14th Mar 2008

Sự phù phiếm của G. hay Làm sao để được đề tặng sách

Trong cơn phù phiếm đột phát, thế nào đó mình lại muốn có ai đó dedicate một quyển sách cho mình . Ý là tên mình được in trên một quyển sách kiểu Tặng em G., người đã… (blahblah, tốt nhất là cái gì đó hay ho tốt đẹp ).

Tại sao mình lại có ham thích như thế thì mình cũng không rõ. Mình có biết bao nhiêu cơn phù phiếm dớ dẩn trong đời

Nghĩ lại thì rất có thể mong muốn đã được nung nấu từ lời đề tặng trong East of Eden mà thời trẻ dại mình đã cho là một lời đề từ xuất sắc.

Dear Pat,
You came upon me carving some kind of little figure out of wood and you said, “Why don’t you make something for me?”
I asked you what you w
anted, and you said, “A box.”
“What for?”
“To put things in.”
“What things?”
“Whatever you want,” you said.
Well, here’s your box. Nearly everything I have is in it, and it is not full. Pain and excitement are in it, and feeling good or bad and evil thoughts and good thoughts—the pleasure of design and some despair and the indescribable joy of creation.
And on top of these are all the gratitude and love I have for you.
And still the box is not full.

JOHN

(quyển này tớ được tặng, lời đề từ kèm theo viết chèn vào dưới đoạn này tớ cũng coi là xuất sắc, nhưng vì được viết chứ không được in ra nên không nằm trong chủ đề chúng ta đang nói tới ).

Sau khi đọc lời đề tặng này, mình đã hoàn toàn nghĩ là với một lời đề tặng như vậy, tất cả mọi người đều sẽ nhớ đến Pat, dù chả ai biết đấy là gã cha căng chú kiết nào.

Mình cũng muốn được nhớ đến mà chả phải làm gì (tức là chả phải viết cả một quyển sách ra) như thế . Thế là trong cơn phù phiếm, mình đã đi vận động các bạn có khả năng sẽ có sách trong tương lai dedicate quyển sách hay bản dịch cho mình .

Đến giờ có 2 bạn đã đồng ý, một bạn sẽ dedicate tiểu thuyết đầu tay (chưa biết bao giờ viết xong) cho mình, và chị Mưa sẽ dedicate bản dịch đầu tay (cũng chưa biết bao giờ dịch xong) cho mình.

Tiểu thuyết đầu tay đề nghị mình không gây áp lực nên mình không nói chi tiết. Còn chị Mưa, thế nào đó chị ý quyết định là nên dịch một quyển sách. Quyển nào mỏng thôi (đầu tay mà), dễ dịch và về tình yêu.

Vì chị ấy không nghĩ ra quyển nào đáp ứng các tiêu chí nói trên, mình đã dụ dỗ chị ý dịch quyển Climats của André Maurois, một quyển mình đã đọc cách đây nhiều năm ở bển, và mình đã rất thích mặc dù giờ mình cũng không còn nhớ cụ thể là nó viết cái gì , nhưng chắc chắn là đáp ứng đầy đủ các tiêu chí nói trên.

Thế nào đó mà mình lại dụ được chị Mưa, công nhận chị ý dễ dụ . Và vì chị ý chưa đọc quyển đó nên chị đã đi mua (giá lại còn rất rẻ nữa chứ, mỏng mà), và nghe nói đã dịch được 1/10 quyển (giỏi quá ).

Mình sau khi dụ xong lại đâm nhớ quyển này, search loanh quanh thấy vài đoạn, nhớ lại cái thời mình đọc quyển ý.

…Aprés le départ d’Odile ma vie fut très malheureuse. La maison me semblait si triste que j’avais peine à y rester… J’étais agité par de vagues remords, pourtant je n’avais rien de précis à me reprocher. J’avais épousé Odile que j’aimais, alors que ma famille eût souhaité pour moi des mariages plus brillants; je lui avais été fidèle jusqu’à la soirée avec Misa, et ma brève trahison avait été causé par la sienne….

Je commençais à entrevoir une vérité pour moi très nouvelle sur les rapports qui doivent exister entre les hommes et les femmes. Je voyais celles-ci, êtres instables, toujours à la recherche d’une forte direction qui fixerait leurs pensées et leurs désirs errants; peut-être ce besoin créait-il pour l’homme le devoir d’être cette infaillible boussole, ce point fixe. Un grand amour ne suffit pas à détacher l’être qu’on aime si l’on ne sait en même temps remplir toute la vie de l’autre d’une richesse sans cesse renouvelée…

Les femmes s’attachent naturellement aux hommes dont la vie est un mouvement qui les entraînent dans ce mouvement, qui leur donnent une tâche, qui exigent beaucoup d’elles….Au lieu de comprendre ses gouts, je les avais condamnés; j’avais voulu lui imposer les miens…

Notre destinée est déterminée par un geste, par un mot: au début le plus petit effort suffirait pour l’arrêter, puis un mécanisme géant est mis en mouvement. Maintenant je sentais que les actes les plus héroïques n’auraient pus faire renaïtre chez Odile l’amour qu’elle avait eu jadis pour moi…

Đoạn này lại làm mình lan man nghĩ sang Tiếng Người của bạn Phan Việt (mà mình có hứa sẽ có ý kiến và đến giờ vẫn chưa có ý kiến gì hết) mặc dù thực ra 2 quyển không có nhiều điều giống nhau trừ
chủ đề.

Mình nhớ ra là đọc xong hồi ý mình cũng đã muốn dịch quyển này (tất nhiên mình đã không bao giờ làm ), và đã ngồi nghĩ lan man về tình yêu, về sự gắn kết của đàn ông và phụ nữ, và đã tưởng là có những điều mình sẽ nghĩ và sẽ làm khác đi. Nhưng sau đó, giống như trong một truyện ngắn cũng của Maurois mà mình cũng đã quên gần hết có bảo là một quyển sách (hoặc một người) không thể làm thay đổi cuộc đời ta. Ta có thể chịu ảnh hưởng của nó một lúc để thay đổi vào một lúc nào đó, rồi quên đi, và lại lặp lại những pattern và sai lầm cũ .

Mình nóng lòng đợi ngày nhìn thấy dedication trên các quyển sách. Kiểu như Tặng em G., người đã làm tôi quyết định dịch quyển sách này trước khi tôi đọc nó

Posted in Uncategorized | 26 Comments »