13th Nov 2007

Ở lại đi

Copy từ blog bạn GIÀYĐỎ, dù bạn bảo mình không phải là bạn tốt

Ở lại đi!

Nơi này còn một câu chuyện vui chưa hết

tiếng cười chưa dứt

đêm chưa về sáng…

Nơi này còn cần một người để lau nước mắt

cần một tiếng thở dài đồng cảm

cần một cái lay vai thức tỉnh…

Nơi này còn những ngày thật ngắn

còn những đêm thật dài

còn những bình minh một người chưa thức giấc

những hoàng hôn một người đã chợp mắt…

Nơi này còn cần một giọng nói tha thiết

còn cần một tấm lòng thành thật

còn cần những ước mơ viển vông…

Nơi này còn một giấc ngủ bình yên

còn một cơn gió về thật nhẹ

còn một ánh trăng qua cửa…

Ở lại đi

nơi này còn cần tất cả!

Nguyễn Phong Việt

Posted in Uncategorized | 1 Comment »

10th Nov 2007

Ngày ấy đã qua lâu

Copy từ blog bạn Nhị Linh. Không cần lời nói đầu nào.

Gửi B. Pasternak. Bài số 2

Dây linh lan ngày nối ngày bò dần lên mặt ghế
Trống không và hoen gỉ, đứng lặng trong vườn hoang như nấm mộ thời gian
Ngọn nến leo lét trong phòng, chủ nhân vội đi đâu, bỏ lại
Qua điểm đăng-ten ngả vàng, gió trút lá đông vào
Ngày ấy ngập ngừng, ngày ấy đã qua
Cuốn sổ lật trên bàn, dấu mực đen hoen ố
Bàn tay ngại ngần đưa những dòng chữ không nơi tạm trú
Chàng trai đợi người yêu bên đường ray xe lửa
nắng cũng như mưa, những bông hồng gai dại phất phơ, lá cờ rũ dòng người lang thang kiên nhẫn đợi chờ
Ngày ấy đã qua, đêm chậm chạp chuyển mình
Cố viết nốt, nhưng ngọn bút không cần anh nữa
Quả táo cắn dở, khoai tây một củ, bình nước lạnh trong phòng không bếp lò
Ngoài kia những đường ray ẩm xì, trắng như nhung tuyết phủ
Ngày ấy đã qua, lạnh cóng bàn tay anh viết cho ai
Quyển sách vài trăm trang vượt thời gian ngoại tiêu đề ai người nhớ
Là dấu chỉ tấm bia trên hầm mộ đá cổ dây linh lan bò
Là tiếng khóc người thiếu phụ gục đầu vào dĩ vãng
Ngày ấy đã qua, có con chó chạy quanh ngôi biệt thự lâu rồi vô chủ
Con chó đói đợi củ khoai và tiếng còi xe lửa
Cùng một con quạ làm tổ trên ống khói vỡ mái nhà sạt lở
Ngày ấy đã qua, vĩnh viễn người đi biệt xứ
Rồi cỏ linh lan xếp theo hình chiếc ghế cổ…

Tấn Phong

Posted in Uncategorized | No Comments »

08th Oct 2007

Giọt mưa phương Nam

Đọc cho nó hiền

Giọt mưa phương Nam khóc trên tóc em

Giọt mưa phương Nam ngâm trang thơ mềm

Giọt mưa phương Nam có về Kinh Bắc

Thương chim cuối trời cheo leo ngày đêm

Biết phận mong manh cứ đành phương Nam

Cô quạnh hiên nhà lại sa đáy giếng

Nhớ ngôi sao xanh mưa dềnh lên miệng

Hoa Tô Đông Pha Tố Như hạn hán

Khô mưa chăng em hẳn là giếng cạn

Thì giọt mưa ơi em nằm nơi đâu

Làm sao không tan làm sao không đau?

Mưa đi về anh mưa thành nước mắt

Rung rinh ôm sao bao giờ sao tắt

Mưa đi về anh mưa đi về nguồn

Không còn giếng cạn chỉ còn suối thơm

Chảy dòng hạnh xanh trôi nhanh cát buồn

Mưa đi về anh đi về lưu ly

Kinh Bắc hồng môi gái xưa kinh kỳ

Kinh Bắc lên men đằm hương vương phi

Giọt mưa phương Nam lệ nhòa qua mi.

Hoàng Cầm

Một sự thất vọng lớn ngày hôm qua, thấy Phạm Thiên Thư trên TV. Than ôi là ngày xưa Hoàng Thị tìm động hoa vàng, một bác nông dân quê mùa hom hem nói về vô thức và khả năng siêu phàm chữa bệnh AIDS, hic hic

em tan trường về

đường mưa nho nhỏ

trao vội chùm hoa

ép vào cuối vở

thương ơi vạn thuở

biết nói chi nguôi

em mỉm môi cười

anh mang nỗi nhớ

Posted in Uncategorized | 4 Comments »

16th Sep 2006

Poetry

Photo: The sound of the wind by eyecatcher


Copy lại thơ của em GT. Lâu lắm không đọc thơ, đọc cái này thấy có cái buồn rầu dịu dàng và ngọt ngào da diết, trộn lẫn những điều gì giống như ước mong và hoài nghi, hy vọng và chấp nhận. Như những “ngón tay bíu chặt khi từ biệt nhau“* Image.

Thơ cho những ngày đang sống

Em vẫn thường đi qua những đường phố rỗng đông người

Để về nắm lại bàn tay anh của mỗi chiều bỏng cháy
Thời gian có đôi khi ngừng trôi trong điệu Blue cỏ xanh màu nghi ngại
Của những giận hờn năm tháng rẫy lên nhau
Em đã từng bỏ trống hết cả cuộc đời
Chuyện có anh cũng nghĩ chỉ như là giấc mộng
Nhưng lẽ nào anh không biết
Em cần anh nhiều hơn tất cả những gì bỏ lại phía sau mình
Có bao nhiêu quá khứ, bao nhiêu tương lai
Em chỉ nghĩ không gì dài bằng những ngày mình đang sống
Thời gian có xoay tròn trong tan vỡ
Cũng sẽ lại bắt đầu từ một cái xiết tay
Nhiều khi tỉnh dậy em thèm hát lại một lời hát buồn
Trong lúc ngồi sau anh lang thang trên một đường hoang thị trấn
Con đường đầy vơi nỗi buồn tỉnh lẻ
Hoai hoải một trời xanh


_______
* Những ngọn lúa
Như ngón tay bíu chặt
Khi từ biệt nhau
(Matsuo Basho)

Posted in Uncategorized | 3 Comments »

25th Jul 2006

Poetry

Do you understand? I don’t. Anyway it doesn’t matter.

Radio Dark Night – Moonshine Night – Frozen Moment By A Lake – Under Waterfall

sssssssssssssssss
And at this point we hear… violins

In that year we had an intense visitation of energy

When radio dark night existed and assumed control
And we rolled in it’s web
We were drawn down long from a deep sleep
And awakened at dayfall by worried gardeners
And made to be led through dew wet jungle
To the swift summits
‘Or looking the sea

Consumed by static and stroked with fear

Moonshine night
Mt. Village
Insane in the woods
in the deep trees

Under the moon
Beneath the stars
They reel & dance
The young folk
Led to the Lake
by a King & Queen

O, I want to be there
I want us to be there
Beside the lake
Beneath the moon
Cool & swollen
dripping its hot
liquor

sssssssssssssssssss

I am a death bird
Naughty night bird

Underwaterfall, Underwaterfall
The girls return from summer balls
Let’s steal the eye that sees us all

Jim Morrison

Posted in Uncategorized | No Comments »