15th Oct 2008

Loạn đàm bên phiên tòa Chiến Hải

Kết cục phiên tòa

anh nghĩ bác Chiến có kháng án ko

– có thể

– anh nghĩ có thay đổi được gì ko

– chắc họ ko muốn thế nên có thể sẽ cho 1 cái deal nào đó kiểu như 1 năm rồi thả còn nếu kiện cáo thì đến xử phúc thẩm có khi cũng hết 1 năm :-D

– hi hi cũng khổ thân bác ý

– ừ, ko cãi bướng thì chắc nặng cũng chỉ 1 năm

– ừ nhưng bác ý như thế cũng tốt. Các báo viết bênh ra phết

– thôi nhưng mà thành danh

– ừ

– mình ở địa vị đó chắc sẽ như anh Hải ;)) chứ ko được như anh Chiến

– tư thế của anh Hải luồn cúi quá ;))

– hihi, thế mà là hình tượng trên bao nhiêu blog trong suốt 1 thời gian dài

– nói chung là anh Hải chắc được cảm thông ;)) anh Chiến sẽ được kính trọng :-D và bà con đọc báo sẽ tiếp tục đặt câu hỏi. it’s good

– tất nhiên như anh ấy cũng là bình thường

– ừ

– mẹ già vợ trẻ để ai trông, anh hùng mà làm gì

– ừ, mình cũng sẽ thế thôi, nhưng ý là như anh Chiến sẽ tạo được hoài nghi trong dư luận, với cách các báo đưa tin như vậy, và đấy là 1 cái tốt

– nói thế chứ tùy, cũng có thể mình như Hải, mà cũng có thể mình như Chiến

Posted in Uncategorized | 5 Comments »

31st Jul 2008

Ông không phải là bố tôi

2 ngày qua, các blog xôn xao về án kỷ luật đối với Bùi Thanh, Phó TBT báo Tuổi trẻ: cách chức Phó TBT, thu hồi thẻ nhà báo, cấm làm công tác báo chí vĩnh viễn.

Lý do: thực hiện kỷ luật vì đã viết bài báo “Tại sao?” trên Tuổi Trẻ ngày 13/5/08 về 2 nhà báo bị bắt Nguyễn Văn Hải và Nguyễn Việt Chiến. Bùi Thanh cũng là tác giả của poster Nguyễn Văn Hải cùng slogan “Chúng tôi luôn ở bên bạn”: Hình ảnh và slogan này sẽ xuất hiện tại trụ sở chính của báo “Tuổi Trẻ” và các Văn phòng đại diện “Tuổi Trẻ” trong cả nước. Như một lời nhắc về một đồng nghiệp đang nằm trong trại giam. Cho đến khi Hải và Chiến được tự do.

Theo ngôn ngữ kiếm hiệp, bác Bùi Thanh đã trúng “đòn thù tàn độc, phế toàn bộ võ công”, và có thể giống như trong The lives of others, anh sẽ làm chân bóc thư bạn đọc cho đến cuối đời.

Theo những ý kiến lạc quan, như của bạn Cavenui, bác Thanh đã được tự do.

Bởi vì sự yếm thế đâu đó mà tôi đã thầm trách ông có thể là do việc ông còn đứng trong đội hình đội bóng chuyên nghiệp thì còn phải tuân theo chiến thuật do HLV sắp xếp. Giờ ông có thể ra sân đá phủi với anh em không chuyên nghiệp, đá sẽ bốc hơn, biết đâu sẽ không còn yếm thế nữa.

Bởi vì chức phó tổng không còn, nhưng kiến thức, kinh nghiệm và những mối quan hệ, tư cách đại gia làng báo của ông thì không ai tước đoạt được.

Bởi vì Phùng Quán đã từng viết: “Bút giấy tôi ai cướp giật đi/ Tôi sẽ cầm dao viết văn trên đá”.

Hoặc theo những ý kiến lạc quan hơn nữa: Chế độ này còn tồn tại được bao lâu mà đòi cấm anh Thanh vĩnh viễn không được làm báo?

Có một điều chắc chắn là một lần nữa, những tưởng tượng về một tự do báo chí nào đó, thậm chí nhỏ bé, tan vỡ. Lề đường bên phải, cuối cùng, đã hẹp hơn là nhiều người tưởng và dù có đi ngay bên phải đi chăng nữa, rất có thể xe vẫn cứ cán bạn bẹp dí mà bạn thậm chí không có quyền há họng ra kêu.

Copy từ comment trên blog bạn Cavenui, bài thơ của Xuân Sách viết về Lưu Quang Vũ:

Cũng muốn tin vào hoa hồng
Tin vào điều không thể mất
Cả tôi và cả chúng ta
Đứng trong đầm lầy mà hát

Ông không phải là bố tôi
Con chim sâm cầm đã chết
Ông không phải là bố tôi
Con chim sâm cầm ai giết!

(Xuân Sách)

Posted in Uncategorized | 1 Comment »

28th Jan 2008

Không Gian Cho Trí Thức

Trích lại từ blog Osin, lượt thuật tọa đàm với nhà văn Nguyên Ngọc, nhà sử học Dương Trung Quốc, nhà nghiên cứu Phạm Xuân Nguyên, tiến sỹ Phạm Duy Nghĩa.

Sự Im Lặng Của Trí Thức

Trí thức luôn là lực lượng được chờ đợi trước những thời điểm quan trọng. Kinh tế đang tiệm cận với những chuẩn mực của thị trường. Cấu trúc xã hội cũng muôn phần thay đổi. Các lực lượng khác của xã hội, bằng mọi cách, đã thể hiện mình. Trong khi, theo nhà nghiên cứu Phạm Xuân Nguyên, “trí thức thì im lặng”. Nhà văn Nguyên Ngọc cũng quan sát và có cùng nhận xét, nhưng vấn đề theo ông, bởi vì: “Chúng ta có một số nhà trí thức có tư cách nhưng không có một tầng lớp trí thức”.

Nhà sử học Dương Trung Quốc cho rằng lý do để Việt Nam chưa có được một “tầng lớp trí thức” là vì “tập tính dân tộc”. Mặt khác, theo ông Quốc, “không có tư hữu, không có tầng lớp sở hữu chủ làm sao có được một tầng lớp trí thức đúng nghĩa”.

Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên nói, trong lịch sử, Việt Nam chỉ có các nhà nho chứ chưa có các trí thức. Ông Nguyên dẫn nghiên cứu của giáo sư Trần Đình Hượu: Từ nhà nho truyền thống, đến thế kỷ 18-19, khi các đô thị như “kinh Kỳ, phố Hiến” xuất hiện, ta có những “nhà nho tài tử”; khi Pháp vào, ta có những “nhà nho cần vương”; đến thời du nhập tư tưởng phương Tây, ta có những “nhà nho cải cách” như Phan Chu Trinh, rồi “nhà nho cách mạng” như cụ Hồ.

Nhà nho bao giờ cũng đi trước nhưng với tính cách của “kẻ sĩ” chứ không phải trí thức. Trí thức (mà ta đang gọi hiện nay) chỉ có nhân cách với lõi là “kẻ sĩ” chứ tư cách trí thức với nghĩa có thái độ dấn thân, dám bảo vệ chính kiến thì rất yếu. Chính vì vậy, mà theo nhà sử học Dương Trung Quốc, có những bậc “đại trượng phu”, trước thời cuộc, khi dân chúng chờ đợi họ lên tiếng cho Dân tộc thì họ chỉ có thể “giữ lấy lề” cho chính mình.

Một Không Gian

Nhưng, trí thức khó có thể giữ được thái độ độc lập khi không có một không gian đủ rộng để họ bày tỏ chính kiến. “Không gian” đó gần như đã bị triệt tiêu khi, theo ông Nguyên Ngọc, văn nghệ, học thuật đã bị phân tuyến “hoặc đúng, hoặc sai; hoặc ta, hoặc địch” và diễn đàn chỉ có chỗ cho những người nhiệt tình, a dua chứ không còn chỗ cho những người tỉnh táo tranh biện và muốn đóng góp một cách thực sự có ích cho Cách mạng.

Theo nhà văn Nguyên Ngọc, “trí thức bắt đầu bị hạ nhục liên tục” trong các đợt “chỉnh huấn” sau khi các cố vấn Trung Quốc xuất hiện ở Việt Nam (từ năm 1950, một năm sau khi Đảng Cộng sản nắm quyền ở Trung Quốc), đỉnh cao là thời kỳ “Nhân Văn Giai Phẩm”. Ông Ngọc nói: “Vợ tôi cho đến giờ vẫn còn giận nhiều người, nhưng tôi thì tôi hiểu họ. Có những người “đánh” chỉ để tự vệ cho mình, có những người muốn tránh đấu tố bạn bè, đồng nghiệp thì đành phải cáo ốm vô nằm viện. Ngay như Nguyễn Tuân, vốn tự coi là người ngang ngạnh nhất cũng phải than, ‘Tao sống được tới giờ này là nhờ biết sợ’. Muốn làm kẻ sỹ lúc đó cũng khó. Nguyễn Huy Tưởng đã phải viết rằng, nhiều khi rất muốn từ chức nhưng từ chức thì vợ con biết lấy gì mà ăn”.

Nhưng, nếu so sánh với Nga thì theo ông Nguyên Ngọc: “Số phận các trí thức Nga còn bị đối xử tàn khốc hơn nhiều, nhưng có lẽ nhờ đứng trên một nền tảng văn hóa lớn và một nền độc lập lâu dài mà trí thức Liên Xô, thay vì chỉ là những “trí thức thuộc địa” như ta, vẫn có nhiều nhân vật đáng kính trọng. Nếu như có khá nhiều trí thức của ta chỉ là ‘cương trực vặt’ thì trí thức Liên Xô vẫn có những người như Bulgakov, thà xin Stalin “ban” cho một chân kéo màn ở nhà hát để kiếm sống nhưng tác phẩm thì không khuất phục. Hàng ngày Bulgakov vẫn lặng lẽ viết, cho dù phải 40 năm sau, tác phẩm của ông mới được công bố”.

Nhưng, không chỉ là số phận cụ thể của những con người. Trong một thời gian dài, những sản phẩm cổ động, tuyên truyền đã bị “định chuẩn” là nghệ thuật. Mặc dù, ông Dương Trung Quốc lưu ý, phải đặt tất cả những điều đó trong bối cảnh lịch sử đương thời. Nhưng, ông Nguyên Ngọc vẫn cho rằng, vụ “Nhân Văn Giai Phẩm” cùng với chiến dịch đấu tố trong hệ thống đại học mà đối tượng là những nhà trí thức lớn như Trương Tửu, Trần Đức Thảo… khiến cho những người như Hoàng Tụy mà cũng bị đấu tới 130 cuộc, hàng loạt những trí thức tên tuổi phải cởi áo giáo sư, đã để lại những hậu quả về mặt dân trí lâu dài và không thể nào khắc phục. Nhà văn Nguyên Ngọc nói: “Lúc đó chúng ta đã từng có một nền giáo dục đại học đàng hoàng. Những trí thức khá nhất của chúng ta đều là học trò của những người thầy bị đấu tố đó”.

Hình Thành “Tầng Lớp”

Hầu hết
những trí thức Việt Nam tham gia kháng chiến đều vì “độc lập dân tộc”. Tuy nhiên, theo ông Nguyên Ngọc, khát vọng lớn nhất của trí thức là tự do. Đó là lý do vì sao khi hòa bình lập lại thì nhu cầu dân chủ và tự do xuất hiện. Trong tình huống ấy, theo nhà nghiên cứu Phạm Xuân Nguyên, nếu không có một không gian tự do đủ để tiếp cận với sự thật thì không thể nào tạo ra và tồn tại một tầng lớp trí thức thực sự.

Với những tiến bộ công nghệ hiện nay, theo nhà văn Nguyên Ngọc, “càng siết thì sẽ càng rạn nứt”. Nhà nghiên cứu Phạm Xuân Nguyên cho rằng cần phải có “một nền chính trị tham dự thay vì tuân phục” thì mới nâng cao dân trí được. Bao cấp, đặc biệt là bao cấp về chính trị, nhiều khi sẽ dẫn đến sự trói tay cả một dân tộc. Không chỉ hình thành một tầng lớp trí thức dủ mạnh và có tư cách, theo tiến sỹ Phạm Duy Nghĩa, “Giữ quốc gia thời nay không thể chỉ duy nhất trông cậy vào nhà nước, (phải có) một xã hội dân sự phát triển như trăm nghìn thành lũy mới mong gìn giữ được những gì đã thuộc về người Việt Nam”

Huy Đức- Mỹ Lệ lược thuật

Bình loạn Mao Tôn Cương, như thường lệ:

– mấy bác Phạm Xuân Nguyên, Dương Trung Quốc ở hội thảo nói kinh phết nhỉ nhưng lúc khác có vẻ không được thế

– thực ra bác Nguyên Ngọc em thấy mới là kinh nhất, và cũng nhất quán với những gì bác ý nói và viết

– bác Nguyên Ngọc thì nhất quán, có phẩm tính trí thức nhất

– chứ mấy bác kia thì cũng trích đông trích tây chứ có thấy nói gì kinh lắm đâu. nói ko có trí thức thì ai chả nói được. rồi Nhân Văn thì bảo là phải đặt vào thời điểm đó. bác Nguyên thì cũng chỉ đến “nền chính trị tham dự thay vì tuân phục”

– bác DTQ dù sao cũng là đương kim chính trị gia nên chắc phải lo giữ thân

– bác Dương Trung Quốc, và nhất là bác Phạm Xuân Nguyên, có vẻ đã đi theo hướng “giữ lấy lề” cho chính mình. một số bác khác kiểu Nguyễn Đình Thi và Chế Lan Viên, các “trí thức quan chức” thì đã đi theo con đường sám hối 1 số người khác, như Phùng Quán thì theo ý kiến cá nhân em không đủ tầm tư tưởng. bác ý có thể suffer, vì thời đại nó thế

– trong nhóm Nhân văn giai phẩm xem ra cũng chẳng có ai thực sự là có tầm tư tưởng. Có Nguyễn Mạnh Tường

– ý em là cả về tư tưởng nghệ thuật

– à, về nghệ thuật thì có Văn Cao, Hoàng Cầm, Trần Dần

– đấy, cũng có Văn Cao, Hoàng Cầm, Trần Dần, Nguyên Ngọc, Trần Quốc Thảo, Trương Tửu. Chế Lan Viên có thể coi là có tư tưởng, nhưng không dấn thân. có tư tưởng nhưng đã đầu hàng quan trường

– Chế Lan Viên hình như được coi là người thông minh nhất trong lứa nhà văn đó. Nhưng có ai đó đã bảo là những người thông minh nhất thường khó mà đứng về phe nước mắt

– bác ý cũng chọn easiest way. ừ em cũng đang định bảo thế. rất có thể mình cũng sẽ chọn con đường đó

– hi hi

– để chọn phe nước mắt cần phải có sự gàn dở và dũng cảm nhất định. những người tỉnh táo và thông minh ít khi chọn con đường ấy

– gàn dở kiểu Trần Dần và Phùng Quán, hai người có vẻ can đảm và bướng bỉnh nhất

– Trần Dần là gàn dở, nhưng em hơi có cảm giác (có thể biased bởi bài viết của Phạm Thị Hoài) là đã chọn phe nước mắt vì gàn dở thôi, chứ về tư tưởng thì vẫn có tư tưởng đầu hàng

– à nghe nói là Nguyễn Hữu Đang mới là linh hồn hướng dẫn hoạt động nhóm đó ông này vì thế bị tù nặng nhất dù gần như ko trực tiếp viết gì. có điều thế hệ đó vẫn bị lóa mắt bởi cách mạng. và bởi tư tưởng Nho giáo là trung quân, là đặt độc lập lên trên những thứ khác

– nhưng sau Nhân văn thì em nghĩ đã là sụp đổ hàng lọat về niềm tin, sau đó với giới trí thức, chỉ còn là sợ hãi

– có thể phải bây giờ đến thế hệ những người như Nguyễn Tiến Trung mới ra được một lớp mới

– Nguyễn Tiến Trung là chính trị gia. Thực ra con đường của NTT là con đường làm chính trị. trí thức thì không làm cách mạng, họ đưa ra tư tưởng

– các trí thức cỡ 40-50 tuổi hầu như chả có tiếng nói gì. trong xã hội mình

– nhưng có thể cũng bắt đầu có ở lớp 30-40. Anh cũng là 1 tiếng nói trí thức chứ hả và bạn Phan Việt với việc dịch Suối Nguồn, và anh Bình với NXB Tri Thức. có thể đấy là những người xung quanh chúng ta, chúng ta không lùi đủ xa để nhìn thấy rõ ràng đấy là 1 trào lưu trí thức và sẽ có ảnh hưởng trong xã hội.

– trong giới nhà báo thì có lẽ bác Huy Đức cũng đóng góp đáng kể, ví dụ như cuộc hội thảo đó

– ừ, và bác Xuân Bình cũng là 1 tiếng nói tự do, mặc dù bác ý thiên về chủ nghĩa yêu nước hơn là đưa ra tư tưởng mới. vớ vẩn sau này anh sẽ có tên trong lịch sử trí thức VN, I’ll be proud to be your friend

For reference, from Wiki:

In many definitions, intellectuals are perceived as impervious to propaganda, indoctrination, and self-deception. Because of the co-optation of intellectuals by the Soviet Union, the Third Reich, and by other régimes of authoritarian-totalitarian ideology, the begged question is: How and why can intellectuals be vulnerable to indoctrination, despite their intelligence? A possible answer is in the Milgram experiment conclusions.

Yale University psychologist Stanley Milgram‘s seminal series of social psychology experiments measured the willingness of people to obey an authority figure instructing them to perform acts conflicting with their personal consciences. Prof. Milgram learned that ordinary people can become agents of a destructive process, even when the destructive effects of their work become clear. Despite intelligence or intellectual capacity, when people are asked to effect actions incompatible with fundamental standards of morality, relatively few people have the intellectual-moral resources needed to resist authority.

Another suggested reason for this is the intellectuals’ constant criticism of ideological systems in attempting their improvement of them, which often leads to seeking superior alternatives in foreign ideological models, because the foreign models are not seen in action, and, thus, their practicability cannot be accurately gauged before implementation.

Posted in Uncategorized | 2 Comments »

30th Nov 2007

Voices raised

Với lòng ngưỡng mộ sâu sắc anh Lê Công Định.


Có thể các Luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân đã công khai bày tỏ quan điểm và ý kiến riêng trái ngược với quan điểm chính thống mà Nhà nước Việt Nam đang tuyên truyền và thích nghe. Có thể suy nghĩ và nhận thức của họ tuy không xa lạ với hầu hết các dân tộc khác trên thế giới, nhưng lại đi trước so với tầm suy nghĩ chung của xã hội Việt Nam hiện tại và có vẻ trái với quan điểm chính thống, song không vì thế mà chúng ta có thể nghi ngờ ý định và động cơ của họ.


Hai vị Luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân là những nhà yêu nước và chỉ có yêu nước họ mới dám dũng cảm nói lên một cách công khai và hòa bình quan điểm riêng của mình và tìm kiếm sự ủng hộ quan điểm ấy từ những người Việt Nam yêu nước khác, ngoài Đảng Cộng sản. Hành động của họ cần được khuyến khích vì đã dám đứng lên bảo vệ niềm tin của mình.

Chính kiến có thể khác song dứt khoát không thể bị quy chụp khi xét đến ý định và động cơ. Vấn đề là liệu bắt giam họ có thể làm cho thực trạng xã hội mà họ lên tiếng tốt hơn không và liệu có dập tắt được những tiếng nói yêu nước khác hay không? Thực tế đã chứng minh rằng không.

Nếu tại một nơi nào và ở một thời điểm nào mà luật pháp xem lòng yêu nước là tội phạm, thì thay vì trừng phạt những nhà yêu nước, hãy thay đổi luật pháp ấy.

(Trích bài bào chữa của Luật sư Lê Công Định trong phiên tòa phúc thẩm xử Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân)

Và tán nhảm chuyện thế sự lưu lại đây để sau nhìn lại , bạn Tề Phi đọc thì kệ

– anh Lê Công Định ở ngoài có vẻ hoàn toàn là 1 người hiền lành và nice, có vẻ không phù hợp với việc làm chính trị chuyên nghiệp

– thế để bạn Nguyễn Tiến Trung vậy

– có thể, anh Định có thể là 1 nhà lập thuyết

– à có thể bạn Quốc Anh, bạn ấy có đủ mọi đằng

– bạn Quốc Anh không có sự dấn thân chính trị, hoặc chưa thấy

– tại vì bạn ấy thuận lợi mọi sự quá rồi, không thể mạo hiểm kiểu như bạn Tiến Trung kia được

– ừ tức là trong trường hợp đó bạn ý có thể đi lên với 1 con đường bằng phẳng với expert manner, nhưng nếu có chính biến rõ ràng bạn ý không thể trở thành lá cờ đầu

– ừ, lá cờ đầu thì để các bạn kiểu Tiến Trung với Công Nhân nhưng bác Định mà tranh cử thì có khi cũng thuận lợi vì vừa có học thức, có tiếng, có vợ đẹp, dấn thân

– bác ý dấn thân về tư tưởng , không phải là kiểu lãnh tụ

– ừ, nhưng ý anh là khi có bầu cử dân chủ thì những người như bác ấy sẽ lợi thế hơn hẳn các bạn như Tiến Trung

– chưa chắc, bác ý sẽ có lợi thế trong giới trí thức chiếm 1 tỷ lệ nhỏ trong dân số. Nhưng lá phiếu của ai sẽ là quyết định? Của nông dân, tiểu thương, lao động thành thị… Tiến Trung và Công Nhân có thể convincing hơn, gần gũi hơn, inspiring hơn với những năm tháng ngồi tù và trốn tránh. Chứ anh Định với những năm tháng vợ đẹp con khôn giàu có …

Posted in Uncategorized | 6 Comments »

13th Apr 2007

Banality of Evil

Comment để lại ở đây:

Nếu không làm, nhỡ có chuyện gì, cả một đầu báo sẽ không được nhập về, điều này còn đáng tiếc hơn là lâu lâu bị xịt vài dòng. Nhỡ có chuyện gì, cả một cty nhập khẩu sẽ bị làm khó. Nhỡ có chuyện gì, chính tôi cũng bị làm khó”

Tớ nghĩ ở nhiều nơi, nhiều thời gian, nhiều người đã bị giết vì những lý do tương tự.

Và tất nhiên rất nhiều quyển sách, rất nhiều tờ báo đã bị giết vì những lý do tương tự.

Có phải đấy cũng là một biến thể của Banality of Evil mà Hannah Arendt nói tới :-?

Banality of Evil

– Em dùng ví dụ Banality of Evil để nói việc bác 5xu từng làm không sợ bác ấy ghét à?

– Em quan tâm gì

– Cuốn đấy em đọc chưa? Là sự việc của thằng giết Do Thái

– Em biết, giết Do Thái vì các lý do banal, cũng như bác ý thôi, có những lý do banal cho sự thỏa hiệp của mình

– Ừ

– Và điều đấy thật là đáng sợ. Thậm chí đau đớn. Làm sao người ta có thể take it so easy những việc mình đã làm như thế. Thậm chí anh không có cái excuse là anh ngu dốt. Bác ý chắc cũng có thể xếp vào tầng lớp “tinh hoa” rồi, nhưng có giống như Nguyễn Công Hoan đấu tố Phan Khôi không

– Có khi bác ấy cũng có thiện ý là nếu mình không làm, thằng khác làm tệ hơn

– À đấy cũng chính là 1 cái banality of evil, và cái đấy không thể xếp vào thiện ý. Anh chỉ tìm 1 cái excuse cho sự thỏa hiệp của anh. Trong khi anh có lựa chọn từ chối, phản kháng, không làm. Có thể nó sẽ tệ hơn, có thể nó sẽ chẳng thay đổi được gì, nhưng nếu ai cũng có “thiện ý” như thế

– Cái này là do thời thế. Thời đó thì mọi người đều nghĩ, hầu hết mọi người, là kiểm duyệt là đương nhiên, thậm chí là cần thiết

– Anh vẫn có lựa chọn, phải thế không? Lúc bác ý 25 tuổi là cách đây bao nhiêu năm? Và đến giờ vẫn nghĩ như thế, như bác ý viết ra, rõ ràng bác ý cũng không cho rằng mình đã làm 1 điều evil. Đến giờ. Và điều đó thật đáng sợ. Và không thể bảo là lúc đó bị dí súng vào đầu, hoặc nếu không làm việc này thì sẽ chết đói hoặc không thể kiếm được việc gì khác. Anh làm thế 1 cách đơn giản, thậm chí nghĩ rằng dù sao tôi còn hơn thằng khác

– Tại vì bác ấy nghĩ việc đó là việc bình thường nên bác ấy làm thôi

– Thế em mới bảo là banality of Evil. Hi hi, it’s very right, isn’t it? That calling. Banality of evil

– Ừ, có điều gọi đó là evil có hơi nặng quá không?

– Không. Anh thử nghĩ cái mục đích đằng sau đấy, anh muốn một dân tộc bị tách rời khỏi thông tin và kiến thức. Lúc đó có thể chưa có Internet. Và dân tộc đó không có lựa chọn. It hurts. It shows how pathetic the “elites” can be. Even elites.

Cái câu “song tôi vẫn phản đối mọi sự kiểm duyệt” nay đã thành nổi tiếng và được nhiều người thích, hâm mộ, khâm phục. Nếu là tôi, tức là nếu tôi là Trần Dần, tôi sẽ không đề câu đấy. Trách móc mà làm gì khi vừa khen. Vả lại, trách móc phản đối ai khi mọi việc đã đi vào quá khứ đồng thời sự thật đã được phơi bày.

Nói thế thật là dễ. Khi không phải anh là người phải chịu đựng

– Với lại cái câu “mọi việc đã đi vào quá khứ đồng thời sự thật đã được phơi bày” là không chính xác. Đến giờ còn chẳng phơi bày hết nữa là thời ông Trần Dần còn sống

– Phải, và nhất là khi anh không phải trả giá bằng tuổi trẻ, bằng tương lai các con anh, bằng danh dự hay bằng cuộc đời. It really shocks me, that kind of easy taking

– Chắc bác ấy nghĩ là 1 khi anh đã là tử vì đạo rồi thì phải đóng vai tử vì đạo cho trọn

– Hi hi, và nhìn người ta như những thằng hề trên sân khấu diễn kịch cho đời xem. Trong khi người ta chẳng hề lựa chọn đóng cái vai tử đạo ấy

– Ừ, nói chung là sinh ra ở 1 thời nào đó người ta rất dễ bị corrupt thinking. Không còn coi 1 số thứ lẽ ra quan trọng là quan trọng nữa

Posted in Uncategorized | 3 Comments »