21st Aug 2007

Entry for August 21, 2007

Từ blog của chị 246:

Những người sinh cùng năm, học cùng trường với tôi, thời trung học/đầu đại học đã sống qua những năm cuối của chiến tranh, phần lớn đi nước ngoài, phần lớn lở dở chuyện học hành, chuyện lý tưởng, không biết mình thuộc về đâu, mơ hồ về văn hóa, về quê hương. Bất đồng về giá trị, về chính trị làm tan hoang nhiều tình bạn mà khi tuổi trẻ qua rồi không gầy lại được nữa.

Một thế hệ không có bạn để kể câu chuyện của mình. Hoặc là không biết kể. Lâu ngày rồi họ cũng đánh mất lịch sử của mình. Một thế hệ cô đơn khủng khiếp.

Đọc và thấy mình may mắn biết chừng nào, vì vẫn còn là một người trẻ. Vì vẫn giữ được những tình bạn gây dựng từ lúc còn rất trẻ. Vì chúng ta đã có chung hệ thống giá trị, niềm tin, những hy vọng và thất vọng, những mong đợi chung. Vì thời buổi đã cho phép chúng ta giữ được tất cả những điều ấy, cho phép chúng ta được làm người tốt. Vì chúng ta vẫn có thể kể với nhau những câu chuyện của mình, để ghi dấu lại lịch sử của mình trong những người khác.

Và nếu như một lúc nào không còn như vậy nữa, chúng ta chỉ có thể trách chính bản thân mình.

Thank you for being there. For us.

Posted in Uncategorized | 11 Comments »

27th Jul 2007

Tag, hay là thay cho sự hiện diện của tớ

Nhân dịp các bạn tag tớ. Bạn cuoihaymeu bảo tớ xì tin đi, ý bảo tớ đã già rồi, bạn phatastic còn lộ liễu hơn gọi tớ là bạn già, nên tớ tag cho mười năm nhan sắc (trơ trẽn mượn lại chữ của chị HKA ). Tag này dedicated cho bạn Q, vì tớ keo kiệt không bỏ ra 3M để thực hiện một lời hứa.

1. Hôm nay là 27/7/2007. Một ngày đẹp, ngoại trừ là ngày thương binh liệt sĩ. Nhưng có thể chính vì thế, nó đã thành một ngày như thế, vì là một ngày dễ nhớ.

2. Khoảng 10 năm trước, có thể không chính xác ngày này, trước kỷ nguyên Internet, khi đó Intranet cũng đã thay đổi kha khá cuộc đời bạn, thì bạn Q và tớ, 2 bạn 18 và 19 tuổi, lê la ở đâu đó, không thể nhớ được nữa, nhìn tương lai qua mây mù, một tương lai không rõ ràng, có thể hứa hẹn nhưng có thể đầy bất trắc, với tinh thần lãng mạn XHCN ảnh hưởng bởi O.Henry và những cái gì đó cũng không thể nhớ được nữa, chúng ta đã hẹn nhau một lời hẹn 10 năm, nếu như sẽ thất lạc nhau và đi theo những con đường riêng biệt, thì sau 10 năm sẽ gặp lại nhau ở vỉa hè 75 Trần Hưng Đạo.

3. 75 Trần Hưng Đạo là cái nhà một thời là trụ sở TTVN, nơi hàng tháng bạn Q và nhiều bạn khác đi lên đóng tiền TTVN Intranet 50,000 đồng. TTVN đã chết, giờ cái nhà đó là trụ sở FPT Telecom và sang năm, nó sẽ bị đập đi để trở thành cao ốc.

4. Trong những tính toán ngây thơ của tuổi 18, tớ đã tính ra tớ chỉ cần 400,000 VNĐ/tháng để sống hài lòng và thoả mãn (không tính nhà ở và thức ăn). Bạn Q thì cần nhiều hơn (bao nhiêu thì cũng đã quên mất rồi) vì còn chơi billard và bao gái. Tớ đã cần rất nhiều hơn 400,000 VNĐ/tháng để hài lòng và thoả mãn (không tính nhà ở và thức ăn). Bạn Q cũng cần rất nhiều hơn vì dù không chơi billard nữa nhưng vẫn phải bao gái.

5. Thú nhận trước bình minh, một thời gian dài, 6 hoặc 7 năm gì đó, tớ đã luôn cho rằng bạn Q là 1 version xuống cấp hơn của tớ, he he. Tức là tớ là một version tốt hơn, khôn ngoan hơn, biết suy nghĩ hơn, ít lười hơn, vân vân. Cho đến ngày tớ nhận ra bạn là version duy nhất của chính bạn, không phải ai khác, làm được những điều tớ đã không và sẽ không bao giờ làm được, mặc dầu đôi khi tớ vẫn nhìn thấy tớ trong the way of thinking hay trong very own experiences của bạn. Còn bạn Q một thời gian dài (có thể cả bây giờ) cho rằng tớ là một đứa lông bông smart và không wise. Có thể bạn đã luôn đúng.

6. Bao nhiêu nước đã chảy qua cầu, Internet và nhiều thứ khác đã thay đổi cuộc đời chúng ta. Chúng ta đã trở thành những thứ 10 năm trước chúng ta đã không từng nghĩ tới, và trong những điều tớ học được, thì cả trong thời đại Internet người ta vẫn có thể thất lạc nhau, nhưng người ta sẽ không nếu người ta không muốn.

7. Lần cuối cùng gặp bạn Q là lần cuối cùng tớ ra Hà Nội, cách đây 3 tháng. Có thể tớ sẽ gặp lại bạn Q trong một vài tháng nữa. Như chúng ta đã luôn gặp nhau ở HN và SG, thâm chí suýt nữa Paris. Chắc bạn Q sẽ không phàn nàn vì đã không gặp tớ ở vỉa hè 75 Trần Hưng Đạo hôm nay. Tớ viết cái này để nói rằng tớ không quên, cho dù có thể cậu đã, và để hình dung 1 cách xác thực là 10 năm đã thực sự trôi qua, anh B đã lấy vợ, anh N sắp có con, bạn L thành Việt Kiều, anh P vẫn mất tích, QH buôn chứng khoán, anh HC làm cán bộ, tớ buôn nước bọt và cậu bán ảnh. The show must go on…

Lời cuối: Hôm nay trong khi anh N googling để nghĩ tên cho con, tớ đã tình cờ tìm thấy cái này do anh VA tống lên mạng một lúc nào đó. Cho tuổi 20 của tất cả chúng ta.

Trường ca 2

(Trường ca 2 ko phải là sáng tác cá nhân mà là công sức tập thể liên sàng của các tác giả sau: linhtinh74, nomore1969, Maritza, stupidityimpossible, kienha, Bhavantu, Tlinh)

(Draf vertion, written on my 28th birthday. When a day become an age)

Nếu có một ngày Chằn tinh đến bắt em đi
Tôi sẽ bảo nó rằng: “mày không có chân,
Khi mày cuộn tròn lại trông như cục phân”

Nếu có một ngày Đại bàng đến bắt em đi
Tôi sẽ bảo nó rằng mày không có tay
Trông mày như một thằng gay
Nó ngượng quá chui vào bụi cỏ may

Nếu Binladen đến bắt em đi
Tôi sẽ cho hắn 1 viên ecstasy
Để hắn biết rằng cuộc đời này còn có nhiều điều đáng yêu hơn là khủng bố

Nếu có một ngày một chàng trai trẻ đưa em đi
Tôi sẽ bảo em rằng, Tình yêu chẳng phải là cuộc thi
Em hãy làm theo những gì trái tim em mách bảo

Nhưng vào giây phút cuối
Khi thần Chết đến đưa em đi
Tôi sẽ cầm tay hắn và bảo rằng
Làm ơn hãy đưa tôi cùng đi
Vì chúng tôi thuộc về nhau, cả bên kia cái chết

Sau khi chết được 1 tháng thì đến sinh nhật tôi

Tôi lại có một người yêu, tôi yêu nàng như yêu em gái
Sinh nhật tôi, nàng cho tôi chai rượu, mà nàng thó của b

Posted in Uncategorized | 10 Comments »

23rd May 2007

I do love you

This morning, while I was yawning in the office, I glanced at this question on tidenbz’s blog:

I just texted this question to people on my contact list and most of them returned with a WHY ASK question. So now this question is for anyone who’s reading this blog. If you love me, please text I DO to 0909842862. If not, say I DON’T. No explanation needed. And don’t ignore my plea, cause every heartbeat counts.

Thank you,

H.

I texted “I do” to 0909842862. Although I have never met or even chatted with tidenbz. I don’t know why, perhaps because every heartbeat counts .

I’ve received a reply later, “I love you too”, and it made me feel good. Perhaps also because every heartbeat counts.

This entry is very sến, is it?

Posted in Uncategorized | 4 Comments »