19th Nov 2007

Nothing else matters

Trong một ngày mát như cuối thu Hà Nội.

Sau một buổi chiều ngồi cafe vườn. Và tiếp tục ngồi ở Hi End nhìn qua cửa sổ. Nhạc lè nhè, buồn buồn, gợi nhớ một cái gì đó mà không nghĩ ra. Cũng không cố gắng nghĩ. Không có gì quan trọng cả.

Trong một buổi chiều như thế chẳng có gì là quan trọng cả.

“Em thấy mình như được một bông hồng rơi vào qua ô cửa mở”.

Tự dưng nhớ ra câu thơ này. Bài thơ đọc lần đầu tiên một ngày khá xưa.

Cách đây mấy ngày, có bạn bảo mình nên tự vấn khuynh hướng suy nghĩ nhà nước của mình. Lúc đó mình cười nhưng cũng hơi trăn trở.

Chiều nay, buổi chiều như mùa thu Hà Nội ngồi cafe vườn. Nhận ra một khuynh hướng suy nghĩ nhà nước có thể annoying đến chừng nào. Cho dù câu chuyện của chúng ta là về Ratatouille và Les filles du botaniste, về Paris, về tương lai và những điều viển vông.

Và mình quyết tâm sẽ không như thế, sẽ cố gắng có một điều không thay đổi dù rất nhiều thứ mình đã cố gắng thay đổi (dù bạn Liên bảo mình vẫn stay still chứng tỏ các cố gắng của mình chưa thành công lắm ), một niềm tin của tuổi 20 còn lại, open mind for different views. And nothing else matters.

Posted in Uncategorized | 4 Comments »

31st Jul 2006

20 nam sau

20 năm sau là tên một truyện ngắn của O.Henry. Nói chung lâu lắm rồi mình không đọc O.Henry nữa. Cũng như không đọc Pautovsky, Andersen và vân vân nữa. Nói cho đúng ra, lâu lâu mình cũng… chả đọc gì mấy nữa Image.

Trong truyện 20 năm sau của O.Henry, 2 chú bạn có cuộc hẹn 20 năm sau, “chúng ta sẽ gặp lại nhau ở chỗ đấy chỗ đấy, xem đã thay đổi như thế nào”… Kết thúc kể ra cũng có hơi đau lòng và hơi giống truyện trinh thám. Nhưng đấy là 1 chuyện khác.

Còn đây (ý là cái blog entry này) chỉ để nói về việc truyện ngắn đó có thể gợi cảm hứng cho nhiều người khác bắt chước, để có những cuộc hẹn 10, 20 năm. Mình cũng có một số cuộc hẹn như thế. Hồi đấy mình còn trẻ Image và tuy mình lúc đấy hình như cũng chả còn đọc O.Henry nữa nhưng một số người khác thì vẫn đọc. Hình như ai cũng từng có những cuộc hẹn như thế, phải không nhỉ? Image

Mọi người có thể thắc mắc tại sao mình tự dưng lại nói chuyện này. Tại vì có người mới cho mình mượn 1 cái account, xong gửi cho cái password. Mình cũng đã từng dùng cái account đấy, chả lẽ lại bảo “ờ tớ vẫn còn nhớ password, đừng sợ”. Password là ngày tháng năm của một cuộc hẹn 20 năm (mà đến giờ còn 14 năm). Địa điểm là Café Ảnh, vâng, vẫn là café Ảnh Image.

Sau một hồi cố gắng nhớ lại và suy nghĩ thì mặc dù có thể mình có một cơ số các cuộc hẹn kiểu này, nhưng còn nhớ được thời gian địa điểm và người cần gặp, thực ra chỉ còn có 2.

Ngoài cái kia trong 14 năm tới, thì cái còn lại là 27/7/2007. Không phải ở cafe mà ở vỉa hè. Đúng không nhỉ, phải gọi hỏi lại xem có đúng không và cái đứa đã hẹn có còn nhớ không. Với cả hỏi xem là vào mấy giờ, mình đã quên mất là mấy giờ rồi. Đấy là cuộc hẹn 10 năm, và mẹ ơi, giờ còn chưa đầy 1 năm. Hình như hồi đấy còn bảo «nếu ai có con thì sẽ dắt theo nhé». Với tình hình này thì 27/7/2007 sẽ chưa đứa nào có con cả.

Năm 1997 mình 18 tuổi.

Posted in Uncategorized | 22 Comments »

18th Jul 2006

Massage or The Fall of Edward Barnard aka G.

Xin thành thật thú nhận trước bình minh (lúc 9h sáng), hôm qua khi có bạn gọi điện rủ mình đi uống cafe và mình cáo là mình đang ngủ, thì đúng là mình đang lơ mơ ngủ thật, nhưng không phải ở nhà mà ở… hàng massage chân Image.

Mấy tuần nay lao động và ăn chơi vất vả không có lúc nào để đi massage cả, thế là chẳng hiểu sao mấy buổi sáng liền cứ 6h là tỉnh dậy bắp chân ê ẩm như kiến bò hết sức khó chịu. Tất nhiên dù sau đó có trùm chăn lên hết đầu quay ngang quay ngửa thì cũng chỉ vớt vát được cơn ườn xác thôi chứ cũng chẳng ngủ lại được.

Giờ mới thấy thông cảm cho bà già hồi xưa cứ ăn xong là lôi cổ mình ra bắt bóp chân. Giờ mới thấy lợi ích của việc lấy chồng (ăn xong bắt bóp chân) và có con (ăn xong bắt bóp chân nếu chồng lúc đấy không chịu làm nữa). Viết đến đây mới thấy sự tha hoá của con người dữ dội như thế nào. Cách đây 7, 8 năm có đứa bảo “hay thôi lấy quách bạn X. đi, rồi ngày ngày bạn ý sẽ bưng nước rửa chân cho”, mình hỉnh mũi bảo không, thế mà rồi cũng đến nước này Image.

Quay lại ngày hôm qua, 7h rưỡi tối ăn xong vừa lười vừa buồn ngủ vừa đau đau chân vừa nghĩ đến ngày mai sẽ bị dậy lúc 6h vì chân đau, nên thông báo với các cụ là con sang bên đường massage chân. Nói chung mình chẳng massage trong khu nhà bao giờ cả vì nó đắt gấp 3 lần bên Sài Gòn, nhưng đã lên cơn vật rồi thì giá cả trở nên không quá quan trọng (nên nếu đi buôn chắc nên buôn cái gì mà người ta hay lên cơn vật).

Cơ sở y học cổ truyền, body massage, foot massage, skin care. Một tấm gương lớn ở cửa (chắc để bạn nhìn thấy sự khác biệt khi đi vào và đi ra). Quầy tính tiền với 2 em đứng ngồi chờ đợi. Một cửa ngách kéo dẫn vào căn phòng dài tăm tối xếp đủ loại ghế dựa, gối tựa, ghế gác chân và 3 em Hàn Quốc trong đó 2 có bầu và 1 không rõ tình trạng đang ngả ngớn hưởng thụ.

Một cậu bé khuân ra 1 thùng nước ngâm chân, mình giương mắt nhìn để hiểu ra cái thằng nhóc con này sẽ massage chân cho mình.

*
**

Xin thành thật thú nhận tiếp là tính mình phải cái hay ngượng. Hôm trước có đứa bảo thấy hát karaoke còn ngượng. Đính chính là hát karaoke thì không ngượng, nếu có thì chắc cũng hết lâu lâu rồi, nhưng ở một mình trong 1 căn phòng tăm tối và có 1 thằng nhóc cứ sờ sờ chân mình, thì dù có thêm 3 con Hàn Quốc đi chăng nữa mình cũng thấy hơi… ngượng Image.

Mà ngượng trong trường hợp này thì làm gì? Nhắm mắt lại kệ nó. Khi nhắm mắt lại thì một thằng nhóc và một con nhóc nói chung cũng không khác gì nhau cả.

Mà nhắm mắt lại và mới lơ mơ thôi chưa ngủ thì hay nghĩ lung tung, nhớ lại lần đầu tiên đi massage chân ở Hồng Mẫu Đơn Hà Nội, cũng 1 thằng nhóc sờ sờ chân mình, hôm đấy cũng ngượng nhưng hôm đấy không đi một mình.

Vẫn còn nhớ đấy là mùa hè năm 2001.

Mùa hè năm đấy mình và em F14 đi làm guide cho 2 cụ già, công việc chính là làm xe ôm, đưa đi chơi, đi shopping, làm phiên dịch v.v… Một buổi chiều đẹp giời, cụ bà than đi bộ nhiều quá đau chân, muốn ra hàng massage gần chỗ ở. Mình và em F14 mới xui ra Hồng Mẫu Đơn lúc đấy đang nổi Image. Đưa 2 cụ đến nơi, 2 đứa quay xe định đi về thì các cụ kéo lại đi massage luôn thể. Nói chung mình rất ít biết từ chối, nhất là trong kiểu “kinh nghiệm mới” như thế này, thế là cũng được tống vào một phòng dài, sáng hơn căn phòng hôm qua, cũng đủ loại ghế dựa, gối tựa, ghế gác chân và hai thằng nhóc cũng khuân ra 2 thùng nước ngâm chân để massage cho hai chị.

Em F14 ré lên phản đối, đòi “chị” nào ra massage, nhưng tình hình là các chị đều đang bận và khi người ta không có lựa chọn nào khác thì cũng đành “nhắm mắt đưa chân” theo đúng nghĩa đen của nó Image.

Tối hôm đó bố mẹ em F14 tưởng 2 đứa nói đùa khi bảo đã đưa chân cho 2 thằng nhóc sờ sờ. Phụ huynh, may thay, có rất nhiều điều các cụ không biết, nhưng đấy là một câu chuyện khác Image.

(to be continued)

Posted in Uncategorized | 14 Comments »

03rd Jun 2006

Monologue 3

Chiều tối nay đi bơi về, lái xe lòng vòng trong khu, đi qua những vườn hoa phảng phất mùi đất ẩm, những công viên xây dở, những khu nhà đã xong và chưa xong. Tự dưng nhớ dễ sợ lái xe trên đoạn quốc lộ 1A 20 km từ Nha Trang ra Ba Hồ. Trời xanh lơ, núi xanh lơ, không khí xanh lơ, đường vắng và đẹp beyond words. Thèm nhớ đi lại con đường ấy, nhìn thấy lại con đường ấy, vẫn rõ nét như mới vừa lái xe trên đó ngày hôm qua.

Tự dưng nhớ lại cảm giác nhớ việc lái xe máy khi còn ở “bển”, một trong những thiếu vắng lớn nhất trong 2 năm, cùng trong danh sách nhớ mẹ, nhớ đồ ăn, nhớ những buổi chiều không làm gì cafe tán gẫu…

Posted in Uncategorized | 2 Comments »

27th Apr 2006

Monologue 2

Réçament, j’ai trouvé que chacun est un monde isolé. Tu peux parfois communiquer un morceau de ton monde à quelques autres mondes, mais comme les mots sont limités! Chaque mot a une sense différente dans les mondes différents. Par exemple ton concept de l’amour est bien différent du mien.

Y a quelques jours, j’ai reçu un message d’un type, c’était dit qu’il m’aimait. Le message est venu tandis que j’étais bien défoncé, alors je l’ai éffacé légèrement et j’ai facilement rendormi.

Le lendemain, il ne restait aucune trace du fait qu’un tel message avait été venu. Est-ce que je l’ai vraiment reçu ou c’était juste un rêve? Quoi que ce soit, cela m’a fait refléchir à l’amour.

Que c’est l’amour pour ce type là? Nous étions en relation une fois avec les moments passionés mais beaucoup d’eau a coulé sous le pont depuis. J’ai avancé y a longtemps, j’avais les autres relations aussi passionées. Comment peux-tu aimer encore quelqu’un après tant d’années?

Peut-être tu peux, je ne peux pas.

Y a quelques jours, j’ai demandé un ami sur un autre que je n’étais plus en contact pour un bon moment. Il m’aimait y a presque 10 ans.

– Il ne m’aime plus, n’est-ce pas? Que penses-tu?
– Je crois qu’il t’aime encore. Ce n’est pas à dire qu’il pense à toi tous les jours, mais peut être il a fait une image d’amour à travers de toi, et chaque fois il a essayé à avoir une relation, il a trouvé que ceci n’a pas convenu à cette image.
– Il ne m’aime pas alors. Et si j’étais en relation avec lui, il serait déçu par une vrai “moi”.
– Je ne sais pas.

Que c’est l’amour? Peut être les gens sont créés différament l’un à l’autre avec les capacités différentes, même en amour. Dans ce cas, comment ils peuvent trouver les leurs dans cette foule des iles isolées? Ou c’est un compromis des 2 mondes solitaires à bon temps et en bonne place?

Ou c’est juste mon problème, que je ne peux pas aimer justement?

Après tout, l’amour, comme la bonheur et la tristesse, est just chimique.

Posted in Uncategorized | No Comments »