14th Apr 2008

Rosy Monday

Em thấy mình như được một bông hồng rơi vào qua ô cửa mở

Đêm qua một bạn dọn đồ qua nhà mình ngủ lang, trong lúc mình ôm gối ngủ còn bạn hì hục chat bằng cái laptop của mình, mình nhớ ra câu này, vì trong phòng như thể có một bình hoa hồng, dù đấy là nước hoa từ sáng của bạn.

Sáng nay bạn bôi nước hoa y chang, nhưng bình hoa hồng đã biến mất mà đã thành cái gì đó có vẻ exotic hơn nhưng rõ ràng không phải bông hồng rơi vào qua ô cửa mở.

Có những thứ nước hoa chỉ nên ngửi khi đã nhạt đi.

Hoặc nếu bạn muốn trở thành bình hoa hồng vào buổi tối, nên xức nước hoa từ sáng.

Nhảm nhí ngày thứ 2 không blue vì ngày mai thứ 3 tươi hồng (vì được nghỉ).

Posted in Uncategorized | 6 Comments »

22nd Apr 2007

Lan man nước hoa và các câu chuyện dớ dẩn

The image “http://www.pawsgourmet.com/userfiles/commerce/m-275z-74cannoli96.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.

1. Đọc trên blog em Quỳnh hình ảnh em GT đầu gấu đeo toòng teng xịt nước hoa thật là funny .

2. Cách đây nhiều tuần, có hôm em đi ăn trưa. Ăn ở Nhịp sống thành phố trước khi nó đóng cửa và phá đi không biết sẽ xây thành gì. Nếu bạn nào chưa biết, thì nó đã đóng cửa.

Em không thích Nhịp sống thành phố lắm. Không thích với tư cách cafe. Về quán cafe, nó là một cái hộp hơi thiếu không khí, chẳng có dấu ấn gì về thiết kế, nói chung là 1 dạng quán cafe buồn tẻ.

Nhưng có cơm trưa văn phòng và so với các lựa chọn khác có bán kính 200 m từ văn phòng em thì rõ ràng là vô địch thủ. Nên em cũng hay ăn ở đấy. Thường ăn xong cũng có thể uống cái gì đấy ở đấy. Cũng đôi khi buổi chiều 5h ra đó uống cafe. Thường những cafe kiểu như vậy ở đấy ít khi liên quan đến tình cảm (tất cả các loại tình cảm). Tất nhiên đôi khi cũng có ngoại lệ.

Đang nói đến việc có hôm em đi ăn trưa ở đây. Đang ăn thì ngửi thấy một mùi lẫn lộn giữa hoa cam và mứt quả, không quá ngọt nhưng ngon ngon hơi giống bánh kem, đúng kiểu em thích. Nhịp sống thành phố buổi trưa bao giờ cũng đông nghịt, chẳng thể biết mùi hương ấy tỏa ra từ chị em nào. Mà nếu có chăng nữa, đi tới hỏi một bà đang nhồm nhoàm ăn trưa là “chị ơi nước hoa của chị là nước hoa gì” nghe có vẻ không giống em lắm, dù nước hoa của chị có ngon như bánh kem chăng nữa.

Mà nếu có hỏi, bỏ ra 40US để mua nước hoa. Thôi không hỏi còn hơn.

3. Trí nhớ của người ta họat động thế nào trong lĩnh vực mùi hương nhỉ? Nhất là trí nhớ wordy như của em? Có phải múi hương để lại một dấu ấn trong não để nhận ra khi gặp lại? Hay nó được phiên dịch ra thành “lẫn lộn giữa hoa cam và mứt quả, không quá ngọt nhưng ngon ngon hơi giống bánh kem” rồi sau đó khi nào gặp 1 mùi hương đáp ứng các tiêu chí trên thì phiên ngược lại?

4. Cách đây vài ngày, có hôm em đi ăn trưa. Ăn pizza ở Diamond Plaza với bạn Miu. Một cái pizza giống cái này

http://www.languageproject.co.uk/pictures/student_pics/food_picture10.jpg

Lý do là để window shopping, hay nói cách khác là đi xem mà không mua gì cả. Một lý do phụ là nhờ việc cống khá nhiều tiền vào các thứ vanity vô bổ, bạn Miu được tặng một cái phiếu lấy sample nước hoa của Lancôme.

Đi đến Diamond Plaza trước khi gửi xe thì bạn nhớ ra là bạn đã quên cái phiếu lấy quà ở văn phòng. Hội ý chớp nhoáng quyết định quay lại lấy (cái tính tham lam của 2 bạn không bỏ được), và chuẩn bị sẵn tinh thần là để đổi lấy công lao đi đi lại lại, chúng ta sẽ nhận được 1 mảnh giấy thấm nước hoa dùng 1 lần rồi bỏ. Chúng ta vẫn sẽ nhận lấy và chửi rủa sự keo kiệt của Lancôme trong khi ăn pizza.

Nhưng cuối cùng Lancôme rộng rãi hơn chúng ta đã tưởng. Quà tặng là sample 1,5 ml Hypnôse. Bạn Miu đã hào phóng cho em luôn vì bạn thích các mùi ngọt gắt đến chóng cả mặt đau cả đầu, he he, ngoài ra việc lấy 1 cái sample bé tý ra xịt xịt trông rất “không đắt tiền”, không thể được.

Em thì có cái vỏ sample rất cool và sành điệu của Victoria Secret (tức là 1 cái hộp giống như cái bật lửa, nhét cái sample vào trong và mở ra xịt), nên có thể sử dụng nó một cách đắt tiền hơn.

Trong khi ăn pizza và lấy Hypnôse xịt lên tay, em nhận ra mùi hoa cam và mứt quả, không quá ngọt nhưng ngon ngon hơi giống bánh kem của buổi trưa Nhip sống thành phố một hôm nào đó.

4. Sự tích “không đắt tiền”

Trong một buổi sinh họat thường kỳ của em và bạn Miu tại Saigon Square, lúc em lấy 1 cái túi Kipling xanh đỏ nhố nhăng hỏi ý kiến bạn Miu là thấy thế nào, sau 20 giây cân nhắc lựa chọn từ ngữ, bạn có nói: “Cũng được bà ạ, nhưng trông không được đắt tiền”.

Mặc dù vốn bản chất rẻ tiền nhưng em không thích bị cho là không đắt tiền. Nên em không mua cái túi đấy, tất nhiên là thế.

5. Về Hypnôse:

Hypnôse is reminiscent of Sicilian confections of sugar, candied pumpkin and almonds, scented with jasmine water. Just like these candies leave a taste of summer flowers on the lips, Hypnôse retains a touch of floral sweetness as it unfolds into one vanilla foiled layer after another.

5. Lời cuối:

Trong khi em đang ngủ trưa lúc 4h chiều ngày thứ 7, bạn Miu nhắn tin hỏi xem bạn có nên mất 250K để mua cái vỏ sample Victoria Secret và 5 cái sample mà bạn không thích hay không trong cái hộp dưới đây


Em nhắn lại bảo bạn nên mặc cả với đứa bán hàng để mua cái vỏ thôi, không lấy sample, với giá 150K.

Xong rồi em ngủ tiếp.

Posted in Uncategorized | 22 Comments »

21st Dec 2006

Yesterday…

… all my troubles seemed so far away… trong khi ăn trưa với xôi cánh gà chiên ở Grammy cafe (cánh gà chiên rất ngon, nếu ai chưa biết) và lang thang trong Diamond plaza ngập tràn tuyết bay và phiên bản nâng cấp của ông già Noel là váy ngắn đỏ chân dài lượn lờ tung tăng.

Khi đi ra khỏi đó với một cái quần jeans và một cái khăn nhận được tại quầy bốc thăm trúng thưởng, một tay em nồng nàn BVL Notte, một tay ngất ngây Voile de jasmin. Nhưng sau 3 vòng đi lượn quanh các khu vực ngào ngạt kích thích khứu giác và lấp lánh quyến rũ thị giác, em đã kết luận là những thứ này không nên mua mà nên đợi ai đấy tặng mình. Bạn Miu bảo ừ cứ mơ mộng đi, rồi cũng sẽ đến ngày dắt tay nó chỉ tận nơi, và nó không chịu mua, hoặc nếu nó mua thì mình sẽ xót tiền. Sự khác nhau của gái chưa chồng và gái có chồng là gái chưa chồng vẫn còn cơ hội mơ mộng.

Ngoài lề về các vấn đề có và chưa, cách đây chưa lâu một bạn có và một bạn chưa kết luận rằng khi chưa có, mỗi giấc mơ là một khả năng có thể. Khi đã có, mỗi giấc mơ là một nguy cơ tiềm ẩn. Nhưng đừng sợ các bạn, cùng với sự suy tàn của thời gian, số lượng giấc mơ của các bạn rồi cũng sẽ giảm dần thôi.

Để minh hoạ là câu thơ vừa làm hôm qua của em Zim, rất có tính hiện thực phê phán:

Và dòng người lặng câm, mắt mờ đi vì bụi, ù ì trôi vào tẻ nhạt

6 tiếng sau đó, cổ tay em vẫn còn vương vất. Voile de jasmin.

Posted in Uncategorized | 13 Comments »