17th Feb 2008

Fade memories

Hôm nay tình cờ nhìn thấy cái ảnh chụp trường Chu Văn An với những kỷ niệm không thể nào quên của một số bạn. Nhìn cái ảnh một lúc, cũng thấy quen quen mà cũng không gợi nhắc điều gì. Chắc mình đã luôn không ưa thích các thể chế, vô chính phủ bản chất, lại lười học và kiêu căng (chắc 2 cái này là chính chứ 2 cái kia nói nghe cho oai vậy thôi ) nên ra khỏi tất cả các trường chẳng chút nuối tiếc, chẳng mang theo kỷ niệm nào “không thể nào quên”.

Nói chung “kỷ niệm” mang theo của mình từ phổ thông giờ chắc chỉ còn là bạn F14 của thời cấp 2, giờ có con rồi mà tính tình vẫn bộc trực nói năng không suy nghĩ, mặt mũi vẫn mãi mãi tuổi 15. Hoặc có thể mình đã từ chối nhìn thấy bạn thay đổi dù (chắc hẳn là) bạn đã lớn lên khôn lên đến mức làm mẹ trẻ con.

Giờ nghĩ kỹ lắm cũng chỉ có những hình ảnh rời rạc không có gì thắm thiết về trường cấp 3. Lớp 10 học ở nhà để xe. Lớp 11 mở cửa sổ ngào ngạt mùi cá nướng. Hình như có ném một cái cặp của bạn Hiếu gầy qua cửa sổ tầng 3 (vì bạn đã làm gì đấy mà giờ cũng không nhớ là bạn làm gì). Chị Mỹ Linh mặc áo dài trắng đội tóc giả hát Hà Nội đêm trở gió trên nền những cây xà cừ và những tòa nhà quét vôi vàng của CVA.

Không có cuộc phiêu lưu nào đáng chú ý. Không có tình thân nào đáng nhớ. Không có gì giống như tình yêu, dù thời đó ở đâu đó đã từng có những con tàu chở tình yêu, nhưng con tàu đấy hình như ở Trần Phú, mà ai cũng biết Trần Phú thì ham chơi và yêu đương tích cực hơn là CVA, he he .

CVA để lại thật là ít dấu vết trong đời mình. Mà cũng chẳng biết nữa, có thể việc không để lại dấu vết cũng là một cách để lại dấu vết?

Posted in Uncategorized | 16 Comments »

04th Jan 2008

Boomerang, Kẹo Sìu Châu và những chuyện khác

Cách đây my ngày, tức là năm ngoái, ngi ăn lu nm trong mt ngày cũng rét nhưng chưa đến ni căm căm như nhng ngày sau đó Hà Nội và nói chuyn v TV, thế nào đó (ấy là cứ nói thế ), nói về Boomerang. Nói chung em không xem kênh này, chỉ biết nó là kênh họat hình. Các cháu em cũng không xem kênh này, chúng nó xem Cartoon Network. Mà là họat hình thì đương nhiên (theo ý em) là cho thiếu nhi rồi.

Boomerang is also a channel for children, isn’t it?

– Yes and… no. It’s a channel for family. You know, it’s not like Cartoon Network. Cartoon Network is up-to-date cartoons, always new, always exciting. With Boomerang, you have classics. I watch it sometimes. Parents can watch it with their children, as they all know the story from the childhood. It’s like…

– … memory?

– Yeah, it’s exactly that.

Hôm nay, trong khi ăn kẹo lạc Sìu Châu của mẹ Bơ và uống trà trong một ngày Sài Gòn đủ lạnh để mặc áo khoác, em nhớ lại bữa tối ấy. Và em biết tại sao Boomerang nằm xa phía sau Cartoon Network và không thể so với Disney Channel ở Việt Nam. Vì chúng ta đã chẳng hề có cái ký ức ấy, chúng ta đã không hề có thời hát inh ỏi Scooby-Doo by doo I love you, thậm chí chả biết Hanna Barbera là bọn của nợ nào, mà ký ức của chúng ta là kẹo lạc và xôi xéo, là đèn dầu và quạt nan, là Nu Pagadi và Mít Đặc và các bạn.

Và vì những ký ức ấy, chúng ta mua hoa ở những gánh xe hàng hoa, đi qua Nam Định mua bằng được Sìu Châu Nguyên Hương, kể lại Biết Tuốt nhảy qua con cá chuối và lâu lâu ngâm đỗ nấu xôi xéo.

Và em tự hỏi 20 năm nữa, cái gì sẽ chiếu trên Boomerang để cây Boomerang ném đi lại vòng về mang theo ký ức? Shrek? Ice Age? Hay High School Musical?

PS: Sau khi xem lại lịch chiếu của Boomerang, kể ra nó cũng có một số ký ức. Nó chiếu khá nhiều Tom and Jerry

Tags: memory | Edit Tags

Friday January 4, 2008 – 05:45pm (ICT) Edit | Delete

Posted in Uncategorized | 10 Comments »

15th Feb 2007

From memory

Đêm hôm qua trước khi đi ngủ, em đi xuống nhà uống nước. Bước xuống đến bậc cuối cầu thang, thấy một điều gì lạ lạ. Một mùi hương xanh xao, nồng lên trong phòng kín cửa. Mùi hương mai chiếu thuỷ mới được đặt trong phòng từ chiều.

Vốc tay đầy hương mai.

Tự dưng một câu nảy ra trong trí nhớ. Vốc tay đầy hương mai, nghe quen quen, em đã nghe câu này ở đâu?

Câu hỏi luẩn quẩn cho đến khi uống nước xong và lên gác đi ngủ.

Vốc tay đầy hương mai.

Trước khi tắt đèn, em mới nhớ ra. Bản nguyên của nó là “Vốc tay đầy hương linh”, một câu thơ trong một bài thơ nào đó của Vi Thuỳ Linh. Hồi đó đã từng nổi tiếng.

Hồi đó, bạn Q từng có em bồ tên là Mai. Và cho hợp cảnh, (em đã giúp) bạn biến tấu lại thành “Vốc tay đầy hương mai”.

Một chuyện nhỏ nhặt không đầu không cuối, trong hằng hà sa số những điều lăng nhăng vớ vẩn đã từng nói từng nghe trong đời. Bạn Q chắc hẳn đã quên sau khi câu đó được nói ra 10 phút. Em Mai chẳng biết bây giờ ở đâu.

Vậy mà bao nhiêu lâu sau, tự dưng từ đâu đó nhảy ra, ở cuối bậc cầu thang này, cách HN 2000 km và nhiều năm thời gian, vì một mùi hương xanh xao ngày cuối năm.

Nhưng nói cho cùng, ngày cuối năm chả phải là ngày góp nhặt những mảnh vụn trí nhớ để yên tâm rằng mình cũng đã từng có “một lịch sử” đấy sao?

Vốc tay đầy hương mai…

Posted in Uncategorized | 7 Comments »

25th Jan 2007

Remembrance of things past

Hôm nay khi dỡ các thùng đồ bố mẹ chở từ Hà Nội vào sau khi bán nhà, em tìm lại được những vết tích của em, mà đôi khi một vết tích hữu hình gợi nhớ lại biết bao điều vô hình mà thậm chí mình cũng không nhớ nổi.

Ngược chiều thời gian:

Tháng 4, 1998, trên Trung tập Thể dục thể thao và giáo dục quốc phòng, em, 19 tuổi, đứa bé bị nuông chiều hư hỏng đi tập quân sự.



Sau 1 tháng ấy, có 8 người chơi với nhau. Giờ 1 ở Đức cùng một mối quan hệ đứng đắn, 1 ở Sài Gòn một cách thiếu đứng đắn, phần còn lại ở Hà Nội gồm có: 1 có con và bỏ chồng, 2 đã lấy vợ, 1 có chồng và 2 con, 1 chưa vợ và 1 chưa chồng.

Còn đây, he he, tác phẩm dịch thuật đầu tay của em ròng rã một mùa hè bị dốt trong khi bố mẹ đi làm. 1992. Tuổi thơ bị dốt điển hình của những con ngoan Hà Nội tạo nên những thế hệ ốm yếu thể lực và lệch lạc tinh thần . Bản dịch từ tiếng Nga một quyển truyện trẻ con nhan đề là Vichia ở trường và ở nhà.




Và cuối cùng, 1979, when we were so so so so so young




Update: vì nhiều bạn chê chữ thuở thiếu thời của em quá, nên thêm một di vật nữa lục được từ cùng một nguồn. Chữ viết 10 năm sau nữa cho thấy em đã trưởng thành và tha hóa đi như thế nào Các bạn phải hết sức thông cảm vì lúc này hầu như em đã mất thói quen cầm bút. Bạn gì có thắc mắc em có bao giờ viết thư tay không, đây bằng chứng hoành tráng, dài 1,5 trang hẳn hoi .


Posted in Uncategorized | 31 Comments »

18th Dec 2006

Cadeau envoye’

Envoyé par l’Amazon.fr. Auprès de moi toujours – Ishiguro. Emballage cadeau.
Message:

Chers Daniel et Léone,
Je vous souhaite un joyeux Noel. Vous me manquez beaucoup. Dans la future proche, je ne pourrai pas venir en France pour vous voir, donc pensez à moi en lisant ce bouquin que j’aime beaucoup. Je vous aime, Ha.

J’ai rêvé de toi, mon cher Daniel. Il y a un mois peut être. Ou deux. Je ne me souviens plus à quoi s’agit mon rêve. Mais t’étais dedans.

J’ai pensé à t’envoyer un mail pour te raconter mon rêve. Ca t’aurai surement fait plaisir. Mais j’ai oublié. Comme on oublie à faire plein de choses. Légèrement. Facilement.

Tu ne liserais jamais ces lignes. Peut-être exactement pour cette raison que ces lignes existent. Pas pour toi. Mais moi. Pour me rappeler de temps en temps que tu m’aimes tellement et moi aussi, je t’aime tellement.

Posted in Uncategorized | 10 Comments »

04th Dec 2006

Cafe xưa cũ

“Mong lắm, cảm giác đi qua một quán cafe quen, nhìn, ngó, mong… trong mông lung một người quen xưa cũ”

Bão chuẩn bị về, đeo headphone nghe nhạc sến và đọc entry Cafe đẹp mãi của bạn Miu, mơ hồ cũng thèm cảm giác nhìn lại một quán cafe xưa cũ.

2 năm chưa làm nên cái gì xưa cũ. 2 năm, uống gần 1000 ly cafe, nhưng chưa kịp xưa cũ. Bao nhiêu thì đủ thành “xưa cũ”?

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ duy nhất có cảm giác “một cafe nào xưa cũ” ở Photo. Dù cafe chẳng có gì ngon, chẳng có gì đặc biệt, chẳng có gì…

Mà vẫn cứ nhìn thấy lại sắc nét như ảnh buổi chiều nắng nhạt trong sân vắng, một bác già áo bludông cũ xám xanh, gọng kính hình chữ nhật hẹp màu đen chăm chú đọc báo bên bàn nhựa trắng bụi. Và em thì thầm “bác kia hồi trước học cùng lớp tiếng Pháp với em đấy”. Trí nhớ thật kỳ lạ, giống như máy ảnh, có những khoảnh khắc biến thành vĩnh viễn mà chẳng hiểu vì sao…

Về sau cũng vẫn nghĩ về Photo cafe với nhiều ký ức. Kể cả khi bàn ghế nhựa trắng không còn nữa, chị quản lý chẳng biết về đâu, những con cò, con rùa,… bị trói bên gốc cây đến rồi lại đi. Những buổi chiều trốn học cafe khoai tây rán, lipton bánh mỳ gà quay. Những cuộc hẹn hò đàn đúm buôn dưa lê nhạc nhẽo phim ảnh.

Nhưng “xưa cũ” thì vẫn cứ là màu nắng nhạt xiên qua lớp rào rỉ sét, bác già đọc báo bên bàn nhựa trắng bụi, và chị quản lý trung niên mập mạp tóc cắt bumbê mang lọ mơ muối ra nhờ mở hộ…

Posted in Uncategorized | 13 Comments »