, ông Nguyên Ngọc vẫn cho rằng, vụ “Nhân Văn Giai Phẩm” cùng với chiến dịch đấu tố trong hệ thống đại học mà đối tượng là những nhà trí thức lớn như Trương Tửu, Trần Đức Thảo… khiến cho những người như Hoàng Tụy mà cũng bị đấu tới 130 cuộc, hàng loạt những trí thức tên tuổi phải cởi áo giáo sư, đã để lại những hậu quả về mặt dân trí lâu dài và không thể nào khắc phục. Nhà văn Nguyên Ngọc nói: “Lúc đó chúng ta đã từng có một nền giáo dục đại học đàng hoàng. Những trí thức khá nhất của chúng ta đều là học trò của những người thầy bị đấu tố đó”.

Hình Thành “Tầng Lớp”

Hầu hết
những trí thức Việt Nam tham gia kháng chiến đều vì “độc lập dân tộc”. Tuy nhiên, theo ông Nguyên Ngọc, khát vọng lớn nhất của trí thức là tự do. Đó là lý do vì sao khi hòa bình lập lại thì nhu cầu dân chủ và tự do xuất hiện. Trong tình huống ấy, theo nhà nghiên cứu Phạm Xuân Nguyên, nếu không có một không gian tự do đủ để tiếp cận với sự thật thì không thể nào tạo ra và tồn tại một tầng lớp trí thức thực sự.

Với những tiến bộ công nghệ hiện nay, theo nhà văn Nguyên Ngọc, “càng siết thì sẽ càng rạn nứt”. Nhà nghiên cứu Phạm Xuân Nguyên cho rằng cần phải có “một nền chính trị tham dự thay vì tuân phục” thì mới nâng cao dân trí được. Bao cấp, đặc biệt là bao cấp về chính trị, nhiều khi sẽ dẫn đến sự trói tay cả một dân tộc. Không chỉ hình thành một tầng lớp trí thức dủ mạnh và có tư cách, theo tiến sỹ Phạm Duy Nghĩa, “Giữ quốc gia thời nay không thể chỉ duy nhất trông cậy vào nhà nước, (phải có) một xã hội dân sự phát triển như trăm nghìn thành lũy mới mong gìn giữ được những gì đã thuộc về người Việt Nam”

Huy Đức- Mỹ Lệ lược thuật

Bình loạn Mao Tôn Cương, như thường lệ:

– mấy bác Phạm Xuân Nguyên, Dương Trung Quốc ở hội thảo nói kinh phết nhỉ nhưng lúc khác có vẻ không được thế

– thực ra bác Nguyên Ngọc em thấy mới là kinh nhất, và cũng nhất quán với những gì bác ý nói và viết

– bác Nguyên Ngọc thì nhất quán, có phẩm tính trí thức nhất

– chứ mấy bác kia thì cũng trích đông trích tây chứ có thấy nói gì kinh lắm đâu. nói ko có trí thức thì ai chả nói được. rồi Nhân Văn thì bảo là phải đặt vào thời điểm đó. bác Nguyên thì cũng chỉ đến “nền chính trị tham dự thay vì tuân phục”

– bác DTQ dù sao cũng là đương kim chính trị gia nên chắc phải lo giữ thân

– bác Dương Trung Quốc, và nhất là bác Phạm Xuân Nguyên, có vẻ đã đi theo hướng “giữ lấy lề” cho chính mình. một số bác khác kiểu Nguyễn Đình Thi và Chế Lan Viên, các “trí thức quan chức” thì đã đi theo con đường sám hối 1 số người khác, như Phùng Quán thì theo ý kiến cá nhân em không đủ tầm tư tưởng. bác ý có thể suffer, vì thời đại nó thế

– trong nhóm Nhân văn giai phẩm xem ra cũng chẳng có ai thực sự là có tầm tư tưởng. Có Nguyễn Mạnh Tường

– ý em là cả về tư tưởng nghệ thuật

– à, về nghệ thuật thì có Văn Cao, Hoàng Cầm, Trần Dần

– đấy, cũng có Văn Cao, Hoàng Cầm, Trần Dần, Nguyên Ngọc, Trần Quốc Thảo, Trương Tửu. Chế Lan Viên có thể coi là có tư tưởng, nhưng không dấn thân. có tư tưởng nhưng đã đầu hàng quan trường

– Chế Lan Viên hình như được coi là người thông minh nhất trong lứa nhà văn đó. Nhưng có ai đó đã bảo là những người thông minh nhất thường khó mà đứng về phe nước mắt

– bác ý cũng chọn easiest way. ừ em cũng đang định bảo thế. rất có thể mình cũng sẽ chọn con đường đó

– hi hi

– để chọn phe nước mắt cần phải có sự gàn dở và dũng cảm nhất định. những người tỉnh táo và thông minh ít khi chọn con đường ấy

– gàn dở kiểu Trần Dần và Phùng Quán, hai người có vẻ can đảm và bướng bỉnh nhất

– Trần Dần là gàn dở, nhưng em hơi có cảm giác (có thể biased bởi bài viết của Phạm Thị Hoài) là đã chọn phe nước mắt vì gàn dở thôi, chứ về tư tưởng thì vẫn có tư tưởng đầu hàng

– à nghe nói là Nguyễn Hữu Đang mới là linh hồn hướng dẫn hoạt động nhóm đó ông này vì thế bị tù nặng nhất dù gần như ko trực tiếp viết gì. có điều thế hệ đó vẫn bị lóa mắt bởi cách mạng. và bởi tư tưởng Nho giáo là trung quân, là đặt độc lập lên trên những thứ khác

– nhưng sau Nhân văn thì em nghĩ đã là sụp đổ hàng lọat về niềm tin, sau đó với giới trí thức, chỉ còn là sợ hãi

– có thể phải bây giờ đến thế hệ những người như Nguyễn Tiến Trung mới ra được một lớp mới

– Nguyễn Tiến Trung là chính trị gia. Thực ra con đường của NTT là con đường làm chính trị. trí thức thì không làm cách mạng, họ đưa ra tư tưởng

– các trí thức cỡ 40-50 tuổi hầu như chả có tiếng nói gì. trong xã hội mình

– nhưng có thể cũng bắt đầu có ở lớp 30-40. Anh cũng là 1 tiếng nói trí thức chứ hả và bạn Phan Việt với việc dịch Suối Nguồn, và anh Bình với NXB Tri Thức. có thể đấy là những người xung quanh chúng ta, chúng ta không lùi đủ xa để nhìn thấy rõ ràng đấy là 1 trào lưu trí thức và sẽ có ảnh hưởng trong xã hội.

– trong giới nhà báo thì có lẽ bác Huy Đức cũng đóng góp đáng kể, ví dụ như cuộc hội thảo đó

– ừ, và bác Xuân Bình cũng là 1 tiếng nói tự do, mặc dù bác ý thiên về chủ nghĩa yêu nước hơn là đưa ra tư tưởng mới. vớ vẩn sau này anh sẽ có tên trong lịch sử trí thức VN, I’ll be proud to be your friend

For reference, from Wiki:

In many definitions, intellectuals are perceived as impervious to propaganda, indoctrination, and self-deception. Because of the co-optation of intellectuals by the Soviet Union, the Third Reich, and by other régimes of authoritarian-totalitarian ideology, the begged question is: How and why can intellectuals be vulnerable to indoctrination, despite their intelligence? A possible answer is in the Milgram experiment conclusions.

Yale University psychologist Stanley Milgram‘s seminal series of social psychology experiments measured the willingness of people to obey an authority figure instructing them to perform acts conflicting with their personal consciences. Prof. Milgram learned that ordinary people can become agents of a destructive process, even when the destructive effects of their work become clear. Despite intelligence or intellectual capacity, when people are asked to effect actions incompatible with fundamental standards of morality, relatively few people have the intellectual-moral resources needed to resist authority.

Another suggested reason for this is the intellectuals’ constant criticism of ideological systems in attempting their improvement of them, which often leads to seeking superior alternatives in foreign ideological models, because the foreign models are not seen in action, and, thus, their practicability cannot be accurately gauged before implementation.

Posted in Uncategorized | 2 Comments »

14th Jan 2008

Những nụ cười thường nhân hay sự buôn dưa lê nói xấu các bạn ;))

Ơ cái entry nụ cười thánh nhân của anh hay thế mà không ai comment nhỉ

– chắc mọi người ko biết comment gì. như em thì cười giống ai Phật à

– em à, còn lâu. anh cười mới giống Phật

– ơ sao lại còn lâu. anh ko giống anh cười bất an, ko thấy an lạc đâu cả

– anh cười rất là Thiền

– có thể anh cười giống Mạnh tử

– em cười chả giống ai, chả có thánh nhân nào suốt ngày hihi như em

– à nhưng cái thần ý chứ, còn về mật độ là chuyện khác

– cả cách cười nữa ấy, ko giống thánh nhân. em cười giống trẻ con

– à lúc nào cũng nhìn đời như trẻ con tức là thánh nhân chứ gì nữa

– thế thì chắc giống lão tử

– cũng tạm được

– nhưng Lão tử ko hớn hở như em

– à vì lão tử đã già

– lão tử kiểu người rung đùi coi mình hiểu biết thiên hạ trong lòng bàn tay rồi, em làm sao có khẩu khí thế được

– đâu có, lão tử là biết nhiều quá cũng như không biết, chứ sao mà biết thiên hạ trong lòng bàn tay được, em rõ ràng có khẩu khí đấy

– nhưng biết là mình ko biết, tức là rất an tri, tức là coi cái biết và cái ko biết như nhau, ko phân biệt nhưng tâm an

– à thì cũng là vì đã già, còn em cười như lão tử khi còn trẻ

– em động việc gì là cuống quýt tít mù mà đòi giống lão tử

– ơ cuống quýt đâu, với cả lão tử chẳng qua ko có việc gì lam nên có vẻ thong dong. em ko có việc gì làm em cũng rất thong dong

– Với lại cái cười của em vẫn có một sự tò mò, một sự tự ý thức về mình rõ ràng, nói chung là ko giống thánh nhân. à anh nghĩ ra em cười giống ai

– giống ai

– giống Tôn Ngộ Không hay cười he hé đắc thắng, cậy thông minh

vớ vẩn. Còn GT chắc có nụ cười của Quan Âm

– ừ, em GT cười hồn hậu, thiện tâm. nhưng nụ cười của GT là nụ cười của người vẫn đang trông đợi 1 cái gì đó. ko hẳn như Quan Âm là người qua bờ rồi

– thế thì Đức mẹ, rõ ràng đang trông đợi

– giống Đức mẹ trong tranh khi sinh Jesus chứ ko giống hình Đức mẹ chịu nạn. giống Madonna của Raphael ấy

– ừ, luôn có 1 dự cảm về bất trắc

– nhưng lại hy vọng vào điều tốt đẹp, nụ cười vẫn là hopeful

– còn bạn A thì cười giống ai

– Bạn ý cười vừa như cởi mở vừa như cô đơn. cười mắt vui nhưng không làm cho người ta nhẹ nhõm. như GT chẳng hạn, GT cười khiến người ta có cảm giác trìu mến, còn A cười gợi cảm giác về sự truân chuyên. nụ cười của GT gây ra cảm giác là mình sẽ rất có lỗi nếu đánh mất lòng tin của người đấy. nó có gì đó vừa như đặt lòng tin vào người khác, vừa như hy vọng

– Em ý có cái innocence by nature. Kể cả những lúc thất vọng thì innocence vẫn còn lại.

– Em cũng innocent in some sense, nhưng innocent của em khác

– Khác thế nào

– innocence của em theo nghĩa em sống tự nhiên, kiểu 1 cái cây phải vươn cao hay 1 ngọn thác thì phải trào dâng. và ngay cả khi em tìm cách kiềm chế nó thì sự innocence ấy vẫn tồn tại

– Còn bạn M

– bạn ý cười ko cởi mở, ko biết được thực sự bạn ấy cảm gì. nụ cười của người đánh mất sự hồn hậu hay ít ra là đã nghi ngờ sự hồn hậu. đúng ra bạn M là người đi tìm sự hồn hậu và trong trẻo sau khi đã nghi ngờ nó, nhưng chỉ dám đứng ở biên giới của nó thôi

– Bạn HA thì sao

– HA anh chưa gặp mấy, ít có dịp quan sát

– HA có cái cười hơi lo âu

– ừ, kiểu cảm thấy trách nhiệm và không thanh thản

– Còn bạn T

– T cười khá duyên, nhưng khó phân biệt được phần bên trong và phần bên ngòai trong nụ cười ấy. tức là có một sự tự ý thức về sức mạnh nụ cười, khóe mắt của mình

– Còn bạn M2 thì cười giống Trang tử

– Bạn ý thì là nụ cười đa nghi và tự tôn. Trang Tử biết thông minh là vô ích nhưng vẫn đi tranh luận vớ vẩn với Huệ Tử, bạn ý cũng đại khái thế, nên ko thể tránh được sự tự giễu của những người coi cuộc đời như một sân khấu và chấp nhận cho mình 1 cái vai. cũng như Trang Tử, bạn ấy không có cái tâm thiện như Lão Tử mà lại thông minh, nên đó là con đường thôi. biết là mình đang sắm vai nhưng vẫn đóng vai

Còn anh giống ai nhỉ anh giống 1 nhà thơ lười và hơi lánh đời

– hihi, Đào Tiềm à

– hi hi em ko nhớ Đào tiềm. Chắc chắn anh ko giống Lý bạch

– có thể giống Bạch Cư Dị và 1 phần Đỗ Phủ

– em đang định bảo Đỗ Phủ nhưng Đỗ phủ khắc khổ hơn. Bạch Cư Dị thì hào hoa. anh có cái an nhàn hơn, anh cũng không hào hoa. anh hiền

– Phật

– ko, anh cũng ko giống Phật. Phật có một cái gì đó mà người ta vẫn cảm thấy ngưỡng vọng. 1 cái thần có tính vũ trụ bản thể

– ơ, bao nhiêu người ngưỡng mộ anh

– hi hi anh không có cái đó, người ta có thể cảm thấy thân thiết, nhưng không cảm thấy ngưỡng vọng. bạn L thì cười giống ai

– giống Lão Tử. có sự hồn nhiên nhưng vẫn ko hòa được. Lão Tử ko có đồ đệ, ko bạn bè, sống cô độc, bạn ý nhiều nét giống. nhưng bạn ấy hay lý sự chắc giống Lão hồi trẻ

– còn bạn D

– hơi khó nhỉ

– bạn ý hơi giống bạn M2 nhưng khắc khổ hơn

– ừ, và ko có tự giễu. bạn ấy chắc giống Trần Đức Thảo nếu ông Thảo có cười , 1 người thành thực tin vào tri thức và coi thường những gì tầm thường. bạn B thì cười như người đang giấu bí mật trong đầu và chỉ he hé cho các bạn xem 1 ít

– Bạn ý á, anh thấy thế à

– ừ, anh cũng ko gặp mấy

– em cũng ko nhớ, nó cười có vẻ tự phụ

– ừ, tự phụ nhưng cũng hơi tạo dáng. hơi giống bạn T2 ở chỗ tạo dáng nhưng bạn T2 thì confused còn bạn B thì tự phụ

– bạn T2 vẫn có cái trẻ con ngây thơ

– ừ, bạn ý có tính cách ngây thơ nhưng tạo dáng để che cái tính cách ấy, tức là để appear more sophisticated than he really is. Em V thì nụ cười nửa lo âu nửa giả tạo, như kiểu đang loay hoay tìm kiếm 1 cái vỏ để khoác lên, nhưng cũng ko biết chắc là cái vỏ nào. Bạn H cười của người hơi mặc cảm, hơi outsider, kiểu của người đang tìm đường

– anh có vẻ ko có bạn trai thân đúng ko

– ừ, như Khổng Tử ấy. Lão tử cũng thế , Trang Tử thì có bạn

– trong tính cách của anh có cái gì đấy nhu mì, hơi phụ nữ nên dễ nói chuyện với phụ nữ hơn

– dịu dàng

– ừ, dịu dàng, hơi nhu mì, hơi ngại ngần, giữ khoảng cách nữa

– tức là ở anh có cái là ko bao giờ có người nào thực sự gần gũi và hiểu mình được

– không cứ, anh vẫn có bạn gái thân. anh không có bạn trai thân vì thực ra không có người đồng chí. tình bạn con trai gần với tình đồng chí. con trai cần 1 gì đấy chung để chơi với nhau

Posted in Uncategorized | 22 Comments »

08th Jan 2008

Sự suy đồi của Edward Barnard hay Google, copy and paste đã làm hỏng chúng ta như thế nào

He he, cái này buồn cười quá nên em paste vào đây

– hm, tht là nhc nhã hết ch nói TÔI nhp sai pass 5 ln, b locked mt account. TÔI không biết dùng internet

– pass gì cơ, login pass hay trade pass

– pass log in, triu chng ca tui già

– hóa ra bn nhm tht à ko phi li ca nó à

– tôi nghĩ là li ca tôi, không phi li ca nó. tôi tin vào máy móc không tin vào con người

– và làm sao bn nhm được 5 ln

– thì thế mi nói, tui già

– tôi có v chưa đến tui đy nên chưa hình dung ra

– th nht là trong cái pass ca nó, có mt cái tôi nhìn không chc là O hay 0 và tôi b hút vào cái y

– tôi tưởng nó gi email và bn copy and paste

– không, nếu thế mà tôi nhm na, bn nghĩ tôi ngu h nó là máy in ra cái giy than như ví d s PIN th tín dng ch

– à thì ti nó gi mail cho tôi nên tôi nghĩ có th nó cũng gi mail cho bn

– tôi gõ 1 ln, sai pass, tôi gõ li, sa là 0. tôi gõ li vn sai. tôi li hoang tiếp mt ln na gõ li là O. 3 ln thì tôi hơi git mình mà nó vn chưa lock tôi tôi kim tra li caplocks các th, và thy unikey đang đ tiếng vit. thì ra ti nó. tôi tt unikey, li rt by bạ. hình như lúc y tôi ch còn 1 ln nên tôi cũng run run, lên hi li ch Hng đ chia s trách nhim, confirmed là cái này “chc” là O. tôi xung gõ và ln cui thì tôi nghĩ là tôi đã gõ thiếu mt ch Y

tht là bun cười

– ví d pass ca nó là 2ABCYJYO3 thì tôi đã đ hết tâm lc đ xác đnh đy là ch O hay 0 nên tôi đã gõ thiếu 1 ch

– à đôi khi có nhng lúc như vy

– may quá, ch Hng rt forgiving, mai ch y lên ly li và bo ai cũng có lúc b nhm

rt là forgiving nếu là tôi thì tôi s rt bc mình

– tôi thì không th chp nhn đuc tôi, vn t coi mình là thn internet li gõ sai pass 5 ln, như mt bà nhà quê

– đy bn thy li ích ca vic copy and paste chưa

– tôi thy cái copy paste y có hi, đến lúc không có copy vi paste thì như thế này đy

Posted in Uncategorized | 2 Comments »

30th Nov 2007

Voices raised

Với lòng ngưỡng mộ sâu sắc anh Lê Công Định.


Có thể các Luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân đã công khai bày tỏ quan điểm và ý kiến riêng trái ngược với quan điểm chính thống mà Nhà nước Việt Nam đang tuyên truyền và thích nghe. Có thể suy nghĩ và nhận thức của họ tuy không xa lạ với hầu hết các dân tộc khác trên thế giới, nhưng lại đi trước so với tầm suy nghĩ chung của xã hội Việt Nam hiện tại và có vẻ trái với quan điểm chính thống, song không vì thế mà chúng ta có thể nghi ngờ ý định và động cơ của họ.


Hai vị Luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân là những nhà yêu nước và chỉ có yêu nước họ mới dám dũng cảm nói lên một cách công khai và hòa bình quan điểm riêng của mình và tìm kiếm sự ủng hộ quan điểm ấy từ những người Việt Nam yêu nước khác, ngoài Đảng Cộng sản. Hành động của họ cần được khuyến khích vì đã dám đứng lên bảo vệ niềm tin của mình.

Chính kiến có thể khác song dứt khoát không thể bị quy chụp khi xét đến ý định và động cơ. Vấn đề là liệu bắt giam họ có thể làm cho thực trạng xã hội mà họ lên tiếng tốt hơn không và liệu có dập tắt được những tiếng nói yêu nước khác hay không? Thực tế đã chứng minh rằng không.

Nếu tại một nơi nào và ở một thời điểm nào mà luật pháp xem lòng yêu nước là tội phạm, thì thay vì trừng phạt những nhà yêu nước, hãy thay đổi luật pháp ấy.

(Trích bài bào chữa của Luật sư Lê Công Định trong phiên tòa phúc thẩm xử Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân)

Và tán nhảm chuyện thế sự lưu lại đây để sau nhìn lại , bạn Tề Phi đọc thì kệ

– anh Lê Công Định ở ngoài có vẻ hoàn toàn là 1 người hiền lành và nice, có vẻ không phù hợp với việc làm chính trị chuyên nghiệp

– thế để bạn Nguyễn Tiến Trung vậy

– có thể, anh Định có thể là 1 nhà lập thuyết

– à có thể bạn Quốc Anh, bạn ấy có đủ mọi đằng

– bạn Quốc Anh không có sự dấn thân chính trị, hoặc chưa thấy

– tại vì bạn ấy thuận lợi mọi sự quá rồi, không thể mạo hiểm kiểu như bạn Tiến Trung kia được

– ừ tức là trong trường hợp đó bạn ý có thể đi lên với 1 con đường bằng phẳng với expert manner, nhưng nếu có chính biến rõ ràng bạn ý không thể trở thành lá cờ đầu

– ừ, lá cờ đầu thì để các bạn kiểu Tiến Trung với Công Nhân nhưng bác Định mà tranh cử thì có khi cũng thuận lợi vì vừa có học thức, có tiếng, có vợ đẹp, dấn thân

– bác ý dấn thân về tư tưởng , không phải là kiểu lãnh tụ

– ừ, nhưng ý anh là khi có bầu cử dân chủ thì những người như bác ấy sẽ lợi thế hơn hẳn các bạn như Tiến Trung

– chưa chắc, bác ý sẽ có lợi thế trong giới trí thức chiếm 1 tỷ lệ nhỏ trong dân số. Nhưng lá phiếu của ai sẽ là quyết định? Của nông dân, tiểu thương, lao động thành thị… Tiến Trung và Công Nhân có thể convincing hơn, gần gũi hơn, inspiring hơn với những năm tháng ngồi tù và trốn tránh. Chứ anh Định với những năm tháng vợ đẹp con khôn giàu có …

Posted in Uncategorized | 6 Comments »

15th Oct 2007

Congrats :x

In the hospital

– tôi vẫn phải loanh quanh ở ngoài tham gia vào nhóm những ông chồng, cha, mẹ, chị em, chờ đợi

– à, thế nào, những người đợi ý

– khá dumb. Họ bảo: gây tê rồi đấy, lạm dụng thuốc, morphine đấy. tôi bảo không phải là lạm dụng thuốc, không phải là morphine, cái gây tê này rất an toàn, tôi còn giải thích cho họ là làm gây tê này thế nào

– ha ha

– nhưng có vẻ chẳng ai hiểu gì, nên tôi bảo họ tôi là bác sĩ, rồi tôi đi hút thuốc

– thật là giống một phim hài

Congrats, congrats. Welcome Minh Giang to the world


What will be, will be

– he will learn a lot of things, piano ? poetry? programming ? drum? ….etc but until he is outside of a glass door, looking at his baby he won’t know what I know for now

– still a long road

– yeah, pretty long and if he is going to take the same road as I did, there is a good chance that I am not going to see him that day

who knows, who knows

– haha I also think, he will find his mom and dad pretty boring. We have 2 skills we’re proud of: English and internet. but if your dad keeps telling you that he was one of the first in the village who know how to ride a bicycle, wouldn’t you think: hey dad, is there anything to proud of knowing how to ride a bicycle? for him I will be like: you know, I had the best bicycle in the village, and I rode all over to Hoa Binh on a bicycle

– So up to date and tell him something of his era

– oh yeah, but if I have that ability to know what will be in his era, I would be something more than Einstein somehow. I can already see him looking for hours at NASDAQ using all weird words: IPO, EPS, …

– you don’t need to. just watch the TV with him, listen to his music

– wait until you are 38, and see how difficult watching TV and listening to music to you

watch some porn with him and give out comments about girls

haha, I hope he will bring home some viagru for me

Posted in Uncategorized | 10 Comments »