14th Jan 2008

Những nụ cười thường nhân hay sự buôn dưa lê nói xấu các bạn ;))

Ơ cái entry nụ cười thánh nhân của anh hay thế mà không ai comment nhỉ

– chắc mọi người ko biết comment gì. như em thì cười giống ai Phật à

– em à, còn lâu. anh cười mới giống Phật

– ơ sao lại còn lâu. anh ko giống anh cười bất an, ko thấy an lạc đâu cả

– anh cười rất là Thiền

– có thể anh cười giống Mạnh tử

– em cười chả giống ai, chả có thánh nhân nào suốt ngày hihi như em

– à nhưng cái thần ý chứ, còn về mật độ là chuyện khác

– cả cách cười nữa ấy, ko giống thánh nhân. em cười giống trẻ con

– à lúc nào cũng nhìn đời như trẻ con tức là thánh nhân chứ gì nữa

– thế thì chắc giống lão tử

– cũng tạm được

– nhưng Lão tử ko hớn hở như em

– à vì lão tử đã già

– lão tử kiểu người rung đùi coi mình hiểu biết thiên hạ trong lòng bàn tay rồi, em làm sao có khẩu khí thế được

– đâu có, lão tử là biết nhiều quá cũng như không biết, chứ sao mà biết thiên hạ trong lòng bàn tay được, em rõ ràng có khẩu khí đấy

– nhưng biết là mình ko biết, tức là rất an tri, tức là coi cái biết và cái ko biết như nhau, ko phân biệt nhưng tâm an

– à thì cũng là vì đã già, còn em cười như lão tử khi còn trẻ

– em động việc gì là cuống quýt tít mù mà đòi giống lão tử

– ơ cuống quýt đâu, với cả lão tử chẳng qua ko có việc gì lam nên có vẻ thong dong. em ko có việc gì làm em cũng rất thong dong

– Với lại cái cười của em vẫn có một sự tò mò, một sự tự ý thức về mình rõ ràng, nói chung là ko giống thánh nhân. à anh nghĩ ra em cười giống ai

– giống ai

– giống Tôn Ngộ Không hay cười he hé đắc thắng, cậy thông minh

vớ vẩn. Còn GT chắc có nụ cười của Quan Âm

– ừ, em GT cười hồn hậu, thiện tâm. nhưng nụ cười của GT là nụ cười của người vẫn đang trông đợi 1 cái gì đó. ko hẳn như Quan Âm là người qua bờ rồi

– thế thì Đức mẹ, rõ ràng đang trông đợi

– giống Đức mẹ trong tranh khi sinh Jesus chứ ko giống hình Đức mẹ chịu nạn. giống Madonna của Raphael ấy

– ừ, luôn có 1 dự cảm về bất trắc

– nhưng lại hy vọng vào điều tốt đẹp, nụ cười vẫn là hopeful

– còn bạn A thì cười giống ai

– Bạn ý cười vừa như cởi mở vừa như cô đơn. cười mắt vui nhưng không làm cho người ta nhẹ nhõm. như GT chẳng hạn, GT cười khiến người ta có cảm giác trìu mến, còn A cười gợi cảm giác về sự truân chuyên. nụ cười của GT gây ra cảm giác là mình sẽ rất có lỗi nếu đánh mất lòng tin của người đấy. nó có gì đó vừa như đặt lòng tin vào người khác, vừa như hy vọng

– Em ý có cái innocence by nature. Kể cả những lúc thất vọng thì innocence vẫn còn lại.

– Em cũng innocent in some sense, nhưng innocent của em khác

– Khác thế nào

– innocence của em theo nghĩa em sống tự nhiên, kiểu 1 cái cây phải vươn cao hay 1 ngọn thác thì phải trào dâng. và ngay cả khi em tìm cách kiềm chế nó thì sự innocence ấy vẫn tồn tại

– Còn bạn M

– bạn ý cười ko cởi mở, ko biết được thực sự bạn ấy cảm gì. nụ cười của người đánh mất sự hồn hậu hay ít ra là đã nghi ngờ sự hồn hậu. đúng ra bạn M là người đi tìm sự hồn hậu và trong trẻo sau khi đã nghi ngờ nó, nhưng chỉ dám đứng ở biên giới của nó thôi

– Bạn HA thì sao

– HA anh chưa gặp mấy, ít có dịp quan sát

– HA có cái cười hơi lo âu

– ừ, kiểu cảm thấy trách nhiệm và không thanh thản

– Còn bạn T

– T cười khá duyên, nhưng khó phân biệt được phần bên trong và phần bên ngòai trong nụ cười ấy. tức là có một sự tự ý thức về sức mạnh nụ cười, khóe mắt của mình

– Còn bạn M2 thì cười giống Trang tử

– Bạn ý thì là nụ cười đa nghi và tự tôn. Trang Tử biết thông minh là vô ích nhưng vẫn đi tranh luận vớ vẩn với Huệ Tử, bạn ý cũng đại khái thế, nên ko thể tránh được sự tự giễu của những người coi cuộc đời như một sân khấu và chấp nhận cho mình 1 cái vai. cũng như Trang Tử, bạn ấy không có cái tâm thiện như Lão Tử mà lại thông minh, nên đó là con đường thôi. biết là mình đang sắm vai nhưng vẫn đóng vai

Còn anh giống ai nhỉ anh giống 1 nhà thơ lười và hơi lánh đời

– hihi, Đào Tiềm à

– hi hi em ko nhớ Đào tiềm. Chắc chắn anh ko giống Lý bạch

– có thể giống Bạch Cư Dị và 1 phần Đỗ Phủ

– em đang định bảo Đỗ Phủ nhưng Đỗ phủ khắc khổ hơn. Bạch Cư Dị thì hào hoa. anh có cái an nhàn hơn, anh cũng không hào hoa. anh hiền

– Phật

– ko, anh cũng ko giống Phật. Phật có một cái gì đó mà người ta vẫn cảm thấy ngưỡng vọng. 1 cái thần có tính vũ trụ bản thể

– ơ, bao nhiêu người ngưỡng mộ anh

– hi hi anh không có cái đó, người ta có thể cảm thấy thân thiết, nhưng không cảm thấy ngưỡng vọng. bạn L thì cười giống ai

– giống Lão Tử. có sự hồn nhiên nhưng vẫn ko hòa được. Lão Tử ko có đồ đệ, ko bạn bè, sống cô độc, bạn ý nhiều nét giống. nhưng bạn ấy hay lý sự chắc giống Lão hồi trẻ

– còn bạn D

– hơi khó nhỉ

– bạn ý hơi giống bạn M2 nhưng khắc khổ hơn

– ừ, và ko có tự giễu. bạn ấy chắc giống Trần Đức Thảo nếu ông Thảo có cười , 1 người thành thực tin vào tri thức và coi thường những gì tầm thường. bạn B thì cười như người đang giấu bí mật trong đầu và chỉ he hé cho các bạn xem 1 ít

– Bạn ý á, anh thấy thế à

– ừ, anh cũng ko gặp mấy

– em cũng ko nhớ, nó cười có vẻ tự phụ

– ừ, tự phụ nhưng cũng hơi tạo dáng. hơi giống bạn T2 ở chỗ tạo dáng nhưng bạn T2 thì confused còn bạn B thì tự phụ

– bạn T2 vẫn có cái trẻ con ngây thơ

– ừ, bạn ý có tính cách ngây thơ nhưng tạo dáng để che cái tính cách ấy, tức là để appear more sophisticated than he really is. Em V thì nụ cười nửa lo âu nửa giả tạo, như kiểu đang loay hoay tìm kiếm 1 cái vỏ để khoác lên, nhưng cũng ko biết chắc là cái vỏ nào. Bạn H cười của người hơi mặc cảm, hơi outsider, kiểu của người đang tìm đường

– anh có vẻ ko có bạn trai thân đúng ko

– ừ, như Khổng Tử ấy. Lão tử cũng thế , Trang Tử thì có bạn

– trong tính cách của anh có cái gì đấy nhu mì, hơi phụ nữ nên dễ nói chuyện với phụ nữ hơn

– dịu dàng

– ừ, dịu dàng, hơi nhu mì, hơi ngại ngần, giữ khoảng cách nữa

– tức là ở anh có cái là ko bao giờ có người nào thực sự gần gũi và hiểu mình được

– không cứ, anh vẫn có bạn gái thân. anh không có bạn trai thân vì thực ra không có người đồng chí. tình bạn con trai gần với tình đồng chí. con trai cần 1 gì đấy chung để chơi với nhau

Posted in Uncategorized | 22 Comments »