26th Jun 2007

Fragments

1. The world has known or Nasi rice and Murakami

“I don’t eat anything but chicken salad here. Ever. If you ask me, the only thing worth eating at Denny’s is the chicken salad. I’ve had just about everything on the menu. Have you ever tried their chicken salad?”

Mari shakes her head.

“It’s not bad. Chicken salad and crispy toast. That’s all I ever eat at Denny’s.”

“So why do you even bother looking at the menu?”

He pulls at the wrinkles in the corner of one eyes with his little finger. “Just think about it. Wouldn’t it be too sad to walk into Denny’s and order chicken salad without look at the menu? It’s like telling the world, “I come to Denny’s all the time because I love the chicken salad”. So I always go through the motion of opening the menu and pretending I picked the chicken salad after considering other things”.

(After Dark – Haruki Murakami)

Actually it’s exactly what I did today, I walked into Highland cafe and ordered a Nasi rice and an Earl Grey tea without even touch the menu. So the world has known that I came to Highland all the time because I love Nasi rice and Earl Grey tea. Perhaps next time the world will know also that I love rum raisin ice cream or strawberry yoghourt or Very Bery Paradise.

I read these lines at Highland cafe too. The book is dedicated to Ms. GT, so she can think about go down to Saigon to take it. Or wait for my next visit to Hanoi . And say thank you to you-know-who.

2. This is my zippo collection

One is supposed to be my birthday gift. FYI, it’s coming in a month and 23 days, so be prepared

The other one is a no-occasion-gift. Or if you want, an occasional gift

I’m already a spoiled child, I mean a spoiled 28-years-old-matured-woman , so that kind of occasional gift is not very good for my education, I mean for my professional attitude . Anyway thank you very much, the photo is real fab, the card is exceptionally sweet and the rest is splendid.

3. Lovely chit chat

– Đi về nhà một mình thấy nhơ nhớ con chó

– Đi về nhà một mình thấy nhơ nhớ mình

Posted in Uncategorized | 7 Comments »

22nd Jun 2007

Random thoughts

Gals

Gần đây, em nghĩ con gái Việt Nam có tinh thần cải cách hơn con trai nhiều trong việc thay đổi cách nghĩ, lối sống và các nề nếp cũ. Sau khi định đạo đức giả bảo là trong số này không có em, thì suy nghĩ lại dù em lười và ỷ lại, nhưng em cũng có tinh thần cấp tiến he he, và nếu nhiều thứ em có không làm thì ít ra em cũng có nghĩ.

Con gái cứng rắn hơn trong việc tranh đấu, sẵn sàng hơn cho việc thay đổi và tiếp nhận cái mới, thẳng thừng hơn trong việc bày tỏ thái độ với các thế hệ cũ và biểu lộ rõ rệt cái mình muốn.

Điều đấy có lẽ cũng là bình thường, vì trong cách nghĩ, lối sống và nề nếp cũ, con trai vẫn có cái dễ chịu mặc nhiên. Nên vẫn cứ có bao nhiêu Peter Pan không muốn lớn.

Ngàn đô

Nếu phải chọn giữa việc làm một cô gái ngàn đô ở Việt Nam và một cô gái ngàn đô ở Mỹ, lựa chọn có lẽ tương đối dễ.

Lựa chọn sẽ khó khăn hơn khi cô gái ngàn đô ở Mỹ có thêm tình yêu.

Tình yêu cũng mong manh như tiền bạc.

Mythology (bắt chước Barthes và bạn Nhị Linh) – Giáo sư Lân Dũng

“Bác này viết nhiều quyển hỏi đáp khoa học đọc thấy kinh hoàng vì bác ấy dám trả lời đủ hết các loại câu hỏi. Trả lời vanh vách về y học các thứ, nếu bị bệnh x thì lấy 2 lát gừng đun với 3g lá y rồi chia làm ba lần uống. Nếu phải đi cấp cứu thì đừng nói là do đọc sách của Lân Dũng.

Bác ấy còn bảo ông Nguyễn Lân bố bác ấy sống đến 90 tuổi là vì 3 bí quyết:

1. tập thể dục hàng ngày
2. tắm nước lạnh
3. đi ị ngày 2 lần

Không biết mọi người có nhìn thấy là bác Lân Dũng này không có tý chuyên môn nào về y học, trong tủ có một quyển Y Tông Tâm Lĩnh của Hải Thượng Lãn Ông viết từ thế kỷ 17, đọc từ trong đó ra rồi dám viết là đau bụng thì uống xyz. Thế rồi báo Tuổi Trẻ, Tiền Phong, VNExpress đều căn cứ vào giáo sư Lân Dũng”

How to insult your girlfriend?

– Couple days ago everything was normal, she and her boyfriend were happy, no problem, he went home at 11 PM, the next morning he called her and told her that he had slept with another girl last night, he said “it was nothing, just sex, no love, just sex, but she is better than you”
– It’s really insulting

The biggest reason to go to gym

To be able to put a bikini on.

Perfect world

– you know, I think in a perfect world, you will marry him
– no I don’t think so, even in a perfect world
– I know, you think in a perfect world you will marry Bill Gates
– perhaps not Bill Gates, he works a lot, but Paul Allen you know
– yeah, I like Paul Allen, a lot cooler
– ya, voilà, I like cool guys
– Gates is a bipolar too so it will be pretty annoying to live with him
– he is not Paul Allen nor Bill Gates so how can I marry him in a perfect world?
– but you are talking about a perfect man, I was talking about a perfect world
– if you can not have a perfect man, it’s not a perfect world
– if you can find the perfect man in any man, then it will be a perfect world (also, practically it makes you become a whore)
– so I’ll marry nobody in that world

Just a perfect day, drink sangria in the park…

Posted in Uncategorized | 4 Comments »

26th Feb 2007

Biển những diễn từ đã mất

Tối nay lơ mơ nằm trên sofa xem lễ trao giải Oscar, mỗi người được xướng tên lên nhận tượng vàng, rút trong túi áo/ví/đâu đó ra một mảnh giấy và đọc vài lời diễn từ cảm xúc cảm tạ.

Mỗi bài diễn từ được đọc lên khiến 4 bài diễn từ khác biến mất, rơi vào lãng quên âm thầm và sẽ không bao giờ được biết tới. Trong một buổi tối tại nhà hát Kodak, biết bao nhiêu diễn từ đã chết yểu như thế.

Biển những diễn từ đã mất.

Năm 1969, sau khi bước chân người đầu tiên đặt lên mặt trăng, là diễn văn tuyên bố của Tổng thống Mỹ với toàn thế giới. Có một phần đã chết yểu không bao giờ được nói lên hay đọc ra, diễn từ cho Plan B nếu Neil Armstrong và Buzz Aldrin nằm lại mặt trăng cùng con tàu vũ trụ của họ.

Những người khác sẽ tiếp bước và chắc chắn sẽ tìm thấy đường về. Cuộc kiếm tìm của Con Người không thể bị chối bỏ. Nhưng Họ là những người đầu tiên và Họ sẽ ở lại mãi trong tim chúng ta.

Và từ giờ khi con người ngước nhìn lên mặt trăng mỗi đêm, họ sẽ biết một phần của nhân loại vĩnh viễn ở lại nơi ấy.

Những điều được viết ra cho những khả năng. Và chết yểu cùng với khả năng ấy. Nếu những điều đó được xướng lên, sẽ có những thứ khác chết yểu.

Biển những diễn từ đã mất chẳng bao giờ cạn.

Posted in Uncategorized | 4 Comments »